Sư Muội Dùng Đan Lô Nấu Cháo Trắng Khiến Tông Môn Cách Vách Thèm Đến Phát Khóc

Chương 476



“Ừm, có thể là vì sự nỗ lực của tiểu sư muội.”

Sự biến động của quá khứ, sẽ ở một ý nghĩa nào đó kéo theo tương lai.

Lâu Khí phân tích: “Ký ức của Lâm Nhai chắc sắp qua rồi, nơi chúng ta muốn đến bây giờ, giống với nơi tiểu sư muội đang ở.”

Là Ám Hắc Ma Uyên thực sự, cũng là Ám Hắc Ma Uyên ở không gian và thời gian khác.

Trang Sở Nhiên nắm c.h.ặ.t Kinh Hồng Kiếm, nghĩ đến sự đáng sợ của thời kỳ đỉnh cao của Ám Hắc Ma Uyên trong phim, khẽ nói: “Lâu Khí, huynh nắm chắc mấy phần?”

Lâu Khí nghĩ ngợi.

Hắn không chút do dự đi về phía trước, đồng thời cho Trang Sở Nhiên một câu trả lời chắc chắn trong lòng hắn: “Không.”

Trang Sở Nhiên nhíu mày, lạnh lùng mắng một câu: “Tìm c.h.ế.t.”

Mắng xong, cô ấy vỗ vỗ cái đầu nhỏ của Minh Giáp Quy, cũng đi theo cùng nhau tìm c.h.ế.t rồi.

Dung nham nổ tung, Lê Dạng cúi đầu liền có thể nhìn thấy vết nứt trên mặt đất, giống như mạng nhện lan rộng vô hạn.

Cô cố gắng bình ổn nhịp thở, bị đ.á.n.h đến mức người cũng mềm nhũn, chân cũng run rẩy theo, thứ duy nhất còn lại chính là mạng cứng rồi.

Ánh sáng của Hoa Nhu kiếm cũng nhạt đi rất nhiều.

Lê Dạng không cầm nổi cô ấy, cô ấy liền chủ động bay tới bay lui bên cạnh cô, căng thẳng bay vòng tròn.

Thiếu nữ cuối cùng cũng ngước mắt lên, áy náy mỉm cười.

Lê Dạng vươn bàn tay đầy vết m.á.u bẩn, nhẹ nhàng hỏi: “Có thể đ.á.n.h tiếp nữa, tỷ sắp c.h.ế.t rồi đó nha~”

Cô đang hỏi Hoa Nhu, kết cục linh lực cạn kiệt, linh hồn vỡ vụn, có thể gánh vác nổi không?

Hoa Nhu kiếm không chút do dự lại một lần nữa nằm vào lòng bàn tay cô.

Ám Hắc Ma Uyên từng bước từng bước đến gần.

Hắn ngửa đầu nhìn về phía một nửa bí cảnh bị phá hủy do dung nham nổ tung, và những linh hồn bất cứ lúc nào cũng có thể cùng nhau hủy diệt, bực bội lại giáng cho Lê Dạng một đòn.

Lần này Lê Dạng không cố chống đỡ, chọn dùng mai rùa để đỡ,

Sự chênh lệch cấp bậc quá rõ ràng, Lê Dạng nghe thấy tiếng vỡ vụn, chống kiếm đứng lên.

So với vết thương trước đó, cảm giác đau đớn do lưng lại một lần nữa bị kích hoạt ngược lại không mãnh liệt lắm.

Lê Dạng thậm chí còn toét miệng cười cười.

Lợi dụng sự phẫn nộ của Ám Hắc Ma Uyên, cô vừa chạy vừa trốn, đem toàn bộ đòn tấn công của đối phương tặng cho các danh lam thắng cảnh ở khắp nơi nơi này.

Sau vài hiệp.

Tin tốt, nhà của Ám Hắc Ma Uyên bị thằng nhóc vắt mũi chưa sạch phá sập rồi~

Tin xấu, Lê Dạng gặp cụ cố rồi~

Cô lắc lắc đầu, hất cụ cố đang cắm cánh bay lơ lửng trước trán phát ra sự quan tâm đối với cô ra ngoài, nhe răng cười vui vẻ, gen trẻ trâu khởi động, âm dương quái khí bắt đầu trào phúng: “Hê, nhà ngươi mất rồi nha~”

Ám Hắc Ma Uyên: (▼ヘ▼)

Vạn vạn không ngờ tới bắt một Lê Dạng, hại hắn tự tay phá sập nhà mình thì chớ, linh hồn cũng bay đầy đất, những linh hồn này men theo khe hở vừa bị đ.á.n.h ra bắt đầu dạo chơi, bay thẳng vào huyễn cảnh tầng thứ ba tầng thứ hai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mặc dù bọn họ không bay ra khỏi huyễn cảnh được, nhưng Ám Hắc Ma Uyên vừa nghĩ đến việc mình còn phải đi bắt từng linh hồn bỏ nhà ra đi về, hắn liền đau đầu.

Hắn vốn dĩ là một người làm công ăn lương chăm chỉ không kiếm được chút lợi lộc nào, lần này khối lượng công việc còn tăng gấp đôi, tiền lương không có bao nhiêu, thời gian nghỉ ngơi ít ỏi cũng mất rồi.

Ám Hắc Ma Uyên hận không thể nuốt sống lột da Lê Dạng.

Hắn cũng thực sự hành động rồi.

Khuôn mặt thanh niên tuấn mỹ trở nên vô cùng dữ tợn kinh khủng, giống như trên mặt tiêm t.h.u.ố.c làm phẫu thuật thẩm mỹ xong, phẫu thuật thất bại lộ ra khuôn mặt vô cùng kinh hãi xấu xí.

Ám Hắc Ma Uyên nghiến răng nghiến lợi, gằn từng chữ: “Ngươi là cố ý, ngươi muốn thả những linh hồn này chạy trốn?”

Hắn lại cười: “Nhưng bọn họ không rời khỏi đây được, ta sớm muộn gì cũng có thể bắt về.”

Lê Dạng cũng đắc ý cười: “Không cần ngươi bắt, không bao lâu nữa, anh rể ta sẽ qua đây bắt.”

Không bao lâu nữa, Ma Dực sẽ bị nhốt vào đây rồi~

Lê Dạng làm mặt quỷ với Ám Hắc Ma Uyên, thè lưỡi trào phúng: “Anh rể ta chắc chắn giúp ta trị ngươi ngoan ngoãn phục tùng.”

Ám Hắc Ma Uyên xù lông rồi.

Lần này người hắn muốn mắng không chỉ có một mình Lê Dạng, còn có người anh rể đó của cô.

Cũng không biết là giáo d.ụ.c thế nào, mới giáo d.ụ.c thằng nhóc vắt mũi chưa sạch thành đứa trẻ trâu như vậy.

Ám Hắc Ma Uyên tức đến bật cười, dùng giọng điệu hung ác, nói ra hình phạt độc ác nhất đối với Lê Dạng.

“Không sao, nếu những linh hồn này đã đi rồi...”

Hắn giơ tay triệu hồi dung nham, vô số hạt châu lửa đỏ nhỏ do ngọn lửa ngưng tụ từ dưới lòng đất bốc lên, dày đặc trải kín toàn bộ khung hình.

Lê Dạng bị dung nham bao vây, bốn bề đều là lửa đặc, không có một tia sinh cơ.

Âm thanh của Ám Hắc Ma Uyên giống như sự phán xét quanh quẩn bên tai cô.

“Nếu bọn họ đều bị ngươi thả chạy rồi, vậy... liền do ngươi thay thế bọn họ ở lại đi!”

Lê Dạng bất lực chớp chớp mắt.

Ây da da, tiểu vương bát ta đây, sắp biến thành rùa nướng rồi nha~

Dung nham nóng rực càng mang theo một luồng sát ý bức người, phảng phất như đã có nửa người đặt ở địa ngục, bất kể nhìn từ hướng nào, cũng không có một tia sinh cơ.

Bên ngoài màn hình chỉ còn lại hai khán giả một lớn một nhỏ, Bạch Ngọc theo bản năng cuộn tròn ngón tay, lúc này mới nhận ra Thanh Phong Kiếm không ở bên cạnh.

Cậu hoảng sợ bất lực chớp chớp mắt, đột nhiên tâm trạng sa sút, khẽ nói: “Tiểu sư muội, ta hình như không giúp được gì cho muội?”

Lê Dạng ngược lại không cảm thấy đặc biệt sợ hãi.

Cô thậm chí còn có thể tìm chính xác vị trí của ống kính, nở một nụ cười an ủi, giấu Hoa Nhu kiếm ra sau lưng, dường như có đối sách mới nào đó.

Lê Dạng hỏi: “Tam sư huynh, huynh có biết tại sao Táng Thần Kiếm không thể nhận ra tâm ma của huynh không?”

Hàng mi kẹp theo hơi sương của cậu khẽ run lên hai cái, mờ mịt không hiểu chờ đợi Lê Dạng đưa ra kết luận cho cậu.

Dung nham sắp áp sát vào mặt, vết thương trên khắp cơ thể bị nhiệt độ này làm bỏng lại một lần nữa, phảng phất như chạm vào cây xương rồng, mỗi một chỗ đều có cảm giác đau đớn nhẹ nhàng lại rõ ràng.