Trong tay Lâu Khí vừa vặn có một cái Giới T.ử Đại trống, hắn tùy ý ném qua.
Tề Bất Ly đưa toàn bộ gia tài 48 vạn và linh thực vừa nhặt được cho Lê Dạng.
Hắn thậm chí còn có chút tự hào: “Lâu Khí, là ta thắng rồi.”
“May mà có ta ở đây, mới cứu được ngươi.”
Nếu không một tên quỷ nghèo như hắn, ngay cả tiền chuộc thân với vương bát cũng không có.
Lâu Khí: “…”
Nam thanh niên im lặng có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Cho nên dù bị hố nhiều hơn, hắn cũng rất vui vẻ đúng không…
Lê Dạng xóa bỏ khí tức vốn có trên Giới T.ử Đại và Linh Thạch Tạp, nhét vào trong mai rùa giấu kỹ: “Vậy các ngươi thề đi!”
Hai người tiền đều đã đưa, chỉ có thể thuận theo cô tiếp tục, lần lượt lập Thiên Đạo Thệ Ngôn, không nhắc đến thân phận và vị trí của cô với người ngoài, không tìm cô gây rắc rối nữa.
“Xong rồi.” Lê Dạng cười híp mắt nhìn bọn họ: “Ta nói được làm được, giải trừ khế ước cho các ngươi.”
“Phương pháp giải trừ khế ước của Huyền Vũ nhất tộc chúng ta không thể truyền ra ngoài, các ngươi phải nhắm mắt lại trước.”
Cô đã lập Thiên Đạo Thệ Ngôn trước đó rồi, hai người ngược lại không lo lắng, nhắm mắt chờ đợi.
Lê Dạng nhảy xuống tảng đá: “Ta bắt đầu rồi nha, đều không được mở mắt.”
Vừa nói, cô vừa dán Tật Tốc Phù lên người.
Nhân lúc hai đại nam chính đều ngoan ngoãn nhắm mắt, tiểu vương bát nhanh ch.óng xoay người, cắm đầu cắm cổ chuồn lẹ.
Thiên Đạo Thệ Ngôn cái quần què.
Bọn họ căn bản không trúng chủ tớ khế ước gì cả, hoàn toàn không cần giải trừ được chưa!
Lê Dạng thành công cuỗm được tiền mồ hôi nước mắt của hai đại nam chính, chỉ sau một đêm từ tiểu vương bát nghèo khổ lật mình thành rùa vàng phú quý.
Sau khi rời khỏi tổ đội ngốc bạch ngọt, cô tìm một hang động khá kín đáo, lấy linh thực trong Giới T.ử Đại ra xếp thành một hàng.
Hai người kia đều đã lập Thiên Đạo Thệ Ngôn, cô không lo bị bọn họ đuổi theo, nhưng bản thân với bộ dạng hiện tại cũng không ra ngoài được.
Việc quan trọng nhất lúc này chính là hóa hình.
Trước khi qua đời, Huyền Vũ Ma Ma đã để lại cho Lê Dạng d.ư.ợ.c liệu và đan phương của Hóa Hình Đan, nhưng luyện đan cần có đan tu.
Nếu với bộ dạng này của cô, ôm d.ư.ợ.c liệu và đan phương của Hóa Hình Đan đi tìm đan tu luyện đan…
Đại khái lại có thể rước thêm một cái chủ tớ khế ước về chơi…
Thần thú á, Huyền Vũ á, lại còn là ấu tể á, phỏng chừng là người đi ngang qua đều phải ném cho cô một cái chủ tớ khế ước để chơi, cô có thể lừa được hai tên ngốc, nhưng không có nghĩa tất cả mọi người đều là kẻ ngốc.
Lê Dạng chống cằm suy nghĩ.
Dựa vào ký ức của nguyên chủ, cô cảm thấy luyện đan hình như cũng không khó lắm.
Chẳng qua là chiết xuất linh thực loại bỏ tạp chất, sau đó trộn lẫn theo thứ tự, thêm linh hỏa tôi luyện, ngưng đan.
Chẳng qua chỉ là mấy bước này, so với việc rửa rau, cho vào nồi, xào rau ở hiện đại, hình như cũng xêm xêm nhau.
Cô vừa vặn là Băng Hỏa Song Linh Căn, có thể triệu hồi linh hỏa, dù sao cũng không có cách nào khác, chi bằng tự mình thử một chút.
Không thành công, thì thất bại.
Lê Dạng tìm kiếm xung quanh, thật sự không tìm thấy thứ gì giống cái nồi dễ xào rau… à không, luyện đan.
Cô nảy ra một ý, bê rất nhiều tảng đá chặn cửa hang lại trước, dán Ẩn Tí Phù lên.
Sau đó cởi cái mai rùa của mình xuống, bất luận là kích cỡ hay trọng lượng đều vừa vặn thích hợp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trước khi bắt đầu xào rau, cô thậm chí còn thử nghiệm linh căn của mình trước, dùng băng linh căn và hỏa linh căn phối hợp một chút, đun một mai rùa nước nóng, tiện thể giặt luôn quần áo cho mình.
Sau khi có thể ngưng tụ ra một ngọn linh hỏa ổn định trên đầu ngón tay, Lê Dạng bắt đầu xào rau.
Lê Dạng khí thế bừng bừng.
Lê Dạng vô cùng tự tin.
Lê Dạng…
Đại khái qua hơn một giờ, cô nhìn chằm chằm vào một miếng bánh rau dại to bằng bàn tay hình thù xấu xí trong mai rùa, âm thầm bắt đầu nghi ngờ rùa sinh.
Ừm, nói thế nào nhỉ, cũng khá thơm…
Trên mặt bánh bao phủ một lớp màu xanh lá cây kỳ dị, hơi giống lớp mốc xanh trên gỗ mục lâu năm không ai dọn dẹp.
Linh thực chỉ có một phần, cũng chỉ làm ra được thứ này.
Lê Dạng im lặng suy nghĩ, hay là nếm thử? Chắc là có lẽ đại khái có thể ăn được nhỉ?
Cô vừa hay hơi đói rồi.
Nhìn ra bên ngoài, thời gian của Ẩn Tí Phù sắp hết, đang dần tan biến.
C.h.ế.t sớm c.h.ế.t muộn đều là c.h.ế.t, chi bằng trực tiếp để mình bị độc c.h.ế.t.
Lê Dạng thăm dò ăn một miếng nhỏ.
Ngon!
Vị mù tạt, ăn một miếng là sặc, linh khí chiết xuất từ linh thực thông suốt không trở ngại bay nhanh vào trong cơ thể, dung nhập vào huyết mạch.
Cô dứt khoát ôm gặm, không chừa một miếng.
Linh khí chạy một vòng trong cơ thể, tụ tập tại đan điền.
Lê Dạng cảm thấy căng phồng, giống như ăn no quá, rất khó chịu.
Chỉ vài giây sau, linh thực chưa được tôi luyện sạch sẽ giống như một ngọn lửa dữ dội, mang theo linh lực cuồn cuộn chạy loạn xạ trong cơ thể cô.
Kinh mạch toàn thân phảng phất như bị xé rách…
Cô nhanh ch.óng cuộn tròn vào trong mai rùa, lợi dụng chí bảo phòng ngự mạnh nhất của Huyền Vũ tộc, để cố gắng bảo vệ cơ thể, tránh bị béo thành một quả bóng rồi nổ tung.
Cùng lúc đó, Ẩn Tí Phù ở cửa hang hoàn toàn mất tác dụng.
Kéo theo cả khe núi, đều khẽ rung chuyển, yêu thú cả ngọn núi trong nháy mắt bay vọt lên.
Một thanh niên đi ngang qua chú ý tới động tĩnh ở đây: “Hửm?”
Hang động đã sụp đổ hoàn toàn.
Thiếu nữ mặc áo xanh mày ngài thanh tú, dáng vẻ ngoan ngoãn ngồi khoanh chân trên đống đá vụn.
Kèm theo cảm giác đau đớn như lột gân róc xương, Lê Dạng bắt đầu liên tục phá cảnh.
Linh lực tăng vọt, liên tiếp vượt qua ba ngưỡng cửa, cuối cùng dừng lại ở Trúc Cơ tiền kỳ.
Trong mắt thanh niên nhuốm vài phần tò mò.
“Băng Hỏa Song Linh Căn, liên tục phá cảnh, hơi thú vị đấy…”
Lê Dạng hấp thu hơn phân nửa linh khí, rốt cuộc cũng thoải mái hơn một chút, chỉ cảm thấy toàn thân ấm áp, thức hải rộng hơn trước không chỉ gấp đôi, tốc độ hấp thu linh khí cũng nhanh hơn.