Đợi lúc Bạch Ngọc quay người, ông mới chậm rãi mở miệng, dùng giọng nói kinh khủng như bị lửa lớn thiêu rụi hỏi: “Cậu không lo, ta sẽ tiết lộ thân phận của các người cho người Ma tộc sao?”
“Chúng ta thân phận gì?” Bạch Ngọc quay đầu lại.
Thiếu niên theo bản năng nắm c.h.ặ.t Thanh Phong Kiếm, trong khoảnh khắc này, nụ cười trên mi mắt không còn, thay vào đó là sát khí lạnh thấu xương.
Bạch Ngọc nói: “Chúng ta chẳng có thân phận gì cả nha~”
Lão nhân gia ngơ ngác nhìn đôi mắt sau khi biến hóa của hắn, cười rồi, gật đầu nói: “Là ta nhìn nhầm rồi.”
Đã vậy, Bạch Ngọc liền một lần nữa rời đi.
Sau khi đi xa, tay trái hắn xách Ninh Thời Yến, tay phải xách Lâm Nhai, vắt chân lên cổ mà chạy.
“A a a a chạy mau chạy mau, ông ta sẽ làm lộ chúng ta á.”
Bạch Ngọc: “Ta tắm cho ông ta làm gì chứ, ta không khống chế được bản thân mình á.”
“Ta ra vẻ ngầu cái gì chứ, sao không g.i.ế.c ông ta, ta đang làm gì vậy ta đang làm gì vậy…”
Lê Dạng trơ mắt nhìn Tam sư huynh càng chạy càng xa: “…”
Cô tung người nhảy một cái, đáp xuống sau lưng Bạch Ngọc, một tát vỗ vào gáy hắn: “Bình tĩnh, ông ta không làm lộ chúng ta đâu.”
Trang Sở Nhiên nói: “Hắc Hổ Thành ma tu đông đúc, ông ta thực sự muốn tiết lộ thân phận đệ t.ử chính phái của chúng ta, lúc đó trực tiếp hét lớn một tiếng là đủ rồi, chúng ta đã đi xa rồi, không cần phải lo lắng nữa.”
Bạch Ngọc xoa xoa gáy, khuôn mặt bừng tỉnh đại ngộ: “Cũng đúng ha.”
Hắn nhìn ngó xung quanh: “Đến đâu rồi?”
Thiếu niên vốn dĩ là Phong Linh Căn, trong tình huống không dùng linh căn cũng chạy rất nhanh, thoắt cái đã chạy đến phía nam thành, có một cổng thành.
Vạch trắng rõ ràng đã ngắn lại.
Hắn chỉ chỉ ra ngoài thành, cười híp mắt nói: “Ra khỏi đây, chắc là đến nơi rồi.”
Mấy người lặng lẽ đi ra ngoài.
Nhưng khi bọn họ xuyên qua Hắc Hổ Thành, bước vào phía nam thành, lại từng người một dừng bước.
Trước mặt mọi người, là một vùng biển đen vô bờ bến.
Đen đến mức hòa làm một với màn đêm.
Chỉ dẫn của lệnh bài rơi xuống nơi này, vậy mà lại đổi hướng, bắt đầu quay cuồng trời đất.
“Đây là ý gì?” Bạch Ngọc hỏi Lâm Nhai.
Hắn mờ mịt lắc đầu: “Ta cũng không biết…”
Hướng của lệnh bài từ trước ra sau, làm một cú xoay một trăm tám mươi độ, rõ ràng bọn họ đã theo chỉ dẫn ra khỏi thành rồi, nhưng điểm cuối này, lại quay về Hắc Hổ Thành.
Lê Dạng đưa ra phân tích: “Có khi nào Phượng gia ở ngay trong tòa Hắc Hổ Thành này, chẳng qua là nơi chúng ta không vào được.”
Mấy người nhìn nhau.
Rất nhanh, bọn họ cùng đưa ra câu trả lời.
“Bí cảnh!”
Tối nay có chút việc, cập nhật sớm nha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hẹn gặp lại vào tối mai~
Tối hôm đó, trước khi sắc trời hoàn toàn tối sầm lại, mấy người lén lút ra khỏi Hắc Hổ Thành như thế nào, thì lại lén lút chui vào như thế ấy.
Bạch Ngọc nhíu mày, bịt mũi, sự chán ghét trên mặt không hề che giấu: “Ta thực sự không thích nơi này.”
Trong thành tàn tạ không chịu nổi, có một bộ phận nhỏ người giống như cái xác không hồn, cứng đờ, cẩn thận sống tạm bợ trong góc tối.
Còn có một bộ phận lớn người, vốn dĩ là ma tu hoặc đã đầu quân cho Ma tộc, nghênh ngang phô trương, khí tức trong cử chỉ khiến người ta buồn nôn.
Ngay cả khách sạn duy nhất trong thành, cũng đều tràn ngập mùi vị như vậy, âm u, tăm tối.
Trang Sở Nhiên đặt hai phòng, nam nữ ở riêng.
Khoảnh khắc cô và Lê Dạng bước vào, từ trong góc bò ra một con chuột xám lớn, không hề sợ người, lao thẳng ra ngoài, tông đổ đồ đạc, mảnh vỡ văng đầy đất.
Lê Dạng còn chưa kịp nói gì, Bạch Ngọc ở phòng bên cạnh đã dùng giọng điệu sắp khóc đến nơi nói: “Nhị sư tỷ, chúng ta không thể ở chỗ khác sao?”
Nơi này không phải cho người ở á…
Nội tâm Bạch Ngọc đang gào thét, bẩn quá, bẩn quá, cả thế giới đều bẩn.
Đồ đạc trong phòng không ai dọn dẹp, nửa cái bánh nướng khách trước ăn thừa cứ thế bày trên ga giường, ga giường thì vứt dưới đất.
Trang Sở Nhiên cũng không muốn ở nữa.
Quay đầu nhìn lại, mấy đứa nhóc đều có chung khuôn mặt từ chối.
Cô suy nghĩ một chút, nhỏ giọng nói: “Bí cảnh còn ba ngày nữa, chúng ta đến thành trì khác ở tạm ba ngày đi.”
Bạch Ngọc không chút do dự gật đầu, thậm chí còn rất có trách nhiệm vỗ vỗ n.g.ự.c: “Ta xuất tiền, ở khách sạn, ở ngoài đồng, ở sơn động đều được.”
Có thể thấy là thực sự muốn trốn khỏi nơi này.
Mấy người rất nhanh đạt thành nhận thức chung, vào lúc đêm đen gió lớn, lại một lần nữa lén lút ra khỏi thành.
Lần này bọn họ chọn hướng quay lại đường cũ, bên ngoài không còn là nước biển đen kịt nữa, mà là mấy ngọn núi lớn nối tiếp nhau.
Bạch Ngọc vui vẻ đi chui sơn động rồi.
Lâm Nhai đi cuối cùng, một tay bị Trang Sở Nhiên dùng dây thừng dắt, tay kia lấy ra một cuốn sách, vừa đi vừa đọc.
Lê Dạng: “Tứ sư huynh, huynh từ khi nào lại ham học như vậy?”
Hắn lắc lắc đầu, đưa nội dung trên sách cho mọi người xem.
Trên đó chỉ có một bức tranh, cùng vài chữ giới thiệu.
Lê Dạng dẫn đầu ghé cái đầu nhỏ qua, nghi hoặc hỏi: “Địa chỉ trên bức tranh này, thoạt nhìn sao lại quen thuộc như vậy?”
Lâm Nhai thẳng thắn nói cho cô biết: “Đây là Hắc Hổ Thành, Hắc Hổ Thành của năm trăm năm trước.”
Đồng t.ử thiếu nữ mở to, khó tin ngẩng đầu.
Thành trì trên tranh sạch sẽ sáng sủa, đập vào mắt có thể thấy tu sĩ chính đạo cầm kiếm đi lại, đường buôn bán phồn hoa, cửa hàng ven đường tinh xảo gọn gàng.
Nói chung là Hắc Hổ Thành trên tranh, và những gì bọn họ nhìn thấy tận mắt, gần như không có một điểm nào giống nhau.
Lâm Nhai chỉ chỉ những dòng chữ bên dưới bức tranh: “Hắc Hổ Thành trước đây cũng phồn hoa giống như Lạc Nhật Thành, cũng không biết những năm nay đã trải qua chuyện gì, bây giờ nơi đó gần như đã bị ma tu chiếm đóng rồi.”
Bạch Ngọc run rẩy cầm lấy cuốn sách, nhìn theo hình vẽ trên đó một cái, lại rất quỷ dị hít sâu một hơi, vẻ mặt say sưa.
“Nơi này mới là nơi ta nên ở.”
Lê Dạng: “…”
Thiếu niên ít nhiều cũng bị kích thích một chút rồi, Lê Dạng chỉ có thể đồng tình vỗ vỗ vai hắn.