Lê Dạng thở dài, tủi tủi thân thân: “Ta cũng không biết Tông chủ Đan Vương Tông lại hẹp hòi như vậy, chỉ vài viên đan d.ư.ợ.c mà thôi, qua đây dây dưa rất lâu rồi, Sư tôn nói bồi thường hắn gấp mười lần đều không được, nhất định bắt ta lập Thiên Đạo Thệ Ngôn thề cả đời này đều không luyện đan, như vậy mới được.”
Thiếu nữ tủi thân nước mắt lưng tròng: “Ta trên có Sư tôn tám mươi tuổi dưới có một ấu tể thực thiết thú, không luyện đan, bảo chúng ta sống thế nào á~”
Mai Nhân Tính không ngờ miệng cô lại nhanh như vậy: “…”
Lúc ánh mắt Tông chủ Thái Hư Tông nhìn qua, hắn có chút hoảng rồi.
Dù sao Thái Hư Tông thực sự là một tông môn truyền lời, chuyện đi qua Thái Hư Tông, không có chuyện nào là không bị toàn bộ Tu Chân Giới biết được.
Không dựa vào cái gì khác, chỉ dựa vào cái miệng đó của thủ tịch đệ t.ử Lạc Thanh Dương nhà bọn họ, phỏng chừng chuyện đến chỗ bọn họ, chưa qua một ngày, toàn bộ Tu Chân Giới đều biết rồi.
Mai Nhân Tính vội vàng xua xua tay: “Tông chủ Thái Hư Tông, ngài ngàn vạn lần đừng nghe con ranh con này nói bậy, sự thật thực ra là…”
Hắn còn chưa bắt đầu giải thích, bên này Lê Dạng đã thành thạo móc Lưu Ảnh Thạch ra.
Giọng nói của Mai Nhân Tính kiêu ngạo hống hách:
“Ta muốn ngươi thề với thiên đạo, sau này đều không được luyện đan nữa.”
“…”
“…”
Hắn lập tức giống như ăn phải cứt vậy, sắc mặt thối đến mức thái quá: “Ngươi lại dám ghi Lưu Ảnh Thạch?”
Lê Dạng trốn ra sau lưng Tông chủ Thái Hư Tông: “Sư bá, sợ sợ, cứu cứu.”
Một tiếng sư bá, gọi Tông chủ Thái Hư Tông và Từ Tư Thanh đều hoảng hốt rồi.
Từ khi Từ Tư Thanh vào Ngự Phong Tông, ông chưa từng nghe thấy đệ t.ử của hắn gọi ông thân thiết như vậy nữa, nay nghe một lần, còn có chút vui mừng.
Bạch Ngọc lập tức cũng trốn qua: “Sư bá, sợ sợ, cứu cứu.”
Lâm Nhai: “Sư bá, sợ sợ, cứu cứu.”
Ba tên nhãi ranh trốn sau lưng Tông chủ Thái Hư Tông hết đứa này đến đứa khác, giống như đang chơi trò đại bàng bắt gà con với Mai Nhân Tính vậy.
Tông chủ Thái Hư Tông trước tiên là sửng sốt vài giây, sau đó mong ngóng nhìn về phía mấy người còn lại.
Lâu Khí: “… Sư bá.”
Khóe miệng Trang Sở Nhiên co giật: “Sư bá…”
Mắt Ninh Thời Yến đỏ hoe, càng cần được bảo vệ hơn cả Lê Dạng: “Sư bá~”
Từ Tư Thanh cũng tủi tủi thân thân trốn ra sau rồi: “Sư huynh, cứu cứu…”
Mai Nhân Tính: “…”
Hảo hán, một tràng hảo hán.
Tông chủ Thái Hư Tông vừa đến, tất cả mọi người của Ngự Phong Tông đều ôm đùi rồi chứ gì.
Vô sỉ, nịnh nọt, phi…
Tông chủ Thái Hư Tông quay đầu nhìn về phía Mai Nhân Tính, nhe cái miệng rộng, cười rồi: “Lão Mai nha, hay là, ngươi về đi.”
Ông nói: “Ngươi cũng biết những quy định đó của Đan Tháp, lệnh bài vừa vỡ, Lê Dạng ta là bảo vệ chắc rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bất luận Lê Dạng có phải là chủ nhân của lệnh bài hay không, cũng bất luận đối thủ của cô là ai.
Đan Tháp ở phương diện bán đan d.ư.ợ.c đối ngoại vô cùng không thân thiện, nhưng ở một phương diện khác là bảo vệ thiên tài trong tháp, lại vô cùng nhân tính.
Mai Nhân Tính nhìn đám gà con xếp thành một hàng dài trước mặt hắn, trốn sau lưng gà mẹ, hận đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Thực lực của Tông chủ Thái Hư Tông không tầm thường, có thể làm sư huynh của Từ Tư Thanh, Tông chủ của một tông, lại có thể kém cỏi đến mức nào chứ?
Đừng thấy ông là Phù tu, có lúc năng lực đơn đả độc đấu đều không bằng Kiếm tu, nhưng đối mặt với Đan tu như Mai Nhân Tính, một tát ít nhất có thể đập c.h.ế.t hai tên.
Phượng Dao c.ắ.n c.ắ.n môi: “Tông chủ Thái Hư Tông, là Lê Dạng vừa nãy khiêu khích Sư tôn ta trước, Sư tôn chỉ là tức giận không thôi…”
“Ồ”
Từ Tư Thanh cười híp mắt ngụy biện: “Là thì sao nào? Lê Dạng nhà chúng ta vẫn còn là một đứa trẻ.”
Lê Dạng gật đầu: “Ta vẫn còn là một đứa trẻ.”
Trẻ trâu, cũng là trẻ con.
Khoảnh khắc khóe mắt cô nhìn qua, Tống Hành lén lút gửi cho bọn họ một cái like, thiếu niên bây giờ cũng thần thanh khí sảng, nụ cười trên mặt sắp không nhịn được nữa rồi.
Lê Dạng cố gắng không nhìn hắn, nếu không cũng sẽ hùa theo cùng nhau cười.
Cô thò đầu ra từ sau lưng Tông chủ Thái Hư Tông, ngoan ngoãn hỏi: “Mai tông chủ, ngài không cho ta luyện đan, là sợ sau này thành tựu của ta vượt qua ngài sao?”
Đáp án tự nhiên là rõ ràng, Lê Dạng chính là tân tấn thiên tài có thể đ.á.n.h ngang tay với Phương Nhất Chu ngay trong lần đầu tiên đăng tràng.
Mai Nhân Tính nghĩ như vậy, tuy nhiên không thể nói như vậy.
Hắn gượng cười: “Chỉ bằng ngươi? Một con ranh con vắt mũi chưa sạch?”
“Con ranh con vắt mũi chưa sạch là ta đây, nhưng lại muốn lấy hạng nhất trong thí luyện Đan Tháp đấy.” Lê Dạng tư thái nửa khiêu khích: “Không tin cược một ván?”
“Cược cái gì?” Tông chủ Thái Hư Tông thay Mai Nhân Tính hỏi một câu.
Nhớ tới lúc Đại tỷ võ Lê Dạng tìm người cá cược khắp nơi, còn cược đến mức mấy tên nhãi ranh nhà ông nghèo rớt mồng tơi, Tông chủ Thái Hư Tông liền cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười.
Lê Dạng suy nghĩ một chút: “Nếu ta lấy được hạng nhất, ngài sau này đều không được tìm chúng ta gây rắc rối nữa.”
Mai Nhân Tính thực sự không quá tin tưởng cô sẽ lấy được hạng nhất, cái gọi là thí luyện Đan Tháp khảo nghiệm không phải là năng lực luyện đan, mà nhiều hơn là sự hiểu biết cảm ngộ của Đan tu đối với thế giới, ở một số phương diện, Lê Dạng không bằng Phương Nhất Chu.
Hơn nữa cuộc thí luyện này không chỉ có bọn họ, còn có thiên tài nội bộ của Đan Tháp, những thiên tài đó thậm chí ngay từ đầu đã coi thường Đan Vương Tông, còn cường đại hơn cả Phương Nhất Chu.
Lê Dạng, không được.
Mai Nhân Tính thầm nghĩ trong lòng, bình tĩnh hỏi: “Nếu ngươi thua thì sao?”
“Ta thua, ta liền lập Thiên Đạo Thệ Ngôn, cả đời này đều không làm Đan tu, thế nào?”
Lê Dạng nói xong câu này, Phương Nhất Chu Tống Hành ở đối diện đều bắt đầu trầm mặc.
Tông chủ Thái Hư Tông cũng nhíu mày: “Con còn nhỏ, không cần thiết phải…”
Lời còn chưa dứt, Phượng Dao lập tức nói: “Được, vụ cá cược này Đan Vương Tông chúng ta nhận rồi.”
Nàng ta nói nhanh vô cùng, giống như sợ Lê Dạng đổi ý vậy.