Không phải chỉ là so xem ai không biết xấu hổ hơn sao? Cô có thể không biết xấu hổ hơn bọn họ.
Thân truyền của Đan Vương Tông ngoại trừ Phượng Dao ra, những người khác đều là đan tu, không giỏi chiến đấu, chỉ có thể dựa vào đan d.ư.ợ.c và linh thạch để chiêu mộ kiếm tu chiến đấu vì mình.
Trên sân ngoài Phương Nhất Chu và Phượng Dao ra, những người khác đều là tán tu chiêu mộ bên ngoài, tổng cộng sáu kiếm tu, nhưng người cao nhất cũng chỉ có tu vi Kim Đan đỉnh phong.
Bọn họ vì đan d.ư.ợ.c, cũng vì lấy lòng Đan Vương Tông, bất luận Phương Nhất Chu và Phượng Dao nói gì làm gì, bọn họ đều có thể ủng hộ.
Lúc này tiếng bàn tán từ phía sau xuất hiện: “Con nhóc của Ngự Phong Tông kia, ngươi coi chúng ta mù sao?”
“Rõ ràng là ngươi đã đốt mũi tên.”
“Làm người sao có thể không biết xấu hổ như vậy, Ngự Phong Tông lại không có đan tu, các ngươi cần yêu đan có tác dụng gì?”
Yêu đan có thể vô dụng với người ngoài, nhưng đối với Lê Dạng mà nói, là có thể ăn được.
Thứ cô liều mạng mới lấy được, không thể giao cho người khác.
Thiếu nữ vươn vai: “Một đám l.i.ế.m cẩu.”
“Ngươi nói cái gì?”
“Tuổi còn nhỏ, miệng mồm bẩn thỉu vậy sao?”
“Mau giao yêu đan ra đây, Đan Vương Tông không phải là nơi các ngươi có thể đắc tội nổi đâu.”
Lê Dạng chớp chớp mắt, nhìn chằm chằm phía sau bọn họ, giọng điệu nhẹ nhàng chuyển chủ đề: “Đó là cái gì?”
“?” Bọn họ chưa kịp phản ứng, đồng loạt quay đầu lại.
Phía sau tối đen như mực, không có gì cả.
Phương Nhất Chu là người đầu tiên ý thức được không ổn, lúc nhìn lại, thiếu nữ đã sớm thu toàn bộ yêu thú cùng với yêu đan vào trong Giới T.ử Đại.
“Ngươi…” Phượng Dao tức muốn hộc m.á.u.
“Ngươi cái gì mà ngươi?” Lê Dạng lùi lại nửa bước, cầm Giới T.ử Đại xóc xóc trong tay: “Hoặc là g.i.ế.c ta, hoặc là cút về, muốn cướp yêu đan? Ngươi không xứng.”
Thiếu nữ bỗng đỏ hoe hốc mắt, thấp giọng mắng một câu: “Vô sỉ.”
Phương Nhất Chu nghiến răng, nhưng không hành động thiếu suy nghĩ.
Đối phương tuy chỉ có bốn người, nhưng Tu Chân Giới trước nay không phải là nơi có thể dựa vào người đông hay ít để quyết định thắng bại.
Lâu Khí chính là tu sĩ Nguyên Anh kỳ.
Cô bé mới đến này, thoạt nhìn cũng là người có tỳ khí.
Đan tu không giỏi chiến đấu, mấy tán tu chiêu mộ được cộng lại cũng chưa chắc là đối thủ của bọn họ.
Phương Nhất Chu suy tính trong lòng, dùng giọng điệu cảnh cáo hỏi: “Lâu Khí, ngươi xác định muốn vì một viên yêu đan, mà đối đầu với Đan Vương Tông chúng ta sao?”
Lâu Khí rũ mi, giữ im lặng.
Lòng bàn tay nắm c.h.ặ.t, rồi lại buông ra, cuối cùng bất đắc dĩ mở miệng: “Yêu thú Nguyên Anh kỳ thôi mà, cho ta ba ngày thời gian, ta đ.á.n.h một con mang qua cho các ngươi.”
“?” Lê Dạng nghiêng nghiêng đầu: “Huynh không sao chứ?”
Cô không thể hiểu nổi, rõ ràng là người của Đan Vương Tông vô lý, đối phương gần như đã viết hai chữ “cường đạo” lên mặt rồi.
Tình huống này, Lâu Khí còn muốn cố l.i.ế.m? Đi bắt yêu thú cho bọn họ?
Bạch Ngọc âm thầm kéo kéo vạt áo cô, ra hiệu cô đừng làm loạn.
Lê Dạng mím môi, không nói nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lâu Khí đã chịu nhún nhường, cô không muốn nội loạn trước mặt người ngoài, chỉ có thể giữ im lặng.
Nhưng Phương Nhất Chu lại giống như đã thắng, kiêu ngạo ngẩng cao đầu, vẻ mặt ngang ngược không nói đạo lý: “Vậy nếu ta nói, ta nhất định phải có yêu đan của con Lôi Điện Điểu này thì sao?”
Được đằng chân lân đằng đầu, ngay cả Bạch Ngọc trước nay luôn tốt tính cũng không khống chế được mà xen vào: “Phương Nhất Chu, ngươi đừng có quá đáng.”
Nam t.ử khoanh tay, thậm chí không hề che giấu: “Ta cứ quá đáng đấy, ngươi lại có thể làm gì ta?”
“Đừng quên, là các ngươi có việc cầu xin ta.”
Một câu nói khiến Bạch Ngọc ngứa tay muốn đ.á.n.h người, nhưng lại không thể ra tay.
Hắn thì sao cũng được, nhưng Ngự Phong Tông quả thực có việc cầu giúp đỡ Phương Nhất Chu, và chỉ có Phương Nhất Chu.
Lâu Khí mím môi, im lặng hồi lâu.
Ánh mắt hắn liếc về phía Lê Dạng.
Thiếu nữ vừa đ.á.n.h xong một trận đại chiến, bị Trang Sở Nhiên nắm lấy cổ tay, lặng lẽ kéo ra sau lưng.
Trang Sở Nhiên nhíu mày: “Lâu Khí, không được.”
Nam nhân có một tầng giới hạn trong lòng.
Vào khoảnh khắc này, dường như đã có sự lung lay nhẹ.
Hắn hỏi Lê Dạng: “Yêu đan, có thể bán cho ta không?”
Lê Dạng mím môi: “Đại sư huynh, không có tăng lực phù của huynh gia trì, muội rất khó đ.á.n.h bại Lôi Điện Điểu, yêu thú vốn dĩ là chúng ta cùng nhau có được, lý ra chúng ta nên chia sẻ chiến lợi phẩm, huynh muốn yêu đan, được, muội cho huynh, nhưng chỉ có thể cho huynh, muội không chấp nhận việc huynh đem yêu đan tặng cho Đan Vương Tông, là người đều biết bọn họ đang sỉ nhục huynh.”
Thanh niên im lặng có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Lòng bàn tay cuộn c.h.ặ.t, dường như đang suy nghĩ, đang giãy giụa.
Lê Dạng thở dài một hơi, lật Giới T.ử Đại, lấy yêu đan ra, ném về phía Lâu Khí: “Huynh tự mình suy nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói!”
Viên châu nhỏ màu vàng kim chứa đựng linh lực cường đại dừng lại giữa không trung, bị Từ Tư Thanh đột nhiên xuất hiện cản lại.
“Náo nhiệt quá nha…”
Từ Tư Thanh chớp chớp mắt với cô, lộ ra nụ cười khiến người ta an tâm: “Tiểu đồ đệ, vừa rồi rất lợi hại đó nha!”
Lê Dạng dị ứng với nụ cười của hắn, theo bản năng rụt đầu lại: “Ngươi từ đâu chui ra vậy?”
“Ta vẫn luôn nhìn trộm á!” Từ Tư Thanh lý không thẳng khí cũng hùng.
Sở dĩ không xuất hiện, là muốn xem cách xử lý của mấy người khi gặp vấn đề.
Nhưng lại chưa từng nghĩ tới, người của Đan Vương Tông lại càn rỡ đến bước này rồi.
Từ Tư Thanh nghịch nghịch yêu đan, lại một lần nữa ném cho Lê Dạng: “Là con g.i.ế.c yêu thú, tiểu đồ đệ, cầm lấy yêu đan, chiến lợi phẩm thuộc về con ai cũng không cướp được.”
Lê Dạng không nhận.
Thân truyền của Đan Vương Tông bị thanh niên phớt lờ tỏ vẻ bất mãn.
Phương Nhất Chu: “Viên yêu đan này…”
“Sao vậy?” Hắn vẫn đang cười: “Ta nói, chiến lợi phẩm của đồ đệ ta, ai cũng không cướp được, các ngươi nghe hiểu chưa?”
Từ Tư Thanh đầy thâm ý nhìn chằm chằm hắn, dáng vẻ ôn ôn hòa hòa, thực chất lại dùng cảnh giới áp chế đối với hắn và Phượng Dao, cùng với mấy tán tu phía sau.