Sư Muội Dùng Đan Lô Nấu Cháo Trắng Khiến Tông Môn Cách Vách Thèm Đến Phát Khóc

Chương 182



“Được.” Lâu Khí gật đầu.

Thần sắc hắn hoảng hốt một chút, hiếm khi rũ mắt xuống: “Đa tạ.”

Lê Dạng tiếp tục nằm ườn, bổ sung thêm: “Nói trước nha, muội không biết đan d.ư.ợ.c này có thể phát huy tác dụng triệt để hay không, nhưng ít nhất là có lợi cho sư tôn.”

“Ta biết.”

Lâu Khí tất nhiên biết, tiền bối Đan Tháp còn chưa thể đảm bảo cơ thể Từ Tư Thanh hồi phục, Lê Dạng vẫn là một đứa trẻ, không thể dồn hết mọi chuyện lên người nàng, nàng chỉ cần làm những việc trong khả năng là được.

Lê Dạng mỉm cười, sau khi phá cảnh, tầm nhìn rộng mở, màu sắc trong đáy mắt càng rõ nét hơn.

Cảm giác này giống như dùng điện thoại nhiều năm, chơi game luôn ở chế độ mượt mà tiết kiệm pin, đột nhiên thăng cấp lên hình ảnh HD, thế giới đều trở nên đẹp đẽ hơn.

Thậm chí ở những nơi nhìn rõ, nàng có thể thông qua Nguyên Anh cảm nhận được linh lực cuồn cuộn giữa đất trời này.

Thảo nào ai cũng nói Nguyên Anh là một rào cản, là một kiếp nạn cực kỳ khó khăn trong đời tu sĩ.

Nguyên nhân thực sự của việc này, chính là sau khi Nguyên Anh ngưng tụ, có thể thực sự cảm ngộ đất trời theo đúng nghĩa đen, mới có thể tiếp tục xông lên đột phá Hóa Thần.

Lê Dạng nhắm mắt lại, cũng có thể cảm nhận được sức mạnh Nguyên Anh chân thực.

Nhưng tiếc là, một năm thậm chí vài năm tiếp theo, nàng đều phải khống chế không được đột phá nữa, nếu không tu vi sẽ ngày càng hư nhược.

Nhưng cũng không sao, tu vi không đột phá, công pháp có thể tiến thêm một bước.

Lê Dạng thực sự muốn đi thử tầng thứ bảy của Kim Cương Quyết, và tầng thứ tư của Cửu Chuyển Vô Cực Quyết, cũng chính là tâm pháp công kích theo đúng nghĩa đen của Ngự Phong Tông.

“Tiểu sư muội?”

Lâm Nhai lại chọc chọc nàng: “Sao nhanh vậy lại ngủ rồi?”

“Sắp ngủ giỏi hơn ta rồi.” Lâm Nhai cười nói.

“Để muội ấy ngủ đi.” Trang Sở Nhiên nhẹ nhàng nhét Kinh Hồng Kiếm xuống dưới, dùng kiếm đưa Lê Dạng về nhà.

Đêm nay tinh hà vạn dặm, thiếu nữ yên giấc ngủ say.

Trong mộng, cốt truyện của nguyên tác, giữa những dòng chữ, giống như đang từ từ biến mất, cuối cùng trên mỗi trang giấy, đều lưu lại tên của nàng.

Thực ra luyện chế Địch Hồn Đan tặng cho Từ Tư Thanh không mất quá nhiều thời gian, loại đan d.ư.ợ.c này chẳng qua chỉ là rất khó bắt gặp trong các đan thư khác, linh thực cần thiết cũng rất quý hiếm, nhưng nếu có năng lực đó, hơn một canh giờ là có thể luyện ra được.

Lê Dạng sở dĩ yêu cầu Lâu Khí một tháng, chẳng qua là vì năng lực không đủ mà thôi, nàng cũng muốn nhân cơ hội này, luyện tập bản lĩnh luyện đan của mình một chút.

Ngày thứ hai trở về tông môn, Lê Dạng liền xách Cầu Cầu ngoan ngoãn vào Tư Quá Nhai, lấy những linh thực tạm thời không dùng đến trong không gian ra, bắt đầu nghiên cứu đan thư trong đầu.

Đan thư này là do một vị tiền bối lợi hại nhất trong truyền thuyết của tộc Huyền Vũ để lại, những thứ ghi chép trên đó khá đầy đủ, thậm chí có rất nhiều đan phương đã hiếm đến mức bên ngoài không tìm thấy nữa.

Trước đây nàng đã phát hiện ra, một vài đan phương bao gồm trong cuốn đan thư này, thực ra linh thực cần thiết không hề quý hiếm rất bình thường, nhưng đan d.ư.ợ.c liệt kê ra sẽ mạnh hơn bên ngoài gấp đôi trở lên.

Có một phần lớn là phương pháp sáng tạo do tiền bối tộc Huyền Vũ tự mình nghiên cứu ra, chỉ cần thay đổi thứ tự linh thực bên trong, hoặc thay đổi phương án chiết xuất linh thực, là có thể đổi lại hiệu quả gấp bội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trước đây không có thời gian nghiên cứu, nhân một tháng này, Lê Dạng muốn đi thử xem sao.

Bỏ ra ít tiền nhất làm ra hiệu quả cao nhất, đến lúc đó bán ra ngoài, nhất định có thể kiếm được món tiền lớn.

Mang theo nguyện vọng kiếm được món tiền lớn, thiếu nữ bày một số linh thực trên mặt đất, lại lấy đan lô mua từ Lưu Ly Thành ra.

Thực ra đan lô của Đan tu thực sự có chút tác dụng, có đan lô sẵn, nàng sẽ không cần phải dùng linh lực để chế tạo một cái đan lô nữa, có thể bớt được một số việc.

Lê Dạng ở phía trước nghiên cứu đan phương, Cầu Cầu ở phía sau lén lút bò tới, cúi đầu ngửi ngửi linh thực trên mặt đất, nhặt một bông hoa nhỏ lên, ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn bắt đầu ăn, ngọt đến mức suýt nữa thì kêu oanh oanh lên.

Nó dùng vuốt gấu che miệng lại, cẩn thận từng li từng tí quyết tâm không để Lê Dạng nhìn thấy.

Tuy nhiên một cục trôi nước to như vậy, giấu không được, căn bản là giấu không được.

Lê Dạng quay đầu liếc nhìn một cái, linh thực không đáng tiền, nàng trước đây ở Dược Thạch Bí Cảnh và bí cảnh của Ẩn Vân Tiên đều nhặt được rất nhiều, nên thấy hoa Cầu Cầu ăn không có tác dụng phụ gì với yêu thú, liền dứt khoát giữ thái độ không quan tâm, để nó ăn.

Lê Dạng chia linh thực cần thiết theo tỷ lệ, bắt đầu luyện đan theo phương pháp đan thư chỉ dạy.

Trước đây không luyện đan như vậy là vì phương pháp cách thức nhìn có vẻ đơn giản thực tế lại rất phức tạp, hơn nữa dễ gặp nguy hiểm, sai một ly đi một dặm, đã muốn trở thành Đan tu thì phải vững vàng từng bước dùng phương pháp bình thường luyện đan trước, còn bây giờ, là lúc nàng có thể thử dùng đan phương sáng tạo của tiền bối rồi.

Thế là...

Một ngày trôi qua.

Hai ngày trôi qua.

Ba ngày sau,

Nàng ngồi xổm trên vách núi, nhìn mảnh vụn linh thực này, bắt đầu hoài nghi rùa sinh.

Thiếu nữ ngửa đầu gào thét sụp đổ với Vẫn Tinh Cốc bên dưới: “Quá khó rồi, quá khó rồi, luyện đan quá khó rồi.”

Sơn cốc trống rỗng đen kịt, phát ra một tiếng yêu thú gầm gừ kỳ dị, giống như đang đáp lại nàng vậy.

Cầu Cầu căng thẳng ôm c.h.ặ.t đùi Lê Dạng, dùng sức b.ú sữa mẹ kéo ngược lại.

“Oanh oanh, oanh oanh oanh~” Tỷ tỷ, không thể nhảy vực á, phải sống cho tốt để nuôi Cầu Cầu á.

Lê Dạng bị nó kéo đi một bước, m.ô.n.g ngồi phịch xuống đất, trong một khoảnh khắc nào đó, dường như đã nhìn thấy thứ gì đó.

“Hửm?”

Nàng dụi dụi mắt, lại nhìn xuống dưới: “Cầu Cầu, đệ có nhìn thấy gì không?”

Cục bột nhỏ nghiêng đầu, chột dạ cụp mắt xuống, qua một lúc lâu, cái vuốt nhỏ mập mạp thò ra phía sau, móc ra một quả linh thực nàng dùng để luyện đan.

Dáng vẻ này rõ ràng là không biết Lê Dạng hỏi cái gì, tưởng là bị nàng phát hiện mình đang trộm quả ăn.