Sư Muội Dùng Đan Lô Nấu Cháo Trắng Khiến Tông Môn Cách Vách Thèm Đến Phát Khóc

Chương 177



Lê Dạng khá thích bầu không khí này, lắc lắc cái đầu.

Phi thuyền đi Lạc Nhật Thành đến sớm nhất, Ngự Phong Tông và Đan Vương Tông đi trước.

Trang Sở Nhiên trên phi thuyền, vẫy tay về phía Lưu Ly Thành.

Thành chủ cười, dùng khẩu hình đáp lại.

Không có âm thanh, Lê Dạng không nhìn ra được, nhưng nàng có thể thấy Nhị sư tỷ đang cười.

Bạch Ngọc hoan hô: “Về nhà thôi về nhà thôi.”

Lâm Nhai ngồi khoanh chân: “Lần này chúng ta thu hoạch không ít nha.”

Đặc biệt là Từ Tư Thanh, lúc nhận được tấm biển nhỏ đệ nhất tông môn, cười không khép được miệng, suốt quá trình đều bưng tấm biển đi, chỉ thiếu điều viết bốn chữ đại tỷ võ đệ nhất lên mặt.

Lê Dạng sờ sờ Trường Sinh Kiếm, cười nói: “Ngươi cũng phải theo ta về nhà rồi nha.”

Thần kiếm chí bảo của Lưu Ly Thành này, vậy mà lại có linh tính bộc lộ sự lưu luyến, bay khỏi tay nàng, bay đến bên cạnh thành chủ Lưu Ly Thành cọ cọ.

Thành chủ cảm động đến mức nước mắt lưng tròng.

Kết quả Trường Sinh Kiếm cọ cọ ông xong thì ngoan ngoãn quay về, thân kiếm còn nặng hơn một chút.

Lê Dạng nhìn thử, nó mang luôn cả túi Giới T.ử của thành chủ qua đây rồi.

Nụ cười trên mặt thành chủ Lưu Ly Thành lập tức cứng đờ: “...”

Ông bất đắc dĩ: “Đồ nhỏ không có lương tâm, trong này là gia tài nửa đời người của ta đấy.”

Lê Dạng cũng thấy ngại ngùng theo, vội vàng trả lại gia tài cho ông.

Có thể là Trường Sinh Kiếm thấy kiếm chủ nhà mình nghèo quá, muốn lấy chút "của hồi môn" từ nhà mẹ đẻ để bù đắp một chút.

Lúc "của hồi môn" bị Lê Dạng trả lại, nó bắt đầu tức giận, lắc lư qua lại.

Thành chủ vô cùng bất đắc dĩ: “Mau mang kiếm đi đi.”

Lê Dạng lập tức bắt lấy Trường Sinh Kiếm, lưỡi kiếm phát ra một tiếng ngâm trong trẻo, ánh sáng xanh từ từ truyền vào lòng bàn tay nàng, trong nháy mắt đầu óc tỉnh táo, ngay cả tầm nhìn cũng có thể nhìn xa hơn một chút rồi.

Phi thuyền cất cánh, mọi người lên đường trở về.

Lê Dạng chớp chớp mắt, mang theo Trường Sinh Kiếm trở về căn phòng nhỏ trong khoang thuyền.

Một tháng tiếp theo, nàng định tiêu hóa thật tốt, ý niệm trường sinh do linh kiếm mang lại.

Đã hứa với Lâu Khí một tháng, nàng quả thực có dự định phá cảnh.

Lê Dạng đóng cửa lại, bắt đầu móc đan d.ư.ợ.c từ trong không gian ra ngoài.

Tụ Linh Đan dùng tốt.

Tụ Linh Đan dùng cực kỳ tốt.

Tụ Linh Đan dùng đỉnh của ch.óp.

Lớn lớn nhỏ nhỏ tổng cộng có hai mươi bình, đều là nàng luyện trong khoảng thời gian này.

Còn có một số linh thực, đến từ bí cảnh của Ẩn Vân Tiên, vẫn chưa kịp luyện hóa, có rất nhiều linh thực đều thích hợp để tu luyện nâng cao, Lê Dạng định trực tiếp chấm tương ăn sống.

Người khác có thể không được, nhưng nàng hoàn toàn không có vấn đề gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Có những bảo bối tốt này, cộng thêm kiếm ý Trường Sinh lưu lại trong cơ thể nàng, nàng vẫn chưa kịp lĩnh ngộ hoàn toàn, nói không chừng thực sự có cơ hội trùng kích một chút, Kim Đan đỉnh phong.

Phi thuyền xuất phát từ Lưu Ly Thành, một đường vượt núi băng biển, cứ thế trôi qua thời gian một tháng.

Bạch Ngọc kéo Lâm Nhai và Ninh Thời Yến, tiện thể gọi luôn Tống Hành và Mạnh Chương của Đan Vương Tông, mấy người ngồi bệt xuống đất quây thành một vòng tròn đ.á.n.h bài.

Lâm Nhai thua sáu lần, Bạch Ngọc thua bốn lần, Mạnh Chương thua ba lần, Tống Hành t.h.ả.m nhất, luôn thua chưa từng thắng, chỉ có Ninh Thời Yến, bách chiến bách thắng.

“A a a a a a a a” Bạch Ngọc ném bài trong tay xuống nhận thua than vãn: “Chán quá đi, nhớ lúc tiểu sư muội ở đây quá.”

Không hiểu sao, lúc có Lê Dạng, họ dường như trò chơi có chán đến mấy cũng có thể chơi rất sung.

Còn lúc không có Lê Dạng, ngày tháng vô vị cực kỳ.

Mạnh Chương cũng nằm ườn ra đất: “Đói quá đi, ta cũng nhớ Lê Dạng quá.”

“Không phải lúc nãy đ.á.n.h bài, ngươi còn coi Tịch Cốc Đan như kẹo đậu mà ăn sao?” Tống Hành nghi hoặc.

“Cái này không giống.” Mạnh Chương ôm bụng: “Đồ ăn Lê Dạng làm ăn vào có một cảm giác vui vẻ độc nhất vô nhị.”

“Ngươi nói vậy ta hình như nhớ ra một chuyện...”

Bạch Ngọc lau sạch tay, đột nhiên nhớ lại: “Đêm hôm đó ta không ngủ được, lúc đi ngang qua phòng tiểu sư muội, ta nghe thấy bên trong có tiếng rắc rắc.”

“Tiếng gì?”

Bạch Ngọc nhớ lại: “Tiếng gặm dưa chuột.”

Mạnh Chương: “...”

Phượng Dao thỉnh giáo Mai Nhân Tính một số vấn đề, cùng lão kẻ trước người sau đi ra, hai người liếc mắt một cái liền nhìn thấy những người đang nằm ngổn ngang giữa phi thuyền.

Dáng vẻ cực kỳ kỳ dị, đặc biệt là Bạch Ngọc, lúc hắn nằm xuống bên dưới còn lót một lớp vải trắng, hai tay đan chéo trước n.g.ự.c, vô cùng an tường.

Mai Nhân Tính luôn không thích quản lý chuyện tông môn, nhưng lão càng không thích đệ t.ử qua lại với người của Ngự Phong Tông đối đầu với lão, lập tức sầm mặt xuống, ho nhẹ một tiếng.

Mạnh Chương và Tống Hành lập tức ngồi dậy, dáng vẻ ngoan ngoãn.

Mạnh Chương: “Sư tôn, tiểu sư muội, xem ra chúng ta còn ba ngày nữa là có thể đến Lạc Nhật Thành rồi.”

“Ừm.” Mai Nhân Tính nhạt nhẽo đáp một tiếng: “Dạo này tu luyện thế nào rồi?”

Nói thế nào nhỉ?

Từ sau khi đại tỷ võ tông môn kết thúc, hai vị trưởng lão bị Đan Tháp gọi đi, Phương Nhất Chu cảm khái núi cao còn có núi cao hơn, cũng bắt đầu ngày đêm cày cuốc tu luyện, không ai quản lý họ, khoảng thời gian này họ có thể nói là quẩy cực kỳ tự tại.

Trên phi thuyền trở về, Đan Vương Tông lại đi cùng Ngự Phong Tông, Mạnh Chương Tống Hành và họ hòa thành một khối, chơi thì khá vui, còn chuyện tu luyện ấy à... hehe.

Mạnh Chương lập tức cúi gằm mặt xuống, Tống Hành bật dậy, xách luôn cả hắn lên: “Sư tôn, chúng con đi tu luyện ngay đây.”

Nói xong, hắn xách Mạnh Chương chạy tót vào trong không ngoảnh đầu lại.

Mai Nhân Tính lại nhìn mấy người Ngự Phong Tông, hừ lạnh một tiếng khó chịu, ánh mắt vô tình chuyển sang hướng khác, một thiếu niên nhỏ nhắn trông rất yếu ớt đang lặng lẽ đi về phòng.

Động tác của thiếu niên nhỏ nhắn có chút quen mắt, Mai Nhân Tính nhất thời ngẩn người, hỏi Phượng Dao: “Nó là ai?”

Phượng Dao nhìn sang: “Là Ninh Thời Yến của Ngự Phong Tông.”