Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!

Chương 778: BIẾN CỐ KINH HOÀNG, KHƯƠNG TƯỚC BỊ BẮT CÓC!



Du Kinh Hồng một lời thức tỉnh người trong mộng.

Hắn chỉ khi gặp chuyện liên quan đến Lang Hoài Sơn mới rối loạn, còn đa số thời gian đều cực kỳ tỉnh táo và lý trí. Ví dụ như lúc này, khi tất cả mọi người đều đang lo lắng cho Chiếu Thu Đường, hắn lại có thể đứng ở góc độ người ngoài cuộc mà chỉ ra vấn đề cốt lõi mà ai cũng bỏ qua.

Đám Văn Diệu lập tức phản ứng lại. Chưa kịp nghĩ ra cách gì hay hơn, Khương Tước đã ngưng khí thành lưỡi d.a.o, dứt khoát c.h.ặ.t đứt vạt áo đang buộc chung của mọi người, đồng thời ném ra sáu tấm bùa thu nhỏ về phía các sư huynh, Phất Sinh và Từ Ngâm Khiếu.

Thẩm Biệt Vân, Diệp Lăng Xuyên, Mạnh Thính Tuyền và Từ Ngâm Khiếu không kịp né, trúng chiêu lập tức bị thu nhỏ lại, lơ lửng giữa không trung, may mà Phất Sinh nhanh tay hứng lấy.

Phất Sinh và Văn Diệu né nhanh nên không bị dán bùa. Hai người đứng đối diện Khương Tước, giọng điệu đầy vẻ trách móc: "Ngươi lại định một mình gánh vác hết sao?"

"Không có mà, các ngươi đều ở trong lòng ta, chúng ta vẫn ở bên nhau đấy thôi." Khương Tước cãi chày cãi cối. Vừa lúc có người đi ngang qua chúc mừng, nàng liền nặn ra nụ cười: "Đa—"

Giọng nói của Khương Tước đột ngột khựng lại. Văn Diệu và Phất Sinh nhìn theo tầm mắt nàng, một bóng dáng đồng t.ử mặc bạch y đột nhiên đập vào mắt. Sắc mặt hai người đại biến, đồng thời vươn tay định túm lấy Khương Tước.

Trước điện bỗng nhiên nổi lên một trận cuồng phong, những cánh hoa Linh Miểu đỏ rực bị xé nát, tung bay tán loạn trong không trung.

Phụng Thiên mỉm cười nhạt, phất tay áo một cái, Khương Tước cũng giống như những cánh hoa kia, bị hất văng lên giữa trời.

"Tiểu sư muội!"

Đám người đang bị thu nhỏ trong lòng bàn tay Phất Sinh kinh hãi nhảy về phía Khương Tước.

Chiếu Thu Đường dốc hết sức vươn tay ra, nhưng tay nàng bây giờ quá nhỏ, khoảng cách với Khương Tước lại quá xa. Trong cơn hoảng loạn, nàng thấy Phất Sinh và Văn Diệu mỗi người túm c.h.ặ.t lấy một cánh tay của Khương Tước. Nàng mừng rỡ, bắt được rồi!

Ngay sau đó, một đạo quang nhận từ phía bên trái Phất Sinh lao v.út tới. Chiếu Thu Đường chỉ thấy một tia ngân quang lóe lên, rồi một cơn mưa m.á.u xối xả ập xuống, hất văng nàng xuống đất.

Nàng trợn tròn mắt, thấy trời xanh mây trắng, thấy Khương Tước biến mất không dấu vết, và thấy cả hai cánh tay bị c.h.ặ.t đứt đang rơi lơ lửng giữa không trung.

"Tước chủ!" Đám củ cải trắng hớt hải chạy tới.

Tất cả mọi người đều ùa lại, thần thú, Lươn Điện, Vu Thiên Dao, Nghê Quân, Sất Kiêu... đều vây quanh Phất Sinh và Văn Diệu.

Cánh tay phải của hai người bị c.h.é.m đứt hơn nửa, m.á.u chảy như suối. Thấy mọi người chạy tới, sắc mặt họ trắng bệch nhưng vẫn đồng thanh hét lên: "Đừng lo cho chúng ta! Tìm người trước! Mau tìm người đi!"

Không ai khách sáo, cũng chẳng ai hỏi thừa thãi. Tất cả đều đã tận mắt chứng kiến cảnh Khương Tước và Phụng Thiên cùng lúc biến mất.

Các thần thú và Nghê Quân lập tức dùng thần thức tìm kiếm vị trí của Khương Tước.

Du Kinh Hồng và Lang Hoài Sơn nhặt Chiếu Thu Đường và những người đang bị thu nhỏ từ vũng m.á.u lên, nhặt luôn cả hai cánh tay đứt của Văn Diệu và Phất Sinh.

Diệp Lăng Xuyên lập tức liên lạc với Thanh Vu, định nhờ nàng mời Thiên Đạo tới giúp một tay.

Thẩm Biệt Vân truyền tin cho các đệ t.ử ở lại tông môn, nhờ họ đi tìm đám Vân Thâm, nhờ họ tìm giúp Thượng Thần.

Mạnh Thính Tuyền lấy đá truyền âm ra, chuẩn bị liên lạc với Vô Uyên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tìm người, phải tìm người ngay lập tức! Họ không phải đối thủ của Thiên Đạo, bắt buộc phải tìm viện binh.

Nhưng ngay khi cầm lấy đá truyền âm, mấy người họ đồng loạt sững sờ. Du Kinh Hồng lau vết m.á.u trên người họ, trầm giọng nói: "Tu vi của chúng ta bị khóa rồi."

Vừa rồi hắn và Lang Hoài Sơn định ra tay với Phụng Thiên, nhưng ngay khoảnh khắc đó đã nhận ra điều bất thường.

"Hoàn toàn không thể điều động được một tia linh khí nào." Giọng Du Kinh Hồng đầy vẻ ngưng trọng.

Chiếu Thu Đường mặt cắt không còn giọt m.á.u, nàng ngồi bệt trong lòng bàn tay Du Kinh Hồng, thất thần nói: "Vậy còn Khương Tước? Nàng ấy có thể điều động linh khí không?"

Tầm mắt mọi người đều đổ dồn vào nàng, nhưng không một ai trả lời được câu hỏi đó.

Trước đại điện chìm vào một mảnh tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.

Phất Sinh là người đầu tiên thu hồi tầm mắt, nhìn Nghê Quân đầy mong đợi: "Thế nào rồi?"

Nghê Quân nhíu mày nhìn lên không trung: "Ta cảm nhận được Khương Tước vẫn ở ngay đây."

Chu Tước cũng nóng nảy bay lượn vòng quanh vị trí mà Nghê Quân vừa nhìn: "Ta cũng cảm nhận được, người đang ở ngay đây!"

Nhưng vấn đề là, hoàn toàn không nhìn thấy người đâu cả.

"Câu Thiên Quyết!" Chiếu Thu Đường đột nhiên reo lên đầy kinh hỉ, "Sợi chỉ vàng của Câu Thiên Quyết quấn trên cổ tay ta vẫn còn!"

Mọi người mừng rỡ, ùa tới bên cạnh Du Kinh Hồng, nhìn chằm chằm vào Chiếu Thu Đường trong lòng bàn tay hắn.

Chiếu Thu Đường vươn tay giật mạnh sợi chỉ vàng trên cổ tay hai cái. Sợi chỉ vàng uốn lượn bỗng phát ra ánh sáng rực rỡ. Tầm mắt mọi người dõi theo luồng kim quang đó, từ lòng bàn tay Du Kinh Hồng nhìn thẳng lên giữa không trung, đúng ngay vị trí mà Nghê Quân vừa chỉ.

"Người ở ngay đó! Chắc chắn là bị nhốt trong kết giới rồi!" Giọng Thẩm Biệt Vân không còn ôn nhuận nữa, mà trở nên khàn đặc.

Phất Sinh ôm lấy cánh tay đứt, nhìn chằm chằm vào điểm cuối của sợi chỉ vàng: "Bất kể thế nào, phải phá vỡ kết giới này trước đã!"

Chillllllll girl !

Muốn cứu người, ít nhất phải nhìn thấy người cái đã!

"Còn ai có thể điều động linh khí không?" Văn Diệu gấp gáp hỏi. Biết đám tu sĩ nhân loại đều "phế" rồi, hắn nhìn sang Sất Kiêu, Sất Kiêu lắc đầu.

Sắc mặt hắn trắng bệch, lại nhìn sang Nghê Quân, Nghê Quân cũng lắc đầu bất lực.

Chu Tước bỗng phát ra một tiếng hót vang trời: "Ta làm được!"

Dứt lời, lửa Chu Tước bùng nổ, phun trào về phía điểm biến mất của sợi chỉ vàng. Thanh Long cũng quẫy đuôi, Huyền Vũ phun ra những lưỡi đao gió. Ba con thần thú đồng loạt phát lực. Mọi người phía dưới dù không có linh khí hộ thân, vẫn c.ắ.n răng chịu đựng cảm giác khí huyết cuộn trào, đăm đăm ngóng nhìn lên bầu trời.