Một luồng ma khí từ trên trời giáng xuống, đột ngột đáp ngay trước mặt Tề trưởng lão. Hình bóng Nghê Quân chậm rãi hiện ra, lão rũ mắt nhìn Tề trưởng lão: "Ma tộc, tặng một pho tượng vàng của Khương Tước."
Vừa dứt lời, Nghê Quân phất tay áo, một pho tượng vàng cao gần bằng sơn môn trống rỗng xuất hiện. Khương Tước đứng trên thềm đá ngửa đầu nhìn bức tượng vàng của chính mình, đưa tay che mắt: "Á, ch.ói quá, mù mắt ta rồi."
Sất Kiêu đang giả c.h.ế.t trong lòng Văn Diệu lập tức bật dậy như cá chép hóa rồng: "Cái gì? Các ngươi cũng tặng tượng vàng à?!"
Hắn nhảy xuống đất hóa thành hình người, bước nhanh tới bên cạnh Nghê Quân: "Chúng ta rõ ràng đã giữ bí mật tuyệt đối, sao ngươi biết được? Chẳng lẽ ngươi cài gián điệp vào Yêu tộc của ta?!"
"Ngươi ra cửa có mang theo não không đấy?" Nghê Quân nhíu mày, "Chúng ta cũng giữ bí mật, ai mà biết các ngươi cũng tặng tượng vàng."
Sất Kiêu nửa tin nửa ngờ, cũng phất tay áo hóa ra bức tượng vàng mà Yêu tộc đã chuẩn bị cho Khương Tước.
Trước sơn môn, hai pho tượng vàng to ngang ngửa nhau đứng song song, cùng tỏa ra ánh hào quang ch.ói lọi.
Từ Ngâm Khiếu, Chiếu Thu Đường và các sư huynh nhìn mà há hốc mồm. Chiếu Thu Đường hiện giờ đang nhỏ xíu, nhìn bức tượng vàng lại càng thấy nó khổng lồ, mắt không thèm chớp: "Mẹ ơi, cái tượng này to kinh hồn bạt vía."
Văn Diệu cũng ngơ ngác phụ họa: "Cảm giác như có tận ba cái mặt trời ấy."
Trên trời một cái, trước cổng Miểu Thần Tông hai cái.
Diệp Lăng Xuyên lần đầu thấy bức tượng hình người to thế này, nhận xét khách quan: "Cái tượng này đặt ở Miểu Thần Tông, đứng từ Thiên Thanh Tông chắc cũng nhìn thấy được."
Đám củ cải trắng thu hồi tầm mắt từ bức tượng vàng, ôm túi Tu Di lâm vào trạng thái "tự kỷ".
Khương Tước phát hiện ra, vừa xoa đầu an ủi chúng, vừa c.ắ.n răn nói dối không chớp mắt: "Không sao đâu, Tước chủ bây giờ không thích mấy thứ tục tĩu đó. Vàng bạc sao so được với linh thực mà các ngươi dày công chăm sóc chứ?"
Đám củ cải trắng ngây thơ, Khương Tước nói gì chúng tin nấy, lập tức ngẩng cao đầu cười toe toét: "Thật không hả Tước chủ?!"
Khương Tước thực sự rất hài lòng với số d.ư.ợ.c liệu của chúng, chân thành đáp: "Thật! Thật hơn chữ thật! Tước chủ đã lừa các ngươi bao giờ chưa?"
Đám củ cải trắng lại tràn đầy sức sống.
Nghê Quân và Sất Kiêu biết Khương Tước đang dỗ trẻ con nên không chấp nhặt, chỉ quay sang chê bai tượng vàng của đối phương.
"Cái tượng này của các ngươi làm bằng chân à? Xấu đau xấu đớn, nhìn chỗ nào ra Khương Tước hả?" Nghê Quân nhìn tượng của Yêu tộc, đầy vẻ khinh bỉ.
Sất Kiêu hừ lạnh: "Các ngươi làm cũng có ra gì đâu mà bày đặt chê người khác?!"
Khương Tước đứng trên bậc thang, mặt tượng vàng vừa vặn bị sơn môn che khuất. Nghe hai lão cãi nhau, nàng bước xuống hai bậc, thế là nhìn rõ mồn một khuôn mặt của hai bức tượng.
Ngay lập tức, nàng lộ ra vẻ mặt "ông lão tàu điện ngầm xem điện thoại".
Nghê Quân và Sất Kiêu thấy Khương Tước đi tới, đồng loạt quay sang nhìn nàng, trăm miệng một lời: "Nói đi! Rốt cuộc cái nào giống ngươi hơn?!"
Hai pho tượng vàng, một cái thì mặt mày hung tợn, đậm chất Ma tộc; cái kia thì hai bên má mọc đầy lông, trông như con khỉ mới đẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Tước chẳng nể nang ai: "Đem nung chảy đúc lại hết cho ta."
"Ngươi có lương tâm không đấy?" Sất Kiêu và Nghê Quân đồng thanh gào lên, "Đúc cái này khó lắm biết không?!"
"Ta có lương tâm hay không các ngươi còn không biết sao?" Khương Tước nhún vai, dắt đám củ cải trắng xoay người đi lên thềm đá, chỉ để lại cho hai lão một cái gáy lạnh lùng vô tình.
Sất Kiêu và Nghê Quân tức nổ phổi, nhìn nhau một cái rồi bắt đầu xả giận: "Cái gu thẩm mỹ của các ngươi bị gì vậy?"
Hai lão đồng thời khựng lại, rồi lại đồng thanh: "Ta chắc chắn là bị ngươi liên lụy!"
Sất Kiêu trợn mắt ưng: "Sao ngươi cứ nhại lời ta thế hả?!"
Nghê Quân mệt mỏi, lười đôi co với tên ngốc này. Đang định thu hồi tượng vàng để kết thúc tranh chấp thì đột nhiên bị ai đó từ phía sau húc trúng, chưa kịp đứng vững đã bị húc liên tiếp bốn năm cái nữa.
Đám đệ t.ử các tông gạt hai tên tà tu chắn đường ra, ôm lễ vật xông về phía sơn môn: "Đừng chắn đường, đừng chắn đường! Muốn cãi nhau thì ra chỗ khác mà cãi!"
Hôm nay đệ t.ử các tông không ai đi tay không. Tông môn mới lập, cần nhiều thứ lắm. Ngoài hạ lễ danh nghĩa tông môn, họ còn tự chuẩn bị quà riêng.
Nào là Trận đài Tụ Linh, Ghế đá Ngộ đạo cho đệ t.ử tu luyện; rồi cả đồ trang trí mái hiên, đèn lưu ly do chính tay họ làm.
Bàn ghế gỗ linh, ao suối linh, bình phong sơn thủy... Đủ thứ hầm bà lằng, cái gì cũng có.
Cả đám như ong vỡ tổ lướt qua giữa Nghê Quân và Sất Kiêu, chẳng thèm coi hai tên tà tu này ra cái đinh rỉ gì.
Nghê Quân không muốn dây dưa thêm, thu tượng vàng lại rồi lách vào sơn môn. Sất Kiêu thì không nhịn được, hắn túm lấy một đệ t.ử đi ngang qua, gằn giọng: "Dám gạt bổn điện hạ, ngươi chán sống rồi à?"
Dù bây giờ là "người một nhà", nhưng tà tu và đệ t.ử chính đạo cũng không phải cái kiểu có thể tùy tiện xô đẩy nhau thế này.
Chillllllll girl !
Đệ t.ử kia nhìn hắn hai cái, rồi chìa mặt ra: "Đánh đi, đ.á.n.h đi! Không đ.á.n.h thì không phải Nhị hoàng t.ử Yêu tộc."
Sất Kiêu: "?"
Sao mà gấu thế?
"Được, bổn điện hạ thành toàn cho ngươi."
Vừa mới giơ nắm đ.ấ.m lên, tiểu đệ t.ử mặt mũi trắng trẻo kia lại nói: "Ngươi mà dám đ.á.n.h ta, ta sẽ đi mách Khương Tước."
Mặt vênh tận trời, chẳng sợ hãi gì luôn.
Sất Kiêu: "............"
Nắm đ.ấ.m giơ cao định hạ xuống bỗng khựng lại giữa chừng.