Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!

Chương 761: TÀI SẢN CỦA TÔNG MÔN LÀ ĐỂ KHƯƠNG TƯỚC CƯỚP SAO?



Đám đệ t.ử Nại Xuyên Cảnh hoàn toàn dẹp bỏ sự nghi ngờ của mình:

"Khương Tước ấy à, cô ấy đi cùng với Thù Nguyệt sư tỷ của chúng ta rồi."

"Cơ mà đám người đó đúng là trâu bò thật sự, tông môn các người có được họ quả là phúc đức ba đời!"

"Chứ còn gì nữa, vả lại Thương Lan Giới hiện giờ đã có ba cột linh trụ, đợi ngày sau thăng cấp thành đại thế giới, có khi Vô Thượng Thần Vực cũng phải hít khói ấy chứ."

"Thẩm sư huynh của các người giờ đang bị đám người ở các dị giới khác vây kín rồi, ai cũng muốn nhờ vả Khương Tước đi lấy lại bảo vật hộ họ."

Đám đệ t.ử Tàng Kinh Các có chút không hiểu nổi: "Tại sao Khương Tước sư tỷ lại giúp các người chứ?"

Bọn họ quá hiểu tính Khương Tước sư tỷ rồi, đối nội thì hộ đoản, đối ngoại thì đ.ấ.m không trượt phát nào, làm việc tốt gì đó chắc chắn phải hố cho đối phương đến cái quần đùi cũng không còn mới chịu.

Dù hôm nay cô nàng có hố cả người nhà, nhưng bọn họ tin chắc Khương Tước sư tỷ nhất định có lý do của mình.

Lúc này, đột nhiên nghe đệ t.ử Nại Xuyên Cảnh nói vậy, cả đám ngơ ngác, không đúng nha, tuyệt đối có biến.

Đệ t.ử Nại Xuyên Cảnh đang lúc tâm tình tốt, khua môi múa mép kể đại khái: "Bởi vì kinh thư cướp về được, chúng ta chia cho cô ấy bảy phần mà."

Người bên cạnh phụ họa: "Nghe vị Thẩm sư huynh kia nói, là phải dùng kinh thư của đại thế giới để lấp đầy mấy cái kệ sách bị bọn họ đào rỗng."

Đệ t.ử Tàng Kinh Các càng nghe mắt càng sáng, nghe đến câu cuối cùng thì suýt chút nữa quỳ xuống dập đầu với Khương Tước ngay tại chỗ. Biết ngay mà!

Bọn họ quả nhiên là bảo bối được Khương Tước sư tỷ nâng niu trong lòng bàn tay!

"Nói cho các người biết, bảo bối của chúng ta đều là ——" Đệ t.ử Nại Xuyên Cảnh còn định thao thao bất tuyệt tiếp, nhưng đám đệ t.ử Tàng Kinh Các đã ngự kiếm biến mất hút.

"Ơ kìa sao lại chạy rồi! Chúng ta còn chưa nói xong mà!"

"Bên kia lại có mấy người bay tới kìa, chặn lại!"

"Nốt đợt này thôi nhé không nói nữa đâu, phải nhanh chân lên Lam Vân Phong chăm sóc người bệnh đây."

"Biết rồi biết rồi, tại tôi ngứa mồm quá thôi, xong ngay đây."

Một vòng chia sẻ nhiệt tình mới lại bắt đầu, còn mấy vị đệ t.ử Tàng Kinh Các đã lao thẳng tới đỉnh núi của Kiếm Lão, mặt mày hồng hào, hớn hở như bắt được vàng: "Trưởng lão! Tông chủ! Tin tốt! Tin đại hỷ đây!"

Trước đỉnh núi, bốn vị tông chủ đang ủ rũ héo úa vây quanh một chỗ, bàn bạc xem chuyện này nên dọn dẹp hậu quả thế nào. Nghe thấy tiếng gào thét của đám đệ t.ử, họ chỉ liếc mắt nhìn một cái rồi lại quay đầu tiếp tục sầu đời.

Tàng Kinh Các bị khoét sạch rồi thì còn tin tốt gì nữa, trừ phi Khương Tước đem trả lại đống sách đã trộm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nếu không, đối với họ lúc này, chẳng có chuyện gì được coi là tin tốt cả.

Thẩm tông chủ của Phạn Thiên Tông mặt mày đưa đám: "Mặc kệ, kinh thư đều bị Khương Tước cướp đi rồi, sau này đợi Miểu Thần Tông của bọn họ xây xong, đệ t.ử Phạn Thiên Tông ta nhất định phải có quyền ra vào tự do."

Kiếm Lão: "Nói với ta vô ích, đi mà thương lượng với Khương Tước ấy."

Thẩm tông chủ nghẹn họng, hồi lâu sau mới căm phẫn nói: "Ông xem tôi có dám mở mồm nói với con bé đó không?"

Năm đó chỉ là một con nhóc tiểu nha đầu đến linh căn cũng không có, giờ đây ông thế mà đ.á.n.h không lại, đừng nói là đ.á.n.h, riêng khoản cãi nhau chắc chắn cũng không phải đối thủ của nó.

Chillllllll girl !

Chử Phùng Khi của Xích Dương Tông nghĩ ra một kế hay: "Nếu kinh thư các tông đều bị Miểu Thần Tông cướp mất một nửa, sau này mỗi tháng chúng ta cứ giao lưu từ ba đến bảy ngày, mọi người xem chéo của nhau, ai cũng không lỗ."

Kỳ Đầu Bạc của Lục Nhâm Tông suýt thì bật khóc: "Sao mà không lỗ được, Miểu Thần Tông đúng là tay không bắt giặc, trước kia tuyệt kỹ độc môn của Lục Nhâm Tông ta không ai cướp nổi, giờ thì hay rồi, bị các người xem sạch bách!"

Ba vị tông chủ còn lại đồng thanh: "Ai mà chẳng thế, mỗi ông thấy uất ức chắc? Câm mồm, cấm khóc!"

Kỳ Đầu Bạc oan ức: "Tôi đã khóc đâu!"

Ba vị tông chủ đang cáu: "Chuẩn bị khóc cũng không được!"

Kỳ Đầu Bạc: "... Sao Khương Tước không cướp sạch kinh thư tông môn các người luôn đi? Cho các người diệt môn luôn cho rảnh nợ, từ nay về sau chỉ có Lục Nhâm Tông ta và Miểu Thần Tông xưng bá thiên hạ!"

Ba vị tông chủ: "?!!"

Cả đám xắn tay áo chuẩn bị tẩn nhau, Kỳ Đầu Bạc cũng lôi tỳ bà ra sẵn sàng ứng chiến.

Không khí trước đỉnh núi đang lúc giương cung bạt kiếm, mấy đệ t.ử Tàng Kinh Các đứng cách đó không xa sốt ruột muốn c.h.ế.t, đang định gào tin tốt lên thì bị Chiếu Thu Đường đứng bên cạnh ngắt lời.

"Mấy vị tông chủ đã bao giờ nghĩ đến một vấn đề chưa." Nàng cầm một cọng cỏ trong tay, loay hoay vài cái đã biến thành con châu chấu cỏ, bình thản nói: "Thương Lan Giới của chúng ta đã không còn là tiểu thế giới chỉ có một cột linh trụ như trước nữa, đống kinh thư từ trước đến nay của chúng ta... thật sự còn giá trị tham khảo sao?"

Một câu nói như sét đ.á.n.h ngang tai, oanh tạc thẳng vào tim gan bốn vị tông chủ, khiến họ đang tư thế chuẩn bị đ.á.n.h nhau cũng phải đứng hình tại chỗ.

Chuyện linh trụ họ đã biết từ sớm, nhưng vẫn chưa có cảm giác thực tế lắm, giờ đây Chiếu Thu Đường nói toạc ra, lòng bốn vị tông chủ đều lạnh toát.

Đống điển tịch đó không thể nói là vô dụng hoàn toàn, dù sao ngoài các loại thuật pháp tu luyện, còn có ghi chép về luyện đan, trận pháp, bao gồm cả tâm kinh thuật pháp độc quyền của các tông môn.

Nhưng không thể phủ nhận, phần lớn điển tịch quả thật không thể tham khảo được nữa, chuyện tu luyện không thể qua loa, chỉ cần sơ sẩy một chút là đệ t.ử có thể tẩu hỏa nhập ma như chơi.

Bốn vị tông chủ ngẫm lại một hồi, đồng thời toát mồ hôi lạnh, nếu không nhờ Khương Tước làm một vố hôm nay, họ cũng chẳng biết bao giờ mới nhận ra chuyện này.