Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!

Chương 755: MỞ CỬA CHO BÀ ĐÂY!



Khương Tước không nói nhiều, chỉ đưa tay nắm lấy cổ tay Thù Nguyệt kéo ra sau lưng mình. Ngay sau đó, nàng ngưng phong thành kiếm, vung tay một cái, lòng bàn tay phải lướt qua mũi kiếm, rỉ ra những giọt m.á.u tươi.

Tốc độ lao xuống của Khương Tước không hề giảm, nàng khẽ nâng lòng bàn tay, những giọt m.á.u bay lơ lửng giữa không trung. Phất Sinh từ bên cạnh vọt ra, tung một đòn sấm sét vào những giọt m.á.u đó.

Khương Tước nhanh ch.óng kết ấn Cầu Vũ Trận. Trong chớp mắt, mây đen kéo đến, mưa nhỏ tí tách rơi xuống.

Máu tươi hòa vào làn mưa bụi, dày đặc rơi xuống đám yêu tu còn đang ngơ ngác.

Khi Khương Tước dừng lại trên không trung phía trên đám yêu tu, những tên đang định nuốt chửng mọi người bỗng nhiên hiện lên kim quang giữa trán.

Mây đen tan biến, mưa ngừng rơi.

Đám yêu tu đang nhe nanh múa vuốt còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ biết ngây người nhìn thiếu nữ giữa không trung.

Khương Tước rũ mắt nhìn xuống, tiện tay lau một giọt nước mưa trên mặt, thản nhiên nói: "Mở cửa."

Chữ cuối cùng vừa dứt, xương cốt của đám yêu tu bắt đầu kêu răng rắc. Từng con yêu thú đều biến lại thành hình người, lùi ra sau, chỉ có 30 tên yêu tu mở trận là tiến lên phía trước.

Vẻ mặt của mỗi tên yêu tu đều kinh hãi đến vặn vẹo. Chúng muốn lừa mình dối người rằng đây là mơ, nhưng nỗi đau thấu xương khi bị ép hóa thành nhân dạng đã nói cho chúng biết: Đây là thật.

Chúng đã bị một nữ tu trẻ măng khế ước cùng lúc trong nháy mắt, phải nghe theo hiệu lệnh, chịu sự sai khiến của nàng.

Kết giới bạc bao phủ toàn bộ Bắc Tư Sơn ầm ầm tan biến dưới tay 30 tên yêu tu. Khương Tước hài lòng gật đầu, đáp xuống mặt đất, nhìn cánh cửa đá khổng lồ khảm vào vách núi.

Ngay sau đó, vài tên yêu tu tiến lên, chủ động đẩy cánh cửa dẫn vào Yêu giới cho nàng.

Khương Tước đợi một lát, nhóm Phất Sinh, Văn Diệu, Diệp Lăng Xuyên lần lượt đáp xuống cạnh nàng. Lúc này nàng mới nhấc chân bước vào trong.

Đi được vài bước, nhận thấy có người không theo kịp, Khương Tước nghiêng đầu nhìn lại, thấy Thù Nguyệt vẫn còn đang đứng đờ người giữa không trung.

Chillllllll girl !

Nàng vẫy vẫy tay: "Xuống đây đi chứ, ngẩn ra đấy làm gì?"

Thù Nguyệt: ".................."

Nàng nhìn Khương Tước, nhìn đám yêu binh đang cung kính đứng hai bên, cuối cùng nhìn cánh cửa Yêu giới mà họ mấy trăm năm không mở nổi, khóe miệng giật giật, một câu c.h.ử.i thề buột miệng thốt ra:

"Vãi chưởng!"

Ánh mắt nàng đờ đẫn dừng trên người Văn Diệu: "Ta xin lỗi ngươi."

Hóa ra câu hỏi lúc nãy của hắn không phải là mỉa mai, mà là chân thành thắc mắc.

Về lý thuyết, nàng biết Khương Tước rất mạnh: tuổi trẻ đã đạt Hóa Thần kỳ, thống lĩnh Ma giới, khế ước Thần thú, mời được cả Thượng Cổ Thần, thậm chí còn sống sót dưới tay Thiên Đạo.

Nhưng chỉ đến khi tận mắt chứng kiến sự cường đại này, nàng mới bị chấn động đến mức không thể tin nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Làm sao con người có thể mạnh đến mức này cơ chứ?!

Giờ phút này, Thù Nguyệt đã hoàn toàn chấp nhận một sự thật phũ phàng: Đệ t.ử Nại Xuyên Cảnh của họ đúng là... gà thật.

Đám đệ t.ử bị nàng chê là "gà" lúc này đang quỳ rạp dưới đất, ngơ ngác nhìn Kính Quang Đài.

"Vừa rồi... đó là khế ước à?"

"Ta đoán là vậy, ngươi thấy sao?"

"Ta không biết, ta đang nghi ngờ đôi mắt mình, nghi ngờ cả cái não mình nữa, không biết vừa rồi là mơ hay thật."

Một đệ t.ử bên cạnh đưa ra câu hỏi linh hồn: "Thế ngươi có tin cái đầu gối của mình không?"

Hồi lâu sau, một giọng nói đanh thép vang lên: "Ta tin, nó chưa bao giờ quỳ trước người bình thường cả."

Sân nhỏ im lặng trở lại, một lát sau vang lên một tràng tiếng "Vãi" thán phục. Đệ t.ử các giới kinh ngạc đến mức đứng ngồi không yên. Thanh Sơn trưởng lão và Tông chủ Nại Xuyên Cảnh đứng ở góc sân nhìn đám trẻ, một người bình thản, một người vui mừng.

"Thật không ngờ." Tông chủ Nại Xuyên Cảnh chắp tay sau lưng thở dài, mắt hơi rơm rớm: "Sinh thời ta lại có thể thấy trân bảo thất lạc trở về, lão hủ có c.h.ế.t cũng nhắm mắt."

Thanh Sơn trưởng lão vỗ vai lão: "Đừng vội khóc, đã lấy về được đâu."

Tông chủ Nại Xuyên Cảnh: "............"

Có cần phải dội gáo nước lạnh thế không?

Nước mắt định trào ra lập tức bị nghẹn lại, Tông chủ Nại Xuyên Cảnh khô khan lau khóe mắt, nhìn lại Kính Quang Đài.

Nhóm Khương Tước đang đi trong một đường hầm tối tăm hẹp dài, tốc độ rất nhanh, gần như là chạy.

Thanh Long, Chu Tước, Huyền Vũ biến nhỏ bằng nắm tay đậu trên vai Khương Tước.

Nàng vốn định nổ tung ngọn núi cho náo nhiệt để dụ đám yêu tu ra, nhưng trước khi ra tay lại thoáng thấy một chiếc giày đầu hổ rơi bên cạnh đường hầm. Đó là loại giày mà trẻ con ở Phàm giới hay đi.

"Chúng lại bắt dân thường rồi." Sắc mặt Thù Nguyệt biến đổi, lập tức lao về phía trước. Nhóm Khương Tước đuổi theo sau, chẳng mấy chốc đã gặp một ngã rẽ.

"C.h.ế.t tiệt!" Thù Nguyệt nghiến răng nắm c.h.ặ.t trường kiếm: "Yêu tu ở Bắc Tư Sơn không có tên nào lương thiện cả. Dân thường bị chúng bắt, già thì bị hành hạ đến c.h.ế.t, thanh niên thì đem luyện đan, trẻ nhỏ thì bị ăn sống uống m.á.u."

Nàng nhìn chiếc giày đầu hổ trong tay Khương Tước: "Chỉ cần đi sai một bước, đứa trẻ này coi như xong đời."

"Chúng ta sẽ không đi sai đâu." Khương Tước thu chiếc giày vào tay áo, ngưng thần gọi một tên yêu tu bị khế ước đến. Một con tê giác từ phía sau lao tới, Khương Tước dẫn mọi người tránh đường, con tê giác lập tức lao vào đường hầm bên trái nhất.