Khương Tước và Thanh Sơn trưởng lão thấy hành động của Kiếm Lão thì tim đều thắt lại. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Thanh Sơn trưởng lão sải bước lao tới, giật lấy đá truyền âm trong tay Kiếm Lão rồi ném thật mạnh đi: "Con bé Tước đang bị thương cần nghỉ ngơi, ngài đừng có làm phiền nó!"
Kiếm Lão túm ngay lấy tóc ông: "Nói chuyện không hiểu à? Dám ném đồ của ta? C.h.ế.t đi!"
Mạnh Thính Tuyền trong túi Tu Di tận chức tận trách phiên dịch: "Ngài nói chuyện ta nghe không hiểu sao? Tại sao lại ném đá truyền âm của ta, muốn c.h.ế.t à!"
Phất Sinh nhân cơ hội đi đến sau lưng Khương Tước, nhận lấy đá truyền âm từ tay nàng rồi cất vào người mình.
Cách đó không xa, Kiếm Lão và Thanh Sơn trưởng lão đã lao vào tẩn nhau. Chiếu Thu Đường cũng tiến sát lại gần Khương Tước, nói nhỏ: "Đánh nhanh lên đi, ta cảm giác muội sắp lộ tẩy đến nơi rồi đấy."
Khương Tước nói nhỏ đáp lại: "Ta cũng thấy thế."
Đánh đ.ấ.m t.ử tế thì nàng thắng chắc, nhưng nàng cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó, nhạt nhẽo và vô vị quá.
Kiếm Lão và Thanh Sơn trưởng lão đang "thân mật" hết mức, Kiếm Lão trút hết cơn giận từ sáng tới giờ lên đầu Thanh Sơn trưởng lão, Thanh Sơn trưởng lão cũng chẳng vừa, hai lão già chiếm một góc võ đấu đài, đ.á.n.h đến mức râu tóc bay loạn xạ.
Đối thủ tiếp theo là Kỳ Đầu Bạc, tông chủ của Lục Nhâm Tông. Phất Sinh, Chiếu Thu Đường và Ngọc Dung Âm quay lại khán đài. Khương Tước lờ đi hai lão già đang hăng m.á.u, gửi lời mời tới Kỳ tông chủ dưới đài.
Chillllllll girl !
Kỳ tông chủ xem xong trận tỷ thí giữa Mục tông chủ và Kiếm Lão thì đã thấy hơi rén rồi. Lúc nãy lại nghe Chử Phùng Khi nói nàng ta có thể đ.â.m một lỗ trên vai Thượng cổ thần, lúc lên đài ông không tự chủ được mà nuốt nước bọt cái ực.
"Tông chủ tất thắng!"
Đệ t.ử Lục Nhâm Tông dưới đài đồng thanh cổ vũ cho tông chủ nhà mình, tiếng hô sau to hơn tiếng trước. Kỳ Đầu Bạc nghe thấy tiếng hô đầy nhiệt huyết của đệ t.ử, nỗi sợ hãi trong lòng cũng dần tan biến.
Sợ cái gì chứ, cùng lắm là thua thôi, Kiếm Lão còn thua nữa là, tu vi của mình còn kém Kiếm Lão một tầng, thua cũng chẳng mất mặt.
Kỳ Đầu Bạc tự trấn an bản thân thành công, chậm rãi giơ hai tay lên, trong lòng bàn tay hiện ra một cây tỳ bà đỏ rực, lễ phép nói với Khương Tước: "Mục tông chủ, mời."
Đệ t.ử Lục Nhâm Tông dưới đài đồng loạt trầm trồ: "Xích Tiêu Tỳ Bà! Tông chủ ngay từ đầu đã dùng đến bản mạng pháp khí rồi, một đạo âm nhận này phát ra, đến cả Tiên chủ đại nhân cũng chưa chắc đã đỡ nổi đâu."
"Nói nhỏ thôi! Tuy Xích Tiêu Tỳ Bà lợi hại thật, nhưng ngươi cũng đừng có bốc phét quá đà thế, vạn nhất lát nữa tông chủ không đỡ được thì ngài ấy biết giấu mặt vào đâu?"
Kỳ Đầu Bạc quay đầu quát xuống dưới đài: "Các ngươi cũng nói nhỏ thôi cho ta!"
Đám đệ t.ử: "..."
"Rõ rõ rõ ~"
Du Kinh Hồng và Lang Hoài Sơn đứng giữa đám đệ t.ử, nhìn Mục tông chủ trên đài với vẻ suy tư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Hoài Sơn." Du Kinh Hồng dựa dẫm vào vai Lang Hoài Sơn, ghé tai nói nhỏ: "Ngươi có thấy vị Mục tông chủ này trông hơi quen mắt không?"
Cái dáng người này giống hệt con bé tà môn kia.
Lang Hoài Sơn định trả lời thì Mục tông chủ trên đài đột nhiên nhìn xuống dưới, giọng nói ôn hòa lễ phép: "Tại hạ vội vàng ứng chiến nên chưa mang theo nhạc cụ, không biết vị tiên hữu nào có thể hào phóng cho mượn nhạc cụ dùng một chút, tại hạ vô cùng cảm kích."
Trong túi Tu Di của Khương Tước có một cây đàn cầm, nhưng nàng đã từng dùng ở đại bỉ tông môn, rất dễ bị nhận ra, mượn một cây cho chắc ăn.
Du Kinh Hồng và Lang Hoài Sơn trao đổi ánh mắt, rồi đồng thanh nói: "Không phải con bé đó đâu."
Con bé tà môn đó không có lễ phép như vậy.
Lang Hoài Sơn lấy cây tỳ bà của mình ra, hỏi ý kiến Du Kinh Hồng qua ánh mắt, rồi mới lớn tiếng nói với Mục tông chủ trên đài: "Đỡ lấy này!"
Cây tỳ bà vẽ một đường cong trên không trung, Khương Tước nhón chân nhẹ nhàng bắt lấy, nhìn Lang Hoài Sơn nói: "Đa tạ tiên hữu đã giúp đỡ, nhất định sẽ có hậu tạ."
Nói xong còn cúi người hành lễ, rồi mới quay lại nhìn Kỳ Đầu Bạc đối diện.
Kỳ Đầu Bạc lúc này đã bình tĩnh hơn nhiều. Ông nghi ngờ vị Mục tông chủ này có lẽ không giỏi Vạn Âm Đạo, nếu không thì không thể không mang theo nhạc cụ bên mình. Trận này, ông chưa chắc đã thua.
Đệ t.ử Lục Nhâm Tông dưới đài cũng nghĩ như vậy, ánh mắt nhìn lên võ đấu đài tràn đầy hy vọng.
"Mời." Khương Tước ra hiệu cho Kỳ Đầu Bạc ra chiêu trước.
Kỳ Đầu Bạc không khách sáo, ngón tay gảy nhanh trên dây đàn, ngay lập tức một đạo âm nhận đỏ rực b.ắ.n ra từ cây tỳ bà.
Tay Khương Tước vừa chạm vào dây đàn thì âm nhận đã ập đến trước mắt, những sợi tóc bay lên đã bị âm nhận c.h.é.m đứt. Nàng không kịp nghĩ nhiều, dồn hết linh lực vào cây tỳ bà trong tay, rồi dùng hết sức bình sinh ném thẳng cây tỳ bà về phía âm nhận.
Linh khí xanh biếc và âm nhận đỏ rực va chạm dữ dội, khoảnh khắc âm nhận tan biến, cây tỳ bà trong tay Khương Tước cũng bay v.út đi, đập thẳng vào trán Kỳ tông chủ.
"BỐP ——"
Thân hình Kỳ Đầu Bạc như cánh diều đứt dây bay ngược ra sau, phun ra một vệt m.á.u dài trên không trung, nện thật mạnh xuống mép võ đấu đài, giật giật vài cái rồi nằm im bất động.
Hai lão già đang tẩn nhau dừng lại, đám đệ t.ử đang ồn ào im bặt, Phất Sinh và Chiếu Thu Đường thì nhắm tịt mắt lại.
Khương Tước vẫn chưa kịp phản ứng, trong lòng vẫn còn lo cho cây tỳ bà của Lang Hoài Sơn, nàng chạy đến cạnh Kỳ tông chủ nhặt cây tỳ bà lên xem kỹ, xác nhận không sao mới híp mắt cười, ngẩng đầu vẫy vẫy cây tỳ bà với Lang Hoài Sơn dưới đài.