Nếu lúc nãy nàng nói là "giữa trán" hay "trái tim", thì giờ này không biết ông còn đứng được ở đây không.
"Ta thua rồi." Kiếm Lão thản nhiên nhận thua: "Đúng là hậu sinh khả úy."
Khương Tước diễn kịch cực kỳ tròn vai, nàng ôm kiếm hành lễ với Kiếm Lão, ôn tồn nói: "Quá khen rồi, là ngài đã nương tay."
Trên đài hai người đang tâng bốc nhau, dưới đài thì mọi người đang ngơ ngác như phỗng.
"Không phải chứ, thật... thật sự thắng rồi sao?"
"Vị Mục tông chủ này bá đạo thế à? Kiếm Lão không phải là đang nhường đấy chứ?"
"Không hề, thậm chí ngài ấy đã dốc toàn lực rồi." Một đệ t.ử Thiên Thanh Tông lên tiếng minh oan cho tông chủ nhà mình.
Đám đệ t.ử đang xì xào bàn tán im lặng một lát rồi lại bắt đầu xôn xao.
"Kiếm chiêu lúc nãy của Mục tông chủ thực sự rất lợi hại, ta chưa từng thấy bao giờ!"
"Ta cũng thế, có thể đ.á.n.h bại cả Kiếm Lão thì chắc chắn là kiếm chiêu cực phẩm rồi."
"Xong rồi, ta bắt đầu muốn học rồi đấy."
"Chắc là không được đâu, kiếm chiêu của Mục tông chủ chắc chỉ dạy cho đệ t.ử trong môn phái thôi."
Không khí hoàn toàn lắng xuống, một lát sau, một tràng tiếng chiêng trống, kèn xô na vang trời dậy đất phá tan sự tĩnh lặng.
Ngay sau đó là một tiếng hô vang dội: "Miểu Thần Tông tốt, Miểu Thần Tông hay, người của Miểu Thần Tông đều là đỉnh cao!"
Kiếm Lão trên đài, các tông chủ, trưởng lão bên đài cùng đám đệ t.ử dưới đài đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên.
Đập vào mắt là một cuộn biểu ngữ khổng lồ, Thẩm Biệt Vân và Mạnh Thính Tuyền mỗi người kéo một đầu, trên đó viết tám chữ to tướng:
"NHẬP MIỂU THẦN TÔNG, CHẮC CHẮN THÀNH TIÊN!"
Phía trên biểu ngữ là Văn Diệu đang thổi kèn xô na đầy nhiệt huyết, Từ Ngâm Khiếu mặt thối đang gõ chiêng, và Bạch Lạc Châu đang ngơ ngác đ.á.n.h trống.
Diệp Lăng Xuyên bay lơ lửng phía trên cả đám, rải cánh hoa xuống như mưa.
"Tít ——"
Tiếng kèn xô na vang lên một quãng dài, Văn Diệu chính thức "debut" tỏa sáng.
Hắn đưa kèn xô na lên miệng, hắng giọng nhìn xuống đám người đang ngơ ngác phía dưới, hít một hơi thật sâu, hô lên những lời thoại mà Khương Tước đã dạy với giọng điệu đầy cảm xúc:
"BẠN VẪN ĐANG ĐAU KHỔ VÌ KHÔNG ĐƯỢC LÀM ĐỆ TỬ THÂN TRUYỀN SAO?!"
"BẠN VẪN ĐANG ƯU SẦU VÌ KHÔNG HỌC ĐƯỢC THUẬT PHÁP SAO?!"
"ĐỪNG PHIỀN NÃO NỮA! GIA NHẬP MIỂU THẦN TÔNG, CHO BẢN THÂN MỘT CƠ HỘI ĐỂ RESET LẠI CUỘC ĐỜI!"
Đám đệ t.ử ngơ ngác dần tỉnh táo lại: "Oa..."
Kiếm Lão lao đến sát mép võ đấu đài, gầm lên với Văn Diệu: "Ngươi điên rồi à? Ngươi có biết mình đang làm gì không?!"
Dẫn người của tông môn nhà mình đi đào góc tường cho nhà người ta ngay tại sân nhà mình à?!!
Văn Diệu coi như không nghe thấy, tiếp tục "phát hỏa" với đám đệ t.ử.
"Đời người có mấy lần cơ hội để làm lại từ đầu, tông chủ Miểu Thần Tông tu vi cao thâm, lục đạo tinh thông, tông chủ các người biết gì nàng ấy biết nấy, tông chủ các người không biết nàng ấy cũng biết tuốt!"
"Bái nhập Miểu Thần Tông, các người tuyệt đối sẽ không hối hận!"
Đám đệ t.ử mắt sáng rực hỏi: "Thật không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Văn Diệu lướt một đường "tơ lụa" trên không trung đến cạnh Bạch Lạc Châu, dí kèn xô na vào miệng hắn: "Nói cho bọn họ biết, đây có phải sự thật không?!"
Bạch Lạc Châu không kịp phòng bị: "..."
Hắn là một "tân binh" vừa xuất quan mà cũng có nhiều đất diễn thế này sao?
Bế quan quá lâu nên chưa quen đối mặt với đám đông, Bạch Lạc Châu im lặng hồi lâu không nói nên lời, đệ t.ử vây xem đã bắt đầu xôn xao: "Giả à?"
"Đang lừa người sao?"
"Văn Diệu sư huynh bọn họ không giống hạng người như vậy mà."
"Thế sao Bạch sư huynh không nói gì?"
Tiếng xì xào của đám đệ t.ử lọt vào tai, Bạch Lạc Châu mồ hôi vã ra như tắm. Không được, Văn Diệu đã nỗ lực thế này, không thể để hắn thất bại trong gang tấc được. Bạch Lạc Châu hít sâu một hơi, hô lên một tiếng bằng khí âm: "Là thật."
Văn Diệu: "..."
Hắn suýt chút nữa thì nghe thấy rồi đấy.
"Bạch sư huynh đừng ngại mà." Văn Diệu dõng dạc ngửa mặt lên trời gầm lên: "NÓI TO LÊN!"
Bạch Lạc Châu: "..."
Bọn họ rốt cuộc có biết làm chuyện này có thể bị đ.á.n.h c.h.ế.t không hả?
Tiên môn bồi dưỡng một đệ t.ử tốn kém biết bao nhiêu tài nguyên và tâm huyết.
Hôm nay nếu bọn họ thực sự cạy được vài đệ t.ử nội môn đi, các tông chủ và trưởng lão đang ngồi đây có thể tẩn bọn họ c.h.ế.t tươi ngay trên võ đấu đài.
Bạch Lạc Châu cực kỳ căng thẳng, nhưng đ.â.m lao thì phải theo lao, hắn nhất định không thể nuốt lời bỏ chạy, thế là hắn lại dũng cảm mở miệng, lần này... một âm tiết cũng không phát ra được.
Đám đệ t.ử: "???"
Gân xanh trên trán Văn Diệu giật giật, trước khi đám đông nổ ra xôn xao lớn hơn, hắn đột ngột quay đầu chỉ tay về phía đám đệ t.ử: "Hắn nói là thật đấy! Các người nghe thấy chưa?!"
Đám đệ t.ử ngơ ngác nhìn Bạch Lạc Châu, bọn họ bị điếc à?
Văn Diệu gầm lên một tiếng: "Người thông minh thì nghe thấy, kẻ ngu ngốc thì không!"
Đám đệ t.ử: "NGHE THẤY RỒI!!!"
Trên khán đài, các tông chủ và trưởng lão bật dậy như lò xo: "Đừng nghe! Không được nghe!"
Văn Diệu đã cứu vãn tình thế thành công, Bạch Lạc Châu nhìn bóng lưng Văn Diệu đầy hối lỗi: "Xin lỗi, ta..."
"Không cần xin lỗi." Văn Diệu cao giọng ngắt lời, chẳng thèm để ý.
Bạch Lạc Châu định nói lời cảm ơn, thì nghe thấy hắn bồi thêm một câu: "Lát nữa sẽ có cơ hội cho huynh đoái công chuộc tội."
Bạch Lạc Châu: "..."
Sao sau lưng đột nhiên thấy lạnh sống lưng thế này?
Trên võ đấu đài, Kiếm Lão nhìn đám đệ t.ử các tông đang rục rịch dưới đài, cuối cùng cũng phản ứng lại, đau đớn chỉ tay vào Khương Tước: "Ta cứ tưởng ngươi đến để đ.á.n.h bóng tên tuổi, hóa ra ngươi trực tiếp đến để cướp người có sẵn à!"
Chillllllll girl !
Có còn là người không hả?!
"Nói, ngươi đã làm gì đệ t.ử nhà ta, sao bọn chúng lại đồng ý giúp ngươi làm cái trò thất đức này?" Kiếm Lão tức đến mức sắp lú lẫn, vạn lần không ngờ lại gặp phải một vị tông chủ tà môn đến mức này.