Chiếu Thu Đường bị hắn ôm bổng lên, chân chẳng chạm đất, vất vả lắm mới né được cái đầu đang dụi tới dụi lui của hắn, định bảo hắn thả mình xuống thì nghe Từ Ngâm Khiếu nói: "Sư phụ ta tối nay cũng ở Thiên Thanh Tông, nàng có muốn đi gặp ông ấy không?"
Khương Tước cùng hai người vừa đáp xuống đất nghe vậy liền kinh ngạc ngẩng đầu: "Ngay bây giờ á?!"
Chiếu Thu Đường cũng ngây người, bị một câu của Từ Ngâm Khiếu làm cho đầu óc quay cuồng.
Chillllllll girl !
Từ Ngâm Khiếu véo véo cái má mềm mại của Chiếu Thu Đường để nàng hoàn hồn: "Không phải bây giờ, sư phụ sẽ ở lại đây mấy ngày. Vả lại cũng chẳng có đạo lý nào lại đi gặp người lớn vào buổi đêm, để sau cũng được, ta chỉ muốn hỏi ý nàng trước thôi."
Hắn nói đột ngột thật đấy, nhưng mà... Chiếu Thu Đường nhìn ánh sáng lấp lánh trong đáy mắt hắn, dùng trán nhẹ nhàng cụng vào trán hắn một cái, nói: "Vậy sáng mai đi."
Dù sao sớm muộn gì cũng phải gặp.
"Thật không?!" Từ Ngâm Khiếu không nhịn được xác nhận lại, thấy nàng gật đầu thật mạnh, hắn liền ôm nàng xoay tít ba vòng, sau đó đột nhiên hôn chụt một cái lên trán nàng, rồi "duang" một phát đặt người xuống: "Ta đi báo cho sư phụ đây!"
Chạy được hai bước lại quay lại, dây buộc tóc không theo kịp bước chân, bay cao v.út sau đầu: "Nàng thích cái gì? Tối nay ta sẽ cùng sư phụ đi chuẩn bị lễ vật. À mà thôi nàng không cần nói đâu, sở thích của nàng ta đều biết hết!"
Từ Ngâm Khiếu nói chưa dứt lời đã gấp không chờ nổi ném tiên kiếm ra, nhảy lên định bay đi, nhưng lần đầu đứng không vững suýt thì ngã lộn nhào. Chiếu Thu Đường và Văn Diệu theo bản năng đưa tay ra đỡ: "Cẩn thận!"
Văn Diệu nhìn chằm chằm bóng lưng Từ Ngâm Khiếu, cảm thấy cực kỳ không yên tâm: "Ta vẫn nên đi theo thôi, cái bộ dạng này của hắn, ta thấy dù có mở mắt cũng đ.â.m sầm vào núi mất."
Văn Diệu nói xong liền ngự kiếm đuổi theo.
Khương Tước nhìn hai cái "đầu đất" đang bay giữa không trung, càng không yên tâm, định đuổi theo thì hai vai bị người ta ấn xuống: "Để bọn ta đi."
Là Thẩm Biệt Vân và Diệp Lăng Xuyên.
"Muội mà đi nữa là có người sắp biến thành 'hòn đá vọng thê' thật đấy."
Diệp Lăng Xuyên liếc nhìn về phía Vô Uyên, vỗ nhẹ lên vai Khương Tước một cái rồi ngự kiếm rời đi.
Khương Tước nhìn theo tầm mắt huynh ấy, thấy Vô Uyên đang đứng lặng lẽ tách biệt với mọi người.
Bên cạnh, Phất Sinh đang nói với Chiếu Thu Đường rằng tối nay phải giúp nàng chọn một bộ váy thật đẹp, mấy nữ yêu tu và ma tu cũng vây quanh, mồm năm miệng mười thảo luận xem ngày mai nên trang điểm kiểu gì cho nàng.
Khương Tước vẫn đang nhìn Vô Uyên.
Thần sắc hắn thanh lãnh, hắc kim bào càng tôn lên khí thế sắc bén, lạnh lùng.
Rõ ràng xung quanh đang náo nhiệt vui vẻ, nhưng những ồn ào đó dường như chẳng liên quan gì đến hắn. Hắn vẫn thản nhiên như vậy, đứng ở một nơi xa xa, nơi mà hắn sẽ không làm ảnh hưởng đến bất kỳ ai.
"Khương Tiểu Tước!" Chiếu Thu Đường đột nhiên gọi nàng, Khương Tước quay đầu lại, một cái túi Tu Di bị nhét vào lòng: "Muội kiến thức rộng rãi, xem giúp ta trong này có món gì ngày mai mang ra tặng làm lễ vật được không."
"Được." Khương Tước gật đầu đồng ý, rồi lại ngoái đầu nhìn Vô Uyên.
Hắn bắt gặp ánh mắt nàng, khẽ gật đầu, nói một cách hờ hững: "Ta về phòng đợi nàng."
Dứt lời liền xoay người đi về phía tiểu viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bóng cây loang lổ rụng xuống vai và mắt hắn, Vô Uyên bước đi không dừng, tiếng náo nhiệt phía sau càng lúc càng xa.
Hắn nhanh ch.óng đi tới trước tiểu viện của Khương Tước, đẩy cửa ra, chân vừa nhấc lên thì một bóng người đã lướt qua vai hắn, lẻn vào trong viện.
Vô Uyên hơi ngẩn ra, đứng khựng lại ở cửa nhìn người trong viện.
Phía sau không biết ai vừa kể chuyện cười, khiến mọi người cười rộ lên một tràng.
Khương Tước liền lên tiếng trong tiếng cười ấy, nhìn hắn hỏi: "Không vào sao?"
Bàn tay đang đặt trên cửa của Vô Uyên buông xuống, hắn hỏi nàng: "Không phải nàng định giúp Chiếu Thu Đường chọn lễ vật à?"
"Muốn chọn chứ, nhưng việc đó không xung đột với việc ở bên cạnh ngươi." Khương Tước lắc lắc cái túi Tu Di trong tay.
Vô Uyên vẫn đứng ở cửa, nửa bước không dời, dường như đang đợi Khương Tước đổi ý.
Khương Tước đợi hắn một hồi, thấy Vô Uyên vẫn không chịu vào, bèn nhấc chân đi về phía hắn.
Vô Uyên lại tưởng nàng muốn đi ra, liền nghiêng người nhường đường.
Vừa mới nhường xong đã bị Khương Tước nắm lấy cổ tay, kéo tuột vào trong viện: "Ngươi trốn cái gì?"
Vô Uyên: "..."
Sao chẳng giống những gì hắn nghĩ thế này.
Khương Tước đóng cửa viện, kéo hắn đi vào trong phòng, đi được nửa đường mới buông tay ra: "Trông ngươi có vẻ hơi bất ngờ nhỉ."
Sắc mặt Vô Uyên vẫn như thường, chỉ có ánh mắt là ấm áp hơn vài phần, mang theo chút tự giễu: "Bởi vì trước kia... luôn bị đẩy ra ngoài."
Hắn đã quen với việc đứng bên ngoài đám đông để chờ đợi nàng.
Xung quanh Khương Tước luôn có quá nhiều người, ai cũng yêu quý nàng, cần nàng, ỷ lại nàng.
Thời gian và tình cảm của nàng chia cho rất nhiều người, rơi xuống thân hắn chẳng qua chỉ là vài điểm ít ỏi.
Nhưng mà, Vô Uyên quay đầu đi, rũ mắt nhìn Khương Tước một cái, thời gian nàng dành cho hắn bây giờ đã nhiều hơn trước kia rất nhiều rồi.
Hai người đi tới trước phòng, Khương Tước bước lên bậc thềm của nhà cây, Vô Uyên chậm một bước, gọi nàng lại.
"Nàng thật sự muốn tới bồi ta?" Hắn hỏi câu này với vẻ mặt không cảm xúc, rất dễ khiến người ta hiểu lầm.
Nhưng Khương Tước đã "ăn hành" nhiều nên khôn ra, hỏi ngược lại một câu: "Ngươi không muốn ta bồi à?"
Hai người đứng đối diện nhau, Khương Tước đứng trên bậc thềm nên cao ngang tầm với Vô Uyên, nàng nhìn rõ mồn một hàng lông mi của hắn khẽ run lên.