Thanh Sơn trưởng lão biết Khương Tước có ba ngàn tiên kiếm nên chẳng hề nao núng, thản nhiên nói: "Ngươi coi ta c.h.ế.t rồi chắc? Đồ nhi của ta không cần ngươi phải hộ."
Dưới võ đài, không khí căng thẳng như dây đàn. Đột nhiên, một đệ t.ử quỳ sụp xuống: "Ta quỳ! Ta quỳ thay Khương Tước, ngươi đừng có hạ thủ ác độc!"
Hắn đã chứng kiến trận đấu giữa Tề trưởng lão và Hoa Húc, tuy không biết tại sao Khương Tước lại phạm sai lầm, nhưng hắn thật sự không muốn thấy Khương Tước đi vào vết xe đổ của Tề trưởng lão.
Khương Tước không thể bị hủy hoại, nàng phải mãi mãi tươi sáng và kiêu hãnh, là ánh mặt trời không bao giờ tắt của Tu Chân Giới.
"Ta cũng nguyện ý quỳ thay Khương Tước!" Không ít đệ t.ử lần lượt quỳ xuống. Đám người vừa mới nhấc vạt áo lên đã bị ánh mắt "tử thần" của Khương Tước quét qua: "Trong mắt các ngươi, ta chỉ có trình độ này thôi sao?"
Đám đệ t.ử giật mình đứng thẳng dậy, lấm lét nhìn trận ấn trống trơn sau lưng Khương Tước, lí nhí nói: "Thì trình độ của ngươi phơi bày hết ra đó rồi còn gì?"
Khương Tước: "..."
Sau này chắc chắn không được giấu nghề nữa, đám người này thật sự coi nàng là phế vật rồi.
Nàng dùng Câu Thiên Quyết lôi cổ tên đệ t.ử vừa quỳ đầu tiên dậy, cúi đầu tháo túi Tu Di bên hông xuống.
Chỉ trong chớp mắt đó, cái miệng của Hoa Húc vẫn không chịu nghỉ ngơi.
Hắn cười lạnh vài tiếng, nhìn về phía đám người dưới đài: "Các ngươi không cần quỳ ta, ta cũng chẳng thèm để tâm đến tiếng sủa của kẻ yếu."
"Mạng của các ngươi vốn dĩ rẻ rách, quỳ ta chỉ làm nhục ta thôi."
Đám đệ t.ử chớp mắt hai cái, sau đó đồng loạt nhìn về phía Khương Tước: "ĐÁNH HẮN ĐI!!!"
Hoa Húc khinh bỉ nhìn Khương Tước, tầm mắt đột nhiên tối sầm, ngay sau đó là cơn đau xé tâm can nổ tung nơi mũi và miệng. Dưới tác động của lực đạo cực mạnh, hắn không tự chủ được mà bay ngược ra sau.
Hắn ngửa đầu, thấy m.á.u tươi b.ắ.n ra từ mũi và miệng mình.
Hoa Húc gầm nhẹ một tiếng, cưỡng ép dừng thân hình giữa không trung. Vẻ thong dong tan biến, sát ý bốc lên ngùn ngụt. Hắn giơ cao hai tay, hướng về phía Khương Tước mà giáng mạnh xuống, đồng thời hét lớn: "VẠN KIẾM QUY TÔNG!"
Nghe thấy tiếng hét của Hoa Húc, Sư Yên không chớp mắt nhìn chằm chằm vào võ đài, c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, lặng lẽ chờ đợi khoảnh khắc kích động lòng người kia.
Hàng ngàn bóng kiếm lơ lửng giữa không trung đan xen hội tụ, tạo thành một tấm lưới kiếm dày đặc không kẽ hở. Kiếm quang và linh khí tương liên, mang theo sát khí lạnh thấu xương lao thẳng về phía Khương Tước.
Mặt võ đài bị kiếm khí vô hình x.é to.ạc thành những rãnh sâu, đệ t.ử trong vòng mười trượng quanh đài đều bị hất văng.
Kiếm quang đi tới đâu, cát bụi bay mù mịt tới đó, tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên liên hồi. Ngay cả không khí cũng phát ra tiếng nổ lách tách vì không chịu nổi áp lực, dường như ngay giây tiếp theo, Khương Tước sẽ bị vạn kiếm xuyên tâm, chôn thây trong biển kiếm.
Sư Yên trợn to mắt, hơi thở đình trệ, trái tim đập loạn nhịp.
Ngay sau đó, Khương Tước tung túi Tu Di lên, thản nhiên b.úng tay một cái. Đối mặt với cơn mưa kiếm đầy trời, nàng khẽ mấp máy môi: "Vạn Kiếm Quy Tông."
Dứt lời, ba ngàn tiên kiếm đồng loạt lao ra, kiếm quang rực rỡ đan xen, chiếu sáng cả nửa bầu trời Thiên Thanh Tông.
Đám người đứng xem cảm nhận được một luồng uy áp khủng khiếp, đồng loạt lùi lại, đưa tay che mắt trước luồng kiếm quang ch.ói lọi.
Nhưng rồi họ lại không nhịn được mà hé mắt ra, bất chấp ánh sáng ch.ói mắt để nhìn về phía võ đài.
Ba ngàn tiên kiếm mang theo thế dời non lấp biển, đ.â.m thẳng vào những bóng kiếm kim sắc do hư ảnh ngưng tụ thành.
Khương Tước chẳng buồn phân biệt xem trong đám kiếm ảnh kia đâu mới là mười thanh tiên kiếm thật, bởi vì tiên kiếm của nàng đi tới đâu, bóng kiếm kim sắc đều vỡ vụn thành những đốm sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kim quang tan hết, nhưng tiên kiếm vẫn không dừng lại, mang theo nhuệ khí không gì cản nổi, đ.â.m thẳng vào Hoa Húc.
Hắn đáng lẽ phải chống đỡ được một lát, nhưng cuối cùng vẫn như con chim gãy cánh, từ giữa không trung rơi bịch xuống đất.
Linh căn đứt đoạn, cánh tay phải bị hủy.
Mọi người quanh võ đài đồng loạt hóa đá. Tề trưởng lão vừa mới phi thân ra đã bị Thanh Sơn trưởng lão túm cổ áo lôi về, suýt chút nữa thì nghẹt thở.
Khi bị ném xuống ghế, lão vẫn chưa kịp phản ứng, định mắng Thanh Sơn trưởng lão làm hỏng việc thì bị một cái tát làm cho tỉnh táo, nhìn thẳng về phía võ đài.
"Mẹ nó chứ, bà nội ta ơi..." Tề trưởng lão đờ đẫn như con gà gỗ.
Đám đệ t.ử dị giới thì đang điên cuồng truyền tin cho nhau, xác nhận xem ba ngàn tiên kiếm kia có phải đều là của Khương Tước hay không.
"Ngọa tào! Có ai dò ra chưa? Tất cả đều là của nàng ấy sao?!"
"Chắc là không phải đâu, là mượn đấy, nhất định là mượn rồi."
"Ta đến một thanh tiên kiếm còn không có, nàng ấy có tận ba ngàn thanh, thế này có hợp lý không hả?!"
"Đừng có ồn, không thấy người ta đang kiểm tra sao?!"
"Không cần kiểm tra nữa, ta kiểm tra xong rồi, đều là của nàng ấy." Vân Thiên Trọng đứng bên cạnh lặng lẽ nhắm mắt, nước mắt của thiên tài thiếu niên đến từ Đại Thế Giới chảy ngược vào trong: "Ba ngàn thanh, toàn bộ đều là của nàng ấy."
Ông trời bất công!
ÔNG TRỜI QUÁ BẤT CÔNG!!!
Có cần phải trâu bò đến mức này không hả?!
Thần thức của nàng rốt cuộc mạnh đến nhường nào? Tứ Đại Thần Thú, ba ngàn tiên kiếm, nàng rốt cuộc là loại thiên tài tuyệt thế gì vậy?!
Một vị đệ t.ử dị giới lặng lẽ lên tiếng: "Ngươi nói xem, nàng ấy có sẵn lòng tặng ta một thanh không?"
Một đệ t.ử Thiên Thanh Tông bên cạnh đáp lại: "Nàng ấy sẽ tặng ngươi một cái tát lệch mặt đấy."
Chillllllll girl !
Đệ t.ử dị giới: "..."
Đù!
Tại sao Tiểu Thế Giới lại có người ưu tú đến mức này cơ chứ?
Nàng ấy đúng là "out trình" hoàn toàn rồi.
Trước khi tới đây chẳng ai bảo bọn họ là đi mở mang tầm mắt cả, hu hu.
Từ hôm qua đến giờ, niềm kiêu hãnh của bọn họ đã vỡ vụn đầy đất.
Hơn nữa, tại sao tiên kiếm của nàng lại đẹp đến thế chứ? Cái ánh sáng đó, cái kiếm mang đó, cái khí chất đó!