Khương Tước lướt qua sau lưng Diệp Vô Ưu, tiện tay dùng Câu Thiên Quyết tóm cổ tên đệ t.ử Thần Khư Thánh Vực vừa chạy trốn quăng lại trước mặt hắn: "Luyện tay chút không?"
Vị đệ t.ử bị tóm về một cách vô tình: "......"
Đụng phải nàng đúng là đụng phải Diêm Vương sống rồi.
Loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng!
Sư huynh vẫn đang vỗ đầu hắn, Diệp Vô Ưu nhắm mắt, nghiến răng dậm chân một cái, dùng sức hất văng sư huynh ra!
Bước đầu tiên để hóa điên: "Trảm" ngay sư huynh thân thiết.
Sư huynh bay ra một đường mượt mà, đ.â.m sầm vào một tên đệ t.ử Thần Khư Thánh Vực. Tên đệ t.ử đó vốn đã gặp "đại họa", Quên Thuyền tông chủ đang luyện tập chiêu "Kim Cương Chỉ chọc mắt" mà Văn Diệu truyền thụ, lén lút nhắm thẳng vào tên đó.
Đệ t.ử không biết, Diệp Vô Ưu không biết, sư huynh càng không biết.
"Ăn một chiêu của ta!"
Sư huynh vừa mới chổng m.ô.n.g tiếp đất, một vị trí không thể miêu tả đột nhiên truyền đến cơn đau lạ lẫm.
Hắn nhịn đau quay đầu lại, đúng lúc đối diện với đôi mắt to tròn ngơ ngác của Quên Thuyền tông chủ.
"A ————"
Hai thầy trò đồng thời thét lên t.h.ả.m thiết, che mắt chạy thục mạng.
Ảo giác! Nhất định là ảo giác!
Diệp Vô Ưu lặng lẽ thu hồi tầm mắt, học theo thủ pháp của sư phụ chọc thẳng vào mắt đối phương.
Đối phương né được, trở tay vả cho Diệp Vô Ưu một phát nổ đom đóm mắt.
Diệp Vô Ưu bị vả đến mức quay mòng mòng tại chỗ, Khương Tước đỡ hắn đứng vững, đứng sau lưng chỉ đạo:
"Nhắm mặt mà ném linh đoàn."
"Đá háng, gạt chân."
"Chọc đi."
Diệp Vô Ưu dần dần thuần thục, đ.á.n.h xong tên này đến tên khác, thành công thăng cấp thành một "tân binh điên loạn" thực thụ.
Khương Tước thong thả đi sau lưng hắn, thấy Diệp Vô Ưu đã hăng m.á.u, nàng nghiêng đầu hét lớn: "Văn Diệu! Từ Ngâm Khiếu!"
"Có mặt!"
Khương Tước vừa nãy đã thấy hai tên này đang đè Ông Úc Chi ra tẩn, quả nhiên nàng vừa gọi, hai đứa đã xách Ông Úc Chi lao tới, hưng phấn nói: "Ngươi rốt cuộc cũng chịu động thủ rồi à?"
Sắc mặt Ông Úc Chi đỏ gay, tóc tai bù xù, gân xanh nổi đầy trán, nhìn là biết bị hai tên kia chọc tức không nhẹ.
Thấy Khương Tước, hận ý trong mắt hắn càng tăng, hắn đột nhiên hất Văn Diệu và Từ Ngâm Khiếu ra, sải bước tiến lại gần Khương Tước, nghiến răng nghiến lợi: "Ngươi đã có dự mưu từ trước."
"Tất cả chuyện này đều nằm trong kế hoạch của ngươi, từ yêu, ma cho đến việc vạn người vây xem."
Chillllllll girl !
"Ngươi nắm chắc át chủ bài trong tay, biết chúng ta chắc chắn sẽ thua, nên dù là chứng nhân hay cây trâm bạc ngươi đều không thèm để ý, vì chỉ cần Tồn Ảnh Ngọc xuất hiện là chúng ta hết đường chối cãi."
"Ngươi chính là muốn xem chúng ta làm trò cười, đúng không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Tước lùi lại một bước giữ khoảng cách, bật cười: "Ngươi quá đề cao bản thân rồi đấy."
"Ta làm vậy là vì chính mình, vì Thiên Thanh Tông, vì Thương Lan Giới."
"Nhưng mà, đúng là phải cảm ơn các ngươi đã tốn công dựng rạp cho ta diễn."
Khương Tước nhìn thẳng vào mắt hắn: "Nếu không ta thật sự chẳng biết phải giới thiệu thân phận của mình với đám đệ t.ử dị thế giới thế nào cho ngầu."
Ông Úc Chi tức đến mức không thốt nên lời.
Bọn họ cứ tưởng mình là người đ.á.n.h cờ, kiểm soát mọi thứ, hô mưa gọi gió, kết quả từ đầu đến cuối đều bị Khương Tước dắt mũi như dắt khỉ!
Đáng hận đến cực điểm!!!
Đôi mắt tam giác của Ông Úc Chi b.ắ.n ra tia nhìn lạnh lẽo, khuôn mặt vặn vẹo, hơi thở dồn dập: "Đáng c.h.ế.t! Ngươi đáng c.h.ế.t!"
Hắn gầm lên một tiếng, rút kiếm c.h.é.m về phía Khương Tước.
Con người khi phẫn nộ thường mất đi lý trí, Ông Úc Chi cũng không ngoại lệ. Đối mặt với một kẻ có tu vi cao hơn mình mà dám giơ cao trường kiếm để lộ cả l.ồ.ng n.g.ự.c, Khương Tước chẳng thèm khách khí, tung một cước đá thẳng vào n.g.ự.c hắn khiến hắn bay xa mấy trượng.
Rầm!
Ông Úc Chi đập mạnh vào cửa điện, thân thể trượt xuống, phun ra một ngụm m.á.u tươi.
Tiếng hộc m.á.u thu hút sự chú ý của mọi người trong điện.
Cuộc hỗn chiến dần dừng lại, đệ t.ử hai bên rốt cuộc cũng buông tay, lần lượt đi về phía Khương Tước và Ông Úc Chi.
Trong bầu không khí tĩnh lặng, Khương Tước nghiêng đầu nhìn Diệp Vô Ưu bên cạnh, hất cằm về phía Ông Úc Chi: "Báo thù không?"
Diệp Vô Ưu nhìn Khương Tước, đột nhiên hiểu ra ý đồ của nàng khi lôi hắn vào chiến trường.
Nàng muốn chính hắn phải trả lại nhát kiếm đó.
Như vậy mới gọi là sòng phẳng.
Diệp Vô Ưu nắm c.h.ặ.t trường kiếm, hít một hơi thật sâu, lướt qua Khương Tước, đứng lại cách Ông Úc Chi vài bước chân.
Trường kiếm ra khỏi vỏ, sáng như sương bạc.
"Đệ t.ử Nại Xuyên Cảnh Diệp Vô Ưu, xin được thỉnh giáo Ông Úc Chi của Thần Khư Thánh Vực."
Ông Úc Chi lau vết m.á.u bên khóe miệng, cười lạnh nhìn Diệp Vô Ưu: "Không biết tự lượng sức mình."
Trong giới tu chân có một quy tắc ngầm, chỉ cần là thỉnh chiến chính thức, hai bên chỉ có thể đơn đả độc đấu, người ngoài không được can thiệp.
Đến giờ hắn cũng chỉ bị thương ngoài da, Diệp Vô Ưu không lẽ nghĩ có thể đ.á.n.h bại hắn sao? Thật là ngu ngốc đến nực cười.
Đám người Nại Xuyên Cảnh lo lắng vô cùng, vây quanh Diệp Vô Ưu bóp vai, thả lỏng cổ tay cho hắn, mồm năm miệng mười: "Sao đệ lại đột ngột thỉnh chiến thế, chúng ta đ.á.n.h không lại đâu."
"Tu vi chênh lệch mấy tầng, vết thương của đệ còn chưa lành hẳn, đừng có cậy mạnh."
"Nhưng mà đừng sợ." Một vị sư huynh ghé tai hắn nói nhỏ: "Nếu thua, lát nữa bọn huynh sẽ báo thù cho đệ ngay tại chỗ."
So với bọn họ, người của Thần Khư Thánh Vực bình tĩnh hơn nhiều. Đánh hội đồng thì bọn họ thua, chứ đơn đả độc đấu thì Ông sư huynh tuyệt đối không thể bại.