Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!

Chương 563: HOA HÚC BẢN KIM CƯƠNG



Hắn sững sờ tại chỗ, nước mắt giàn giụa. Khương Tước phi thân tới gần, dán một tấm Kim Cương Phù lên trán, một tấm Định Thân Phù dưới cằm hắn.

"Đóa hoa lê trong mưa" Hoa Húc nháy mắt trở nên cứng đơ như khúc gỗ.

Khương Tước túm lấy cổ chân hắn, xách ngược người lên, nhìn quanh một vòng rồi xách theo "vũ khí sống" này lao thẳng về phía Ông Úc Chi.

Nghe thấy tiếng gió rít sau lưng, Ông Úc Chi cảnh giác quay đầu lại, đột nhiên không kịp phòng ngừa đối diện với một khuôn mặt khóc lóc phóng đại: "Ngọa tào!"

Ông Úc Chi theo bản năng tung một đ.ấ.m.

"Binh!" một tiếng vang lớn, "Hoa Húc bản Kim Cương" lông tóc không tổn hao gì, còn nắm đ.ấ.m của Ông Úc Chi thì sưng vù đỏ hỏn. Hắn lùi lại nửa bước, cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt này là ai, nháy mắt đầu gối nhũn ra: "Sư... sư huynh?!"

Tầm mắt hắn hơi lệch đi, đối diện với đôi mắt cười híp mí của Khương Tước, đầu óc có chút mụ mị: "Ngươi đã làm gì sư huynh ta?"

Sư huynh hắn tuy ngoại hình kém hắn một chút, nhưng cũng là bậc phong lưu phóng khoáng, ra cửa đến sợi tóc cũng phải chải chuốt cho thật soái, lại còn là cao thủ Hóa Thần kỳ, vậy mà có thể bị cái thứ tà môn này hành hạ thành cái bộ dạng quỷ quái này!

Khương Tước cười mà không đáp, giơ Hoa Húc đang rơi lệ quơ quơ trước mặt hắn, đột nhiên chỉ tay sang trái: "Xem bên này!"

Ông Úc Chi theo bản năng nhìn sang trái.

"Thua rồi nhé!" Khương Tước hô to một tiếng, vung Hoa Húc lên làm bao cát: "Đi này!"

"A!!!" Ông Úc Chi bị một luồng cự lực hất văng, trực tiếp lao xuyên qua nóc nhà, như một ngôi sao băng xẹt qua bầu trời đêm, để lại một chuỗi tiếng gào thét lạc giọng: "Ngươi... là... ai?!!"

Trong phòng, mọi người đồng loạt bị tiếng thét t.h.ả.m thiết của Ông Úc Chi thu hút. Du Kinh Hồng hướng về phía Khương Tước gọi lớn: "Khương... ca ca, cho ta chơi một chút!"

Khương Tước đã cố ý đổi giọng, là một giọng nam rất sảng khoái trầm ổn. Nghe Du Kinh Hồng gọi như vậy, nàng cười nhướng mày, dán thêm ba tấm Định Thân Phù lên người Hoa Húc rồi ném qua: "Của ngươi đây."

Sức lực của Du Kinh Hồng không lớn như Khương Tước, xách một nam t.ử trưởng thành có chút lảo đảo.

"Hoa Húc!" Từ Thật trưởng lão xông lên cứu người, kết quả ăn trọn hai cái tát nảy lửa từ chính đại đệ t.ử của mình.

Từ Thật trưởng lão ngây người, còn Du Kinh Hồng thì khoái chí.

Lang Hoài Sơn nhân cơ hội Từ Thật trưởng lão đang ngẩn ngơ, nhanh ch.óng quăng một tấm Phược Linh Võng trói c.h.ặ.t lão lại. Du Kinh Hồng ra sức vung Hoa Húc lên: "Chát! Chát! Chát!"

"Sư phụ! Sư huynh!" Đám người Sư Yên sớm đã bị Văn Diệu và mấy tên quỷ thiếu đạo đức nhốt vào Phược Linh Võng, thấy cảnh này nhất thời không biết nên đau lòng cho ai trước.

Sư Yên hướng ra ngoài cửa gào lên: "Cứu mạng với, mau tới cứu người!"

Bên ngoài không hề có động tĩnh. Sư Yên hét một hồi lâu, đột nhiên phản ứng lại, quay đầu nhìn đám người Phất Sinh: "Ta biết rồi! Các ngươi là người của Thiên Thanh Tông, cấu kết với nhau làm việc xấu, nội ứng ngoại hợp cố ý tới bắt nạt người!"

Phất Sinh rũ mắt, ôn tồn nói: "Yên tâm, bọn họ còn t.h.ả.m hơn các ngươi nhiều."

Sư Yên: "......"

Đoán sai rồi sao?

Không lẽ nào, từ khi tới đây bọn họ chỉ trêu chọc người của Thiên Thanh Tông, nếu không phải bọn họ, chẳng lẽ là người của tông môn lão già Tề trưởng lão kia?

Chillllllll girl !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ta mặc kệ các ngươi là ai, khuyên các ngươi mau ch.óng dừng tay. Nếu chúng ta có mệnh hệ gì, người của Thiên Thanh Tông nhất định sẽ tra rõ, các ngươi chạy không thoát đâu—"

Phất Sinh rũ mắt liếc nàng một cái, tim Sư Yên chợt thắt lại, đột ngột im bặt.

Cái nhìn đó rất tĩnh, cũng rất lạnh, một luồng khí lạnh lẽo xộc thẳng vào đáy lòng, phảng phất như nàng chỉ cần nói thêm một chữ nữa thôi là sẽ lập tức m.á.u b.ắ.n tại chỗ.

Phất Sinh cũng đổi giọng, là một giọng nữ trầm lạnh: "Hủy linh căn người khác, bắt giữ thân hữu người ta, chuyện này nếu thật sự tra rõ, kẻ chạy không thoát chính là các ngươi."

Sư Yên như mới nhớ ra còn có chuyện này, liếc mắt nhìn về phía anh em nhà họ Diệp đang hôn mê bên cạnh, chân mày hơi nhíu lại.

Đám người này bắt quả tang hành động của bọn họ, vốn định trừ khử luôn, không ngờ lại bị gậy ông đập lưng ông.

Ánh mắt Sư Yên lạnh dần, đột nhiên đá mạnh một cái vào người Sư Kiến Khê bên cạnh, sau đó hậm hực quay đầu đi, lầm bầm c.h.ử.i: "Đen đủi!"

Hôm nay đúng là chuyện gì cũng không thuận.

Muốn ở phòng tốt không được, bị người ta bắt nạt còn phải ăn Giảm Thọ Đan, muốn cho đám người Khương Tước một bài học thì lại bị kẻ khác phá đám!

Sư Yên càng nghĩ càng giận, quay đầu lại định đá tiếp, Văn Diệu nhanh tay lẹ mắt xách Phược Linh Võng của Sư Kiến Khê đi chỗ khác.

Nàng đá hụt một chân, hằn học lườm Văn Diệu: "Ta dạy dỗ sư muội mình mà các ngươi cũng muốn quản sao?"

Văn Diệu quay đầu nhìn Sư Kiến Khê, nàng đang gục đầu, không nói lời nào.

"Không quản, chỉ là ta ngứa tay, muốn xách Phược Linh Võng chơi thôi." Văn Diệu vừa nói vừa đặt Phược Linh Võng của Sư Kiến Khê bên cạnh mình, rồi lần lượt xách Sư Yên và Sư Vọng Đinh lên lắc lư như xóc đĩa.

Nếu không thể giúp nàng giải quyết triệt để khốn cảnh, ít nhất cũng đừng để nàng bị kéo thêm thù hận.

Sư Yên bị lắc đến mức say xe, mắng hắn là đồ có bệnh.

Sư Kiến Khê nhìn chằm chằm vào Văn Diệu hai cái, rồi nhanh ch.óng rũ mi, khẽ mím môi.

"A ——" Giữa không trung truyền đến tiếng thét quen thuộc.

Ông Úc Chi bay trở lại rồi.

Du Kinh Hồng xách Hoa Húc đi đi lại lại như cua bò, vừa đi vừa nhắm chuẩn Ông Úc Chi. Tiếng thét càng lúc càng gần, thân hình Ông Úc Chi cũng đã ngay trước mắt.

Hít khí, xoay eo, nâng tay, Du Kinh Hồng đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cú đ.á.n.h chí mạng, thì ngoài phòng đột nhiên truyền đến tiếng gầm giận dữ của Vân Anh trưởng lão: "Kẻ nào?!"

"Kẻ nào đ.á.n.h ngất đệ t.ử nhà ta rồi treo lên cành cây thế này?!"

"Rốt cuộc là đứa nào làm?!!"

"Ngọa tào!"

Du Kinh Hồng tức khắc xìu xuống, mất sạch sức lực. Bốn người Thẩm Biệt Vân cũng chấn động tâm can, theo bản năng che c.h.ặ.t tấm Vân Ảnh Sa trên mặt.