Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!

Chương 547: Mãnh Cẩu Trộm Thân



"Ngươi! Các ngươi! Khinh người quá đáng!!" Từ Thật trưởng lão đã bao lâu rồi chưa phải chịu cái cục tức này, khi rút tay về liền dùng sức hất văng tay Vân Anh trưởng lão ra.

Vân Anh trưởng lão ngay lập tức xoay tròn 180 độ tại chỗ, rồi ưu nhã ôm trán ngã lăn ra đất: "Ngô! Ngô ngô."

Chillllllll girl !

Mạnh Thính Tuyền phiên dịch chuẩn không cần chỉnh: "A! Chóng mặt quá đi mất."

"Ngươi mẹ nó còn giả vờ cái gì?!" Từ Thật trưởng lão gân xanh giật đùng đùng, chỉ thẳng mặt Vân Anh trưởng lão đang "suy yếu" nằm dưới đất mà mắng c.h.ử.i: "Bổn trưởng lão còn chưa thèm vận linh khí nữa là!"

Cái lực đó đến con muỗi còn chẳng đập c.h.ế.t được, sao có thể làm ngất một trưởng lão Hóa Thần kỳ cơ chứ.

"Trưởng lão!" Văn Diệu đã lao đến bên cạnh Vân Anh trưởng lão, gào toáng lên: "Trời đất ơi không có thiên lý mà! Trưởng lão đại thế giới ỷ thế h.i.ế.p người, thế mà lại đ.á.n.h ngất trưởng lão nhà chúng ta!"

"Đúng là thói đời nóng lạnh, lòng người hiểm ác mà!"

Ba người Sư Yên đồng thanh quát: "Các ngươi nói bậy bạ gì đó, đây rõ ràng là vu khống! Ngậm m.á.u phun người, đổi trắng thay đen!"

Bọn họ tung hoành ngang dọc bấy lâu nay, hôm nay rốt cuộc cũng gặp phải đối thủ. Sao cái lũ này còn tà môn hơn cả bọn họ thế này? Ai bảo đệ t.ử tiểu thế giới đều thành thật hả, mấy cái thứ này có liên quan gì đến hai chữ "thành thật" không?!

Từ Thật trưởng lão tức đến run rẩy, chỉ xong Vân Anh trưởng lão lại chỉ sang đám Văn Diệu và Khương Tước: "Tốt, tốt lắm! Mặt mũi các ngươi ta nhớ kỹ rồi, không cho các ngươi một bài học thì ta uổng làm trưởng lão!"

Một đệ t.ử đang bị nhốt trong Phược Linh Võng cũng gào lên: "Đứa nào đ.á.n.h ta, ta cũng nhớ mặt rồi, ta có thể ra chỉ mặt đặt tên nó!"

Từ Thật trưởng lão mừng rỡ, lập tức quay người nhìn tên đệ t.ử đó: "Thật sao?"

"Cả đời này con cũng không quên được!"

"Trí nhớ tốt đấy." Khương Tước thình lình lên tiếng, khiến mọi người đồng loạt nhìn về phía nàng.

Khương Tước nhìn đám đệ t.ử Thần Khư Thánh Vực đang nằm la liệt trên đất, tay vân vê một nắm lá cây, cười tủm tỉm hỏi: "Còn ai nhớ nữa không?"

Đám đệ t.ử trong Phược Linh Võng như muốn trút giận, bật dậy như cá chép hóa rồng: "Ta nhớ!"

"Tốt."

"Ta cũng nhớ!"

"Không tồi."

"Ta còn đếm được nó có bao nhiêu sợi lông mi nữa cơ."

"Đỉnh đấy."

Khương Tước tung nắm lá cây lên, vô cùng hào phóng nói: "Lần đầu gặp mặt, tiếp đãi không chu đáo, mời mọi người xem một trận mưa lá cây vậy."

"Sư phụ, chuyện này..." Sư Yên cảm thấy có gì đó không ổn, ghé sát tai Từ Thật trưởng lão thì thầm.

Từ Thật trưởng lão tự tin cười: "Nàng ta hết chiêu rồi, biết sợ nên định lấy lòng chúng ta đấy mà."

"Yên tâm, dù nàng ta có làm gì đi nữa, kẻ nào bắt nạt các ngươi, sư phụ nhất định sẽ bắt chúng phải trả giá đắt."

Sư Yên nhìn lá cây bay đầy trời, vẫn thấy có gì đó sai sai: "Thật sự là vậy sao sư phụ?"

Từ Thật trưởng lão ưỡn n.g.ự.c, chỉnh đốn lại dung nhan, vỗ vỗ cánh tay Sư Yên: "Thẳng lưng lên, chuẩn bị tinh thần nhận lấy sự quỳ lạy cầu xin của bọn chúng đi."

Đầu Óc Trống Rỗng Phù kết hợp với Huyễn Thú Phù lần lượt rơi xuống người đám đệ t.ử trong Phược Linh Võng. Phất Sinh cùng bốn vị sư huynh nhân cơ hội c.h.é.m đứt Phược Linh Võng của bọn họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ánh mắt trong trẻo của mọi người mờ đi trong chốc lát, rồi lại khôi phục vẻ thanh minh, sau một hồi ngơ ngác liền nhìn quanh với vẻ mờ mịt: "Sao chúng ta lại ở... Gâu!"

"Gâu gâu gâu gâu gâu gâu!"

"Mị mị mị ~"

"Ha ha ha!"

"Mô ——"

Ông Úc Chi vừa tỉnh lại đã xơi ngay hai mảnh lá phù, "mô" một tiếng rồi đứng dậy, nhìn quanh một vòng, ánh mắt khóa c.h.ặ.t vào thân hình đỏ rực của Từ Thật trưởng lão.

Hắn bật dậy, tay chân chạm đất, lỗ mũi phì phò thở mạnh, linh khí quanh thân tỏa ra bốn phía, chân trái dậm mạnh một cái rồi lao thẳng về phía mục tiêu: "MÔ!!!"

Từ Thật trưởng lão còn chưa kịp hoàn hồn trước cảnh tượng đệ t.ử nhà mình hóa thú quái dị, thì đã thấy nhị đệ t.ử nhà mình tay chân kết hợp lao đến như điên.

"Úc Chi! Úc Chi ngươi tỉnh lại đi, a ——"

Từ Thật trưởng lão bị húc bay, thân ảnh đỏ rực bay giữa không trung trở thành phong cảnh đẹp nhất trên Lam Vân Phong.

"Sư phụ!" Ba người Sư Yên đứng hình toàn tập.

Ông Úc Chi ngửa mặt lên trời kêu "mô", sải bước chân đuổi theo người.

"Sư huynh, sư huynh bình tĩnh lại đi!" Ba người Sư Yên rút kiếm chặn trước mặt Ông Úc Chi: "Đó là sư phụ chúng ta, huynh cũng không phải là bò!"

"MÔ ——"

Ba sư muội bị húc bay nốt.

Sư Thấy Khê ngã lộn nhào lên người một sư đệ đã hóa thú, rồi rơi xuống đất. Một tên "gà hóa" nghiêng đầu nhìn Sư Thấy Khê một hồi, đột nhiên mổ xuống.

Tiểu kê mổ thóc!

Đám người hóa thú chẳng thèm tiếc linh khí, trực tiếp vận công tối đa. Sư Thấy Khê thấy đ.á.n.h không lại, quay đầu chạy biến: "Sư tỷ cứu mạng!"

Vừa kêu xong, bóng dáng Sư Yên đã xuất hiện bên cạnh, Sư Thấy Khê mừng rỡ: "Vẫn là sư tỷ đáng tin ——"

Sư Yên liếc nàng ta một cái, tăng tốc vượt qua luôn: "Chạy mau, phía sau có cái thằng ngu đang chơi chiêu 'Thần Long Vẫy Đuôi' kìa!"

Sư Thấy Khê tò mò quay đầu lại, chỉ thấy một vị sư đệ đang khép c.h.ặ.t hai chân, bay nhanh như một con sâu róm giữa không trung, dùng hai chân đá bay tất cả mọi người xung quanh.

"Cục tác!"

Sư Thấy Khê mới nhìn một cái, "gà sư đệ" đã nhảy vọt lên đỉnh đầu nàng ta, nhe hàm răng hô ra hung hăng gặm vào trán nàng ta.

Máu từ trán chảy xuống mắt, Sư Thấy Khê ngẩn người một lát, rồi túm lấy tóc "gà sư đệ": "Ngươi dám hủy dung ta?!"

Gà sư đệ ngơ ngác: "Cục?"

Sư Thấy Khê cắm mạnh trường kiếm xuống đất, đ.ấ.m một phát vào hàm răng hô của gà sư đệ: "Cục cái đầu nhà ngươi ấy!"

Hai người nhanh ch.óng lao vào tẩn nhau kịch liệt. Sư Vọng Đinh thì đang bị "bọ cạp sư muội" đuổi theo đòi chích, cũng đang tự lo không xong.