Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!

Chương 537: DIÊM VƯƠNG SỐNG TÁI XUẤT GIANG HỒ



Suốt một đêm, Khương Tước vò đầu bứt tai để nghĩ tên kiếm: "Diệt Hồn, Minh Hàn, Đốn Tình, Trần Đuốc, Không Đêm Hầu..."

Sáng sớm hôm sau.

Khương Tước mệt mỏi rã rời, đỉnh đầu là hai quầng thâm đen sì đứng trước mặt Thanh Vu.

Thanh Vu nhìn kẻ trước mắt như bị hút mất nửa cái mạng, lo lắng hỏi: "Ngươi ổn không đấy?"

Khương Tước chậm rãi đứng thẳng lưng, giữa tiếng hạc kêu, nàng đón ánh nắng ban mai hít một hơi thật sâu không khí trong lành, vặn vẹo cổ, ném thanh Lại Tà ra rồi dẫm lên: "Xông lên nào!"

Khương Tước đầy m.á.u hồi sinh, vèo một cái đã bay đi thật xa.

Thanh Vu ở phía sau thong thả gọi một tiếng: "Ngược đường rồi."

"... Ờ." Khương Tước làm một cú drift quay xe trở lại, ngoan ngoãn đứng sau lưng Thanh Vu.

Hai người đi dưới ánh nắng sớm, chậm rãi xuống núi.

Đám Văn Diệu không đến tiễn, mấy tên "oan loại" đó đang bận giúp Khương Tước đặt tên cho hơn 900 thanh tiên kiếm còn lại.

...

Những ngày sau khi chia tay trôi qua rất nhanh. Gió càng lạnh, trời càng trong, lá phong trên núi đã nhuộm đỏ sắc thu.

Nhóm Văn Diệu mỗi ngày chỉ làm ba việc: tọa thiền, luyện kiếm, và đợi Khương Tước báo bình an. Linh Ngộ trưởng lão luyện người không chút nương tay, mấy người bọn họ học xong lớp của trưởng lão còn phải đấu với tiên kiếm, mỗi ngày luyện xong đến ngón tay cũng không nhấc lên nổi.

Nhưng dù mệt đến đâu, họ vẫn canh bên cạnh truyền âm thạch của Phất Sinh để đợi tin tức của Khương Tước. Chỉ khi xác nhận nàng bình an, họ mới có thể yên giấc.

Khương Tước thì bận rộn hơn một chút: diệt tà tu, tập kiếm, luyện thuật chữa trị, luyện bản mệnh phù, mỗi ngày bận đến mức không có thời gian nghỉ ngơi. Nhưng nàng chưa bao giờ quên báo bình an cho các sư huynh và Phất Sinh.

Thanh kiếm "Liệt Thiên" của Thanh Vu thực sự rất hung hãn, chiêu thức sắc bén dứt khoát, kiếm khí cuồn cuộn hung tàn, hoàn toàn trái ngược với khí chất của nàng. Gần như không có tên tà tu nào trụ nổi quá mười chiêu dưới kiếm của nàng. Cộng thêm Khương Tước đầu óc linh hoạt, chiêu trò quái đản ùn ùn không dứt, hai người xuống núi đến nay chưa gặp đối thủ.

Thanh Vu vẫn luôn nhớ lời hứa với đệ t.ử Đại Diễn Tông, trong một lần chiến đấu đã truyền tin cho Hoa Dao trưởng lão. Trưởng lão dẫn theo hàng trăm đệ t.ử tới nơi, cứ tưởng được giúp một tay, ai ngờ chỉ đến để dọn dẹp xác yêu thú.

Lần đó, Thanh Vu và Khương Tước đối chiến với năm con thất giai đại yêu. Đại yêu đã nuốt chửng cả thôn, khi hai người đến nơi chỉ kịp cứu được một đứa trẻ. Cả hai đều g.i.ế.c đến đỏ mắt, đại yêu bị nhốt trong trận, Thanh Vu g.i.ế.c, Khương Tước cứu đứa trẻ, rồi Thanh Vu lại g.i.ế.c tiếp.

Chillllllll girl !

Khương Tước chính là vào ngày hôm đó đã luyện thuật chữa trị lên tới tầng thứ năm. Đám đệ t.ử đứng xem há hốc mồm, thậm chí có người còn viết thư ngay cho bà mẹ thích hóng hớt ở nhà: "Mẹ ơi, hôm nay con gặp Diêm Vương sống rồi..."

Cuối cùng, Khương Tước móc nội đan của đại yêu, cho chúng một nhát kết liễu thống khoái. Lúc đó có một con tiểu yêu nấp trong bóng tối, Khương Tước phát hiện ra nhưng không g.i.ế.c. Có lẽ con tiểu yêu đó đã về báo tin, tóm lại sau ngày hôm đó, suốt năm ngày liền hai người không gặp bất kỳ con yêu vật nào nữa.

Nước biếc lững lờ, núi xanh mờ mịt.

Chưa đầy hai tháng, hai người đã đi khắp nửa cái T.ử Tiêu Linh Vực. Khi bông tuyết đầu tiên rơi xuống Phàm Giới, Khương Tước đã đứng trước sơn môn Thái Huyền Tông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng cáo biệt Thanh Vu, ngự kiếm bay thẳng một mạch lên Lam Vân Phong. Vừa bay đến không trung Lam Vân Phong đã thấy Thanh Sơn trưởng lão đang cầm truyền âm thạch lầm bầm, Khương Tước từ trên cao nhảy xuống, lao thẳng về phía lão: "Sư phụ!"

Thanh Sơn trưởng lão vui mừng ngẩng đầu, liền bị đứa đồ đệ nghịch ngợm xa cách bấy lâu đè bẹp dí xuống đất.

"Ái chà chà, xin lỗi sư phụ nha." Khương Tước cười hì hì bò dậy, vừa đứng thẳng người đã bị một bóng dáng màu vàng nhạt lao vào ôm chầm lấy.

"Khương Tiểu Tước! Ngươi muốn làm ta nhớ c.h.ế.t đi được!"

Khương Tước lùi lại hai bước ôm c.h.ặ.t Chiếu Thu Đường, mở miệng là hỏi ngay: "Kiếm luyện đến đâu rồi? Hai ta phải đ.á.n.h một trận đấy nhé."

"Không phải ta nổ đâu, kiếm thuật của ta hiện giờ..."

Chiếu Thu Đường nói được một nửa thì bị Phất Sinh, Từ Ngâm Khiếu và các sư huynh lần lượt lao ra từ trong phòng cắt ngang.

"Khương Tước!"

"Sư muội!"

Tiếng gọi í ới vang lên không ngớt, Khương Tước đáp không kịp. Các sư huynh vây quanh nàng, vò đầu bứt tai khiến tóc nàng rối như tơ vò.

Văn Diệu cười đến híp cả mắt: "Sao hôm qua không nói là hôm nay về, cứ thế 'thủy linh linh' mà xuất hiện vậy?"

Khương Tước cũng nhe răng cười ngây ngô: "Thế mới bất ngờ chứ."

Nàng vừa nói vừa móc từ túi Tu Di ra tám tấm ngọc phù, chia cho mọi người: "Ta có mang quà về đây!"

Thanh Sơn trưởng lão vừa tự mình lồm cồm bò dậy cũng được nhận một tấm.

Các sư huynh ríu rít hỏi han:

"Bản mệnh phù của muội thế nào rồi, luyện thành chưa?"

"Thuật chữa trị lên tầng mấy rồi?"

"Kiếm thuật sao rồi, không bỏ bê đấy chứ?"

Khương Tước lùi lại vài bước, hào hứng biểu diễn cho mọi người xem: "Luyện thành rồi, ta dùng Băng Phách Phù. Vừa công vừa thủ, còn có thể dùng để quất người nữa."

Nàng khép hờ đôi mắt, từ giữa trán dẫn ra một tấm bùa màu sương tuyết, dưới chân hiện ra trận ấn, phía sau ngưng tụ hàng ngàn băng lăng. Theo lời nàng nói, chúng ngưng tụ thành kết giới rồi lại hóa thành roi dài.

Sau đó trận ấn tan đi, Khương Tước xòe một bàn tay ra: "Thuật chữa trị đã lên tầng năm, nghe Thanh Vu nói, đứt tay đứt chân đều có thể mọc lại được."