Phục Thương không thèm đáp lời, mất kiên nhẫn liếc xéo Thanh Sơn trưởng lão một cái rồi thu hồi tầm mắt. Toàn thân hắn toát ra đúng hai chữ: Phiền phức.
Khóe miệng Thanh Sơn trưởng lão hơi giật giật, quay đầu hỏi Văn Diệu: "Nó bị ăn đòn chưa?"
Lão đã hiểu vì sao con nhóc Khương Tước kia không muốn nói cho lão biết rồi, cái thằng ranh này tính tình vừa thối vừa không biết lễ phép, Tước nha đầu mà thèm chiều chuộng nó mới là lạ.
"Chứ còn gì nữa ạ." Văn Diệu nhướn mày, "Ăn của sư muội sáu đ.ấ.m rồi đấy."
Thanh Sơn trưởng lão nhìn nhìn những vết thương không mấy rõ ràng trên người Phục Thương, chậm rãi nói: "Nha đầu kia nương tay rồi."
"Sư phụ nói quá chuẩn." Văn Diệu tuyệt đối không để lời của sư phụ rơi xuống đất.
Phục Thương: "..." Cái nhà này đúng là có bệnh hết rồi!
Thanh Sơn trưởng lão không thèm chấp Phục Thương nữa, dư quang liếc thấy thanh kiếm bên hông Văn Diệu, mắt sáng rực lên: "Hảo tiểu t.ử, con cũng có à?"
"Chứ sao nữa! Xem này xem này." Văn Diệu vô cùng khoe khoang, tháo tiên kiếm bên hông xuống đưa cho Thanh Sơn trưởng lão nhìn kỹ, "Đẹp không ạ?"
Thanh Sơn trưởng lão ngắm nghía tiên kiếm, không ngừng gật đầu: "Kiếm tốt, kiếm tốt."
"Những người khác đâu?" Thanh Sơn trưởng lão nhìn về phía nhóm Thẩm Biệt Vân, thấy tiên kiếm bên hông mấy người thì vui mừng ra mặt, "Phất Sinh và Thu Đường đâu?"
"Yên tâm đi sư phụ." Văn Diệu khoác vai Thanh Sơn trưởng lão, "Đều có cả, không sót một ai."
Thanh Sơn trưởng lão mặt mày hồng hào: "Tốt tốt tốt, tốt lắm, đều có là tốt rồi, đã đặt tên kiếm chưa?"
"Đặt rồi ạ." Diệp Lăng Xuyên quơ quơ thanh kiếm của mình trước mặt Thanh Sơn trưởng lão, "Dùng luôn tên con, Lăng Xuyên."
Thẩm Biệt Vân, Mạnh Thính Tuyền và Phất Sinh cũng đều dùng tên của chính mình.
Văn Diệu thì vẫn chưa nghĩ ra.
Thanh Sơn trưởng lão lại hỏi Từ Ngâm Khiếu: "Hài t.ử, còn con thì sao, nghĩ ra chưa?"
Từ Ngâm Khiếu đặt tay lên tiên kiếm bên hông, đầu ngón tay mơn trớn chuôi kiếm, giọng nói trong trẻo: "Gọi là Thu Đường."
Mọi người: "..." Một bát cơm ch.ó siêu to khổng lồ.
Thanh Sơn trưởng lão vô tình đ.â.m thủng chuyện yêu đương của đám tiểu bối, có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn hỏi thêm một câu: "Con nghĩ kỹ chưa, tiên kiếm một khi đặt tên là không đổi được đâu." Đây là chuyện cả đời đấy.
Từ Ngâm Khiếu nghiêng đầu nhìn về phía căn phòng phía sau, trong lúc cử động, cổ áo cọ xát vào da thịt, hơi đau nhói. Không ai biết, trên cổ hắn vẫn còn vết đỏ mà Chiếu Thu Đường để lại.
Từ Ngâm Khiếu cứ thế ngẩng đầu nhìn một hồi lâu, sau đó cúi đầu thu hồi tầm mắt, cười như một gã ngốc: "Con nghĩ kỹ rồi, không đổi đâu ạ."
"Ngao ô ô!" Các sư huynh đồng loạt che mặt, vừa trêu chọc vừa cười theo hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thanh Sơn trưởng lão cũng cười nhẹ hai tiếng, chắp tay đứng bên cạnh nhìn mấy đứa nhỏ đùa giỡn.
Văn Diệu bị Từ Ngâm Khiếu làm cho ê hết cả răng, đứng cạnh Thanh Sơn trưởng lão nhìn ánh nắng rực rỡ rơi trên người mọi người, phía sau phòng là các sư muội đang bình yên nghỉ ngơi, bên cạnh là sư phụ và huynh đệ.
Nắng gắt, gió nhẹ, thỉnh thoảng vang lên tiếng chim hót líu lo và tiếng kiếm ngân vang rộn rã.
Văn Diệu nâng trường kiếm trong tay lên, tâm niệm khẽ động, chuôi kiếm hiện lên ánh kim quang, hai chữ nhỏ từng nét một hiện ra.
Thanh Sơn trưởng lão bị ánh kim thu hút, cúi đầu nhìn tiên kiếm trong tay Văn Diệu. Hai chữ quấn quýt lấy văn hoa vàng ròng đập vào mắt ——
Đoàn Viên.
"Đặt tên gì đấy?" Từ Ngâm Khiếu và Mạnh Thính Tuyền cũng ghé sát lại xem.
Chillllllll girl !
Văn Diệu giấu thanh kiếm ra sau lưng, ánh mắt lảng tránh: "Tên bình thường thôi mà."
Thẩm Biệt Vân và Diệp Lăng Xuyên cũng vây lại, Diệp Lăng Xuyên liếc qua khuôn mặt ửng đỏ và bờ vai căng cứng của Văn Diệu, hồ nghi nói: "Tên bình thường mà sao mặt chú mày đỏ thế?"
"Mấy huynh quản làm gì!" Văn Diệu mạnh miệng một câu, ôm kiếm chạy biến, những người còn lại cũng đồng thời động thủ, ngáng chân, khóa cổ, cướp kiếm.
Mạnh Thính Tuyền cầm kiếm lùi lại ba bước, cúi đầu nhìn chuôi kiếm, ánh mắt hơi khựng lại, sau đó ôn hòa cười, xoay chuôi kiếm về phía mọi người: "Là một cái tên hay."
Hai chữ vuông vức hiện ra trước mắt mọi người, khiến mấy người sững sờ.
Văn Diệu gạt bàn tay đang siết cổ mình của Diệp Lăng Xuyên ra, tiến lên vài bước lấy lại kiếm từ tay Mạnh Thính Tuyền, cố tình ưỡn n.g.ự.c, hơi nghiêng đầu lầm bầm: "Tất nhiên là hay rồi, không xem là ai đặt à."
Mạnh Thính Tuyền trả kiếm cho Văn Diệu, đưa hai tay ra vò rối mái tóc của hắn.
"Ấy ấy ấy!" Văn Diệu né sang bên cạnh, "Hồi nhỏ làm trò này thì thôi đi, đệ lớn thế này rồi mà vẫn thế à?!"
Ba vị sư huynh này của hắn ngày thường nói năng rất lưu loát, nhưng hễ bị chạm đúng tim đen là biến thành người câm, ngoài xoa đầu ra thì chỉ có xoa đầu. Văn Diệu hồi nhỏ đã không thoát khỏi ma trảo của họ, lớn lên vẫn y như vậy.
Mái tóc nhanh ch.óng biến thành ổ quạ.
Phục Thương đứng cách mấy người rất xa, nhưng ánh mắt luôn bị động tĩnh bên kia thu hút, mỗi lần nhìn qua đều cảm nhận được hơi thở của sự sống ập vào mặt. Tươi mới và nhiệt liệt, một cảm giác vô cùng xa lạ đối với hắn.
Kiếm linh không có khái niệm huynh đệ tỷ muội, những năm tháng hắn cùng Liên Hành trải qua chỉ có hai người. Nàng quá mạnh cũng quá kiêu ngạo, quen độc lai độc vãng, chỉ có một người bạn tốt nhưng cũng quanh năm xa cách, hiếm khi có được thời gian như thế này.
Phục Thương không muốn nhìn quá rõ ràng, chỉ dùng dư quang liếc qua mấy người, mắt thấy họ càng lúc càng tiến lại gần mình, sau đó vây quanh hắn.
?
"Làm gì đấy?" Phục Thương bình thản nhìn mấy người trước mặt, trông có vẻ không quan tâm nhưng thực chất đã tiến vào trạng thái chiến đấu, dù sao mấy tên này trông cũng rất giống đến kiếm chuyện.