Bọn chúng chờ đợi ở đây chính là để tìm một chủ nhân vừa ý, không có việc gì quan trọng hơn việc này.
Mọi nghi hoặc trong lòng tạm thời gác lại, đám kiếm linh hoàn toàn yên tĩnh, tỏa ra ánh sáng nhạt bay về phía Khương Tước, bao quanh lấy nàng.
Những kiếm linh hình người và hình thú đều hơi cúi đầu, dùng tư thế thành kính nhất để lắng nghe giọng nói của nàng.
Khương Tước xưa nay luôn là người ta kính nàng một phân, nàng kính người mười phân, nàng chậm rãi nhìn lướt qua đám kiếm linh trước mặt, vén tà áo, quỳ một gối xuống đất, không cao hơn đám kiếm linh nửa phân nào.
Bọn chúng dành cho nàng sự kính trọng, nàng đáp lại bằng sự bình đẳng.
"Ta tự nhận mình ngu dốt, chẳng phải kẻ thông minh tuyệt đỉnh, cái gọi là 'Đạo' mà các ngươi yêu cầu, hôm nay cũng là lần đầu tiên ta nghiêm túc suy nghĩ."
Khương Tước nói rất chậm, vì nàng đang thực sự suy ngẫm.
Dù vẫn thấy mấy câu hỏi đó hơi dở hơi, nhưng nàng sẵn lòng cho bọn chúng một câu trả lời t.ử tế.
"Con đường tiên đồ đằng đẵng, ta cũng không chắc mình có bị lạc lối hay không, vạn vật đều thay đổi, ta cũng vậy, đáp án cho câu hỏi thứ nhất, ta nghĩ chỉ khi ta c.h.ế.t đi mới có thể trả lời các ngươi."
Nàng không biết những câu hỏi này có đáp án chuẩn mực hay không, cũng chẳng biết đúng sai, điều duy nhất nàng có thể đảm bảo là sự chân thành, từng câu từng chữ tuyệt đối không lấy lệ.
"Còn về việc dựa vào cái gì để người trong thiên hạ tin ta, bởi vì ta xứng đáng."
"Ta cho được thì cũng bảo vệ được, nếu ta phụ họ, ta nguyện lấy mạng đền đáp, nếu họ phụ ta, ta chắc chắn sẽ đòi lại công đạo cho chính mình, ta không cho rằng đây là cuồng vọng, ta chỉ là... tin tưởng tuyệt đối rằng mình sẽ không phụ lòng ai."
"Một người tin ta, ta bảo vệ một người, ngàn người tin ta, ta bảo vệ ngàn người, người trong thiên hạ tin ta, ta bảo vệ người trong thiên hạ."
"Nếu thực sự có một ngày, chúng sinh phụng ta làm thần minh, dù thân xác này có tan biến vào trời đất, chỉ cần chúng sinh không phụ ta, ta định không phụ chúng sinh."
Nói đến đây, trong đám kiếm linh bắt đầu xôn xao tiếng bàn tán.
Ngay cả những kiếm linh đã trải qua nhiều lần hỏi cũng không nhịn được mà mắng thầm một tiếng "cuồng vọng".
Chillllllll girl !
Đám kiếm linh nhìn tiểu nhân nhi đang quỳ giữa vòng vây, thân hình nhỏ bé là thế, mà lời lẽ lại hào hùng bàng bạc đến vậy.
Không phụ chúng sinh?
Nhưng kẻ tu đạo trong thiên hạ nhiều như quân Nguyên, kẻ phụ lòng chúng sinh có biết bao nhiêu mà kể.
Đám kiếm linh có đứa chấn động, có đứa nghi hoặc, có đứa khinh thường, nhưng không một con nào rời đi.
Bọn chúng vẫn vây quanh nàng, chờ đợi đáp án cho câu hỏi tiếp theo.
Mấy câu hỏi sau đều liên quan đến "Thiên Đạo", Khương Tước đã suy nghĩ rất lâu, rất lâu, m.á.u trên đầu ngón tay từng giọt từng giọt rơi vào làn sương mù.
Không biết qua bao lâu, Khương Tước cúi đầu thở dài cười khẽ: "Thôi thì nói thật với các ngươi vậy, ta thực sự chẳng biết 'Thiên Đạo' là cái quái gì cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Tước quỳ mỏi chân, dứt khoát ngồi bệt xuống đất, nhìn đám kiếm linh trước mặt, giọng điệu thoải mái như đang tán dóc.
"Ta đến thế giới này lâu như vậy rồi, cũng chẳng rõ thế nào là 'Đạo', nhưng mà, ta hiểu rõ chính mình."
"Nếu nhất định phải đưa ra một đáp án, ta chỉ có thể trả lời các ngươi một câu nghe hơi sáo rỗng, theo ta thấy, ta chi tâm đạo, tức là Thiên Đạo."
Khương Tước chống cằm nhìn đám kiếm linh: "Các ngươi nếu theo ta, thì chỉ có thể đi con đường của ta, phụng sự cái đạo của ta thôi."
Nàng nói xong rồi.
Giọng nói tan dần vào làn sương mù.
Đám kiếm linh xung quanh không nói lời nào, sương mù dày đặc cũng dần rút đi, nham thạch, phong thạch và cây Hỏa Tinh Thạch chậm rãi hiện ra trước mắt.
"Ra rồi, ra rồi!" Sau lưng Khương Tước truyền đến tiếng la hét quen thuộc, nàng vừa quay người đã bị nhóm Văn Diệu vây kín mít.
Mọi người vây quanh Khương Tước nhìn lên nhìn xuống, nhìn trái nhìn phải, nhìn một hồi rồi ngẩn ra: "Không có gì à?"
Phục Thương bên cạnh đã khôi phục tự do, hừ mạnh một tiếng, ý cười chẳng thèm che giấu.
Khương Tước cũng ngẩng cổ nhìn quanh một vòng, thấy xung quanh sạch bách, quanh thân bắt đầu tỏa ra hắc khí cuồn cuộn, nàng nheo mắt, giơ bàn tay đang chảy m.á.u lên căm phẫn nói: "Cái lũ này, không một con nào chọn ta luôn à?!"
"Bà đây đi khế ước cưỡng chế bọn mày luôn bây giờ!" Khương Tước quay người định đi tìm lối vào, nàng hôm nay dù có phải "dưa hái xanh không ngọt" thì cũng phải vặt cho bằng được một con.
Uổng công nàng dốc hết tâm can ra nói chuyện với bọn chúng!
Được một con thôi cũng tốt mà.
"Đợi đã!" Chiếu Thu Đường ôm ngang eo nàng ngăn lại: "Kiếm linh không giống với các loại linh khác, hình như không thể cưỡng chế khế ước đâu, sẽ bị phản phệ đấy."
Phất Sinh nghe Chiếu Thu Đường nói vậy cũng lao vào ôm lấy Khương Tước đang bốc hỏa: "Bình tĩnh, bình tĩnh đi mà."
Khương Tước không thể bình tĩnh nổi, cứ thế vùng vẫy trong vòng tay hai người, đột nhiên, một luồng sáng đỏ rực nhảy ra từ biển nham thạch, lao v.út tới, chui tọt vào n.g.ự.c Khương Tước.
Ngay sau đó, một thanh tiên kiếm đỏ rực nhảy ra khỏi biển nham thạch, xoay vòng bay lượn phía sau Khương Tước.
Khương Tước lập tức im bặt, hài lòng nheo mắt: "Tốt, tốt lắm, trong bao nhiêu con tiên kiếm, chỉ có ngươi là có mắt nhìn nhất, sau này ngươi là bảo bối duy nhất của ta——"
Nàng đang nói dở thì biển nham thạch chợt cuộn trào dữ dội, vô số luồng sáng nhảy vọt ra, đồng loạt lao về phía Khương Tước.
Phất Sinh và Chiếu Thu Đường buông Khương Tước ra, lùi lại ba bước, kinh ngạc nhìn luồng sáng nóng rực trước n.g.ự.c nàng.
Chỉ thấy luồng sáng đó dần dần sáng rực lên rồi thu nhỏ lại, cuối cùng hình thành một đồ đằng (hoa văn) cổ xưa, in hằn ngay phía dưới xương quai xanh của Khương Tước.