Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!

Chương 514: Phục Thương - Kẻ gieo quẻ hay là kẻ gieo họa?



Thẩm Biệt Vân, Mạnh Thính Tuyền và Chiếu Thu Đường vây quanh Phục Thương, mồm năm miệng mười ép hỏi.

Nhưng Phục Thương nhất quyết không hé răng nửa lời.

Thấy bọn họ sốt ruột, Phục Thương ngược lại không còn giận nữa, hắn ngồi xếp bằng trong Phược Linh Võng, chống cằm thưởng thức dáng vẻ cuống cuồng mất bình tĩnh của mấy người.

Mặc kệ họ hỏi thế nào, hắn cũng không nói lấy nửa chữ.

Chiếu Thu Đường nóng ruột đến mức mắt muốn bốc hỏa, không ngoa khi nói lúc đó nhìn cái bản mặt đáng ghét của Phục Thương, trong đầu nàng đã hiện ra 108 cách bức cung, suýt chút nữa thì động thủ, đúng lúc đó giọng nói của Phất Sinh vang lên từ phía sau.

"Hôm nay nếu Khương Tước và Tiên chủ đại nhân không thể bình an rời khỏi kiếm quật này, ta sẽ g.i.ế.c ngươi, sau đó g.i.ế.c cả Liên Hành."

Mọi người bị lời nói lạnh lẽo của Phất Sinh làm cho kinh hãi, đồng loạt quay lại nhìn nàng, Phục Thương cũng nheo mắt nhìn gương mặt lạnh như tiền của Phất Sinh.

Phục Thương biết hai người kia sẽ không gặp nguy hiểm đến tính mạng, thậm chí Khương Tước lúc này có lẽ đang tiếp nhận khảo nghiệm của kiếm linh.

Đám người này xông vào bây giờ chẳng giúp được gì, có khi còn làm vướng chân vướng tay.

Nhưng mà, chẳng phải rất thú vị sao?

Hắn vốn dĩ không muốn Khương Tước được tiên kiếm công nhận, vừa hay đưa mấy cái đứa này vào phá đám, còn có thể xem biểu cảm thú vị của Khương Tước khi bị phá hỏng chuyện tốt.

Nếu Khương Tước vì thế mà nổi giận quát mắng, thậm chí rút kiếm c.h.é.m bọn họ, thì đúng là một màn kịch đáng đồng tiền bát gạo.

Tâm trạng Phục Thương dần tốt lên, nhìn Phất Sinh nói: "Hung dữ thật đấy."

"Nói cho các ngươi cũng không phải không được, bọn họ hiện giờ đang ở Sương Mù Ảnh Linh Hư Cảnh, có lẽ đang bị vạn kiếm công kích, hơn nữa cũng giống như ta, linh khí bị trói buộc, mặc người xâu xé."

"Các ngươi nếu muốn tìm họ, trước tiên hãy tìm mấy thanh tiên kiếm mang theo bên người, như vậy Linh Hư Cảnh sẽ không nhận nhầm, sẽ không trói buộc linh khí của các ngươi."

"Có thể mang cho Khương Tước và tên nam nhân kia mỗi người một thanh."

Phục Thương càng nói ý cười càng đậm, phải có linh khí đ.á.n.h nhau mới vui chứ.

Văn Diệu và Diệp Lăng Xuyên nghe xong liền đi hút kiếm, rất nhanh đã cầm kiếm quay lại, chia cho mỗi người một thanh: "Xong rồi."

Phục Thương gật đầu, chống cằm nhìn về phía một cây Hỏa Tinh Thạch cách đó không xa: "Chặt đứt nó đi."

Phất Sinh rút kiếm, kiếm khí thanh lãnh bùng nổ, mấy người phi thân nhảy đến bên cây, tại vết cắt của cây Hỏa Tinh Thạch, họ nhìn thấy Khương Tước và Vô Uyên đang bị đám kiếm linh vây khốn.

Khương Tước nghe Chiếu Thu Đường kể xong, nghi hoặc nhìn Phục Thương: "Ngươi mà tốt bụng thế sao?"

Dựa trên trực giác từ những lần tiếp xúc ngắn ngủi với tên nhóc này, nàng chắc chắn chuyện này có uẩn khúc.

Phục Thương không thấy được màn kịch mình mong muốn, lúc này hứng thú đã giảm hẳn, lười biếng liếc Khương Tước một cái: "Mặc kệ ta."

Khương Tước không thèm chấp, đi đến bên cạnh hắn hỏi: "Ngươi có biết đám kiếm linh này kéo ta xuống đây làm gì không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ngươi không biết à?" Phục Thương lại hăng hái trở lại.

"Có đoán được một chút, nhưng không chắc chắn." Khương Tước chẳng thèm giấu giếm.

Phục Thương lập tức nói: "Đây là Kiếm Linh Vấn, câu hỏi của kiếm linh, ngươi trả lời, nếu đáp án của ngươi khiến chúng hài lòng, tất cả tiên kiếm ở đây đều sẽ thuộc về ngươi."

Khương Tước: "!"

Thế mà còn khủng khiếp hơn nàng tưởng, nàng cứ nghĩ chỉ được một hai thanh thôi chứ.

"Ngươi nói cái gì?!" Văn Diệu và Từ Ngâm Khiếu gào lên lao về phía Phục Thương: "Ngươi rõ ràng nói với bọn ta là Khương Tước bọn họ rất nguy hiểm! Ngươi nói dối?!"

Phục Thương nghiêng đầu nhìn họ: "Thì sao nào?"

Văn Diệu và Từ Ngâm Khiếu: "............"

Phục Thương nhận ngay một trận tẩn tơi bời.

Diệp Lăng Xuyên mặt thối hoắc đi đến cạnh Khương Tước: "Muội đáp xong chưa?"

Khương Tước nhìn đám kiếm linh nằm la liệt dưới đất: "Vẫn chưa."

Sắc mặt Diệp Lăng Xuyên càng thối hơn: "Vậy bọn huynh tẩn đám kiếm linh này có ảnh hưởng gì đến muội không?"

"Đương nhiên là có!" Khương Tước chưa kịp nói, Phục Thương đang bị đ.á.n.h vẫn ráng gào lên một câu, chủ yếu là để chọc gậy bánh xe.

Hắn bị đ.á.n.h không quan trọng, kịch hay mới quan trọng.

Phục Thương tràn đầy mong đợi đám người này sẽ lục đục nội bộ, kết quả Khương Tước chẳng thèm để ý, dùng vai hích Diệp Lăng Xuyên một cái: "Ngẩn ra đấy làm gì? Lấy bùa chú ra cho ta."

Diệp Lăng Xuyên sực nhớ ra điều gì đó, sắc mặt lập tức chuyển từ u ám sang rạng rỡ: "Đúng đúng đúng!"

Diệp Lăng Xuyên tỉnh ngộ, vùi đầu vào túi Tu Di lục tìm bùa chú trống, hét lớn gọi mọi người cùng lấy lá bùa ra: "Văn Diệu, Từ Ngâm Khiếu đừng đ.á.n.h nữa, mau lấy hết bùa chú trống trong túi Tu Di ra đây."

"Cả đống lá cây tích trữ cho tiểu sư muội nữa, lấy ra hết đi!"

Văn Diệu và Từ Ngâm Khiếu vừa nghe đến bùa chú là biết Khương Tước định làm gì, lập tức bỏ mặc Phục Thương, hớn hở chạy về phía Khương Tước: "Tới đây, tới đây!"

Bệnh nhân Vô Uyên được mọi người sắp xếp ngồi một bên, Văn Diệu lấy thanh tiên kiếm dắt vào đai lưng cho Khương Tước, linh khí của nàng lập tức khôi phục.

Phất Sinh, Khương Tước và Mạnh Thính Tuyền cùng nhau vẽ bùa, Thẩm Biệt Vân, Diệp Lăng Xuyên và Từ Ngâm Khiếu đưa lá bùa cho ba người, Chiếu Thu Đường phụ trách sắp xếp bùa đã vẽ xong.

Phục Thương bò dậy từ dưới đất, ngơ ngác nhìn mọi người đột nhiên bắt đầu vẽ bùa, không hiểu sao họ không đ.á.n.h nhau: "Các ngươi vẽ bùa làm gì?"

Kẻ rảnh rỗi Văn Diệu cười hì hì chạy đến trước mặt hắn, gằn từng chữ: "Bởi vì muốn cho đám kiếm linh này 'đầu óc trống rỗng' đấy."

 

Chillllllll girl !