Văn Diệu, Thẩm Biệt Vân, Chiếu Thu Đường cũng không tránh khỏi kết quả "Cùng Quang Đạo" với lá bạc. Chỉ có Phất Sinh là hai lần đều ra lá vàng, đạo tâm thuần khiết đến mức đáng sợ.
Khương Tước cùng cả đám vây quanh Phất Sinh, thi nhau giơ ngón tay cái tán thưởng. Phất Sinh thản nhiên gật đầu, học theo điệu bộ của Khương Tước, phun ra một chữ: "Thu."
Cả nhóm đều giành được tư cách vào Kiếm Quật, cười nói hớn hở thành một đoàn. Bên này không khí hòa thuận vui vẻ bao nhiêu, thì bên phía Đại Diễn Tông lại u ám, mây đen bao phủ bấy nhiêu.
Xong đời rồi, thật sự là trắc nghiệm sai rồi.
Đám đệ t.ử ngơ ngác nhìn Thần Thụ. Không phải chứ, cái cây này "phế" thật à? Đến cả loại lá vàng bạc xen kẽ cũng không nở nổi, chẳng phải là thuần túy làm lỡ dở tiền đồ của người ta sao? Đại Diễn Tông lập tông gần tám trăm năm, rốt cuộc đã vùi dập biết bao nhiêu đệ t.ử thiên tài rồi?
Hai vị trưởng lão mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Việc triệu tập toàn bộ đệ t.ử trong tông để trắc nghiệm lại đạo tâm là chắc chắn rồi, nhưng những đệ t.ử "Cùng Quang Đạo" đã chịu bất công bao nhiêu năm nay, lúc đó làm sao để dập tắt cơn giận của họ mới là chuyện đau đầu nhất.
Phàm Vô trưởng lão và Hoa Dao trưởng lão đứng sang một bên thương nghị, Hứa Đình thì đi truyền tin cho Tông chủ. Hắn vừa đi vừa lắc đầu, thở dài thườn thượt: "Cái quái gì thế này không biết."
Mấy người từ tiểu thế giới vừa tới, trời của Đại Diễn Tông liền thay đổi luôn. Hắn có cảm giác sau khi trắc nghiệm lại, dưới trướng hai vị trưởng lão chắc chắn sẽ có thêm vài đệ t.ử thân truyền. Hy vọng lúc đó hắn vẫn là đệ t.ử được Phàm Vô trưởng lão cưng chiều nhất.
Trên Giám Linh Đài, tiếng bàn tán xôn xao nổi lên bốn phía. Đám người Khương Tước cũng đang buôn chuyện phiếm. Văn Diệu cảm thấy kỳ quái: "Chúng ta đều là hai đạo toàn nhập, tại sao có người ra lá vàng trước, có người lại ra lá bạc trước?"
"Ta cũng không rõ, hay là do phân lượng của chúng sinh trong lòng mỗi người khác nhau? Ai coi trọng chúng sinh hơn thì ra lá vàng trước?" Chiếu Thu Đường càng nói giọng càng thấp, rồi tự mình phủ nhận, "Hình như không đúng lắm. Ta thấy ta cũng coi trọng chúng sinh lắm mà."
Mạnh Thính Tuyền: "Chẳng lẽ là... xem tâm trạng của cái cây?"
"Không phải." Khương Tước nhặt một chiếc lá vàng rơi trên vai Phất Sinh lên, "Là xem độ sum suê của lá cây. Ta vừa quan sát kỹ rồi, thứ tự trước sau không quan trọng, độ sum suê mới là tiêu chuẩn. Lá vàng càng thịnh, chúng sinh càng trọng."
"Hóa ra là vậy." Mọi người vỡ lẽ.
Diệp Lăng Xuyên lạnh lùng bồi thêm một câu: "Vẫn là cho đám người này cơ hội phân chia cao thấp." Hắn gần như có thể tưởng tượng ra cảnh đệ t.ử Đại Diễn Tông sau này sẽ dựa vào việc lá vàng của ai tươi tốt hơn để định nghĩa lại tôn ti.
Mạnh Thính Tuyền an ủi: "Đối với những đệ t.ử bị phán là Cùng Quang Đạo mà nói, có thể tốt hơn hiện trạng một chút đã là chuyện tốt rồi."
"Khoan đã!" Khương Tước đột nhiên trầm giọng, khiến tim gan mọi người thắt lại, tưởng có biến gì. Kết quả, Khương Tước giơ chiếc lá vàng lên, reo hò đầy phấn khích: "Cái này hình như là vàng thật đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mọi người: "!!!"
Một đám "con đỗ nghèo khỉ" ham tiền lập tức xúm lại. Văn Diệu giật lấy lá vàng từ tay Khương Tước, lấy từ trong túi Tu Di ra một viên đá đ.á.n.h lửa, dùng linh hỏa đốt một lúc. Lá vàng dần nóng chảy nhưng vẫn giữ nguyên màu vàng ròng rực rỡ, ngưng tụ thành một viên kim châu méo mó.
Văn Diệu thì thầm: "Vàng thật 100%."
Ánh mắt cả đám đồng loạt b.ắ.n về phía Giám Linh Thụ đầy thâm hiểm. Khương Tước hạ quyết tâm: "Đào nó đi?"
Thiên Toàn từ sau lưng nàng thò đầu ra, tốt bụng nhắc nhở: "Sẽ bị Đại Diễn Tông truy sát đến tận chân trời góc bể đấy nhé."
Cả đám lâm vào trầm tư, một lát sau mới ỉu xìu thu hồi tầm mắt. Khương Tước ngửa mặt lên trời thở dài: "Đáng tiếc, quá đáng tiếc!" Cái cây này mà mọc ở Thiên Thanh Tông thì đệ t.ử Cùng Quang Đạo đừng hòng thấy mặt nó lần thứ hai.
Hai vị trưởng lão hoàn toàn không biết Giám Linh Thụ vừa thoát được một kiếp nạn "bị bứng gốc", vẫn đang mải mê bàn chuyện trắc nghiệm lại đạo tâm.
"Việc này liên lụy quá rộng, cứ giao cho Tông chủ quyết định đi." Hoa Dao và Phàm Vô quyết định sau này sẽ cùng đi làm phiền Tông chủ. Hai người hiếm khi đạt được sự thống nhất, trước mắt cứ giải quyết việc tuyển tiên kiếm đã. Tuyển xong, tiễn khách đi rồi đóng cửa bảo nhau sau.
"Hàn Ngọc, đi lấy Trữ Linh Bảo Châu, chuẩn bị mở Kiếm Quật." Phàm Vô trưởng lão cũng dẹp luôn ý định đưa đám Khương Tước đến Kiếm Quật cấp Hoàng, cũng chẳng thèm cân nhắc chuyện ô nhiễm linh khí nữa, chỉ muốn tốc chiến tốc thắng, tống khứ mấy ôn thần này đi cho rảnh nợ.
Hắn cứ cảm thấy đám người này khắc tinh với Đại Diễn Tông thế nào ấy. Cho dù vào Kiếm Quật cấp Thiên, bọn họ cũng chưa chắc chọn được kiếm, cứ tiễn đi sớm là tốt nhất. Mắt không thấy, tâm không phiền.
Chillllllll girl !
Lối vào Kiếm Quật có đại trận, mở trận cần tiêu hao lượng lớn linh khí. Trữ Linh Bảo Châu chứa linh khí nồng đậm, dùng để hỗ trợ mở trận, ngày thường đặt ở Thủy Nguyệt Các để dẫn linh khí thiên địa, do vài đệ t.ử trẻ tuổi luân phiên trông coi.
Cố Hàn Ngọc lĩnh mệnh đi lấy châu, hồi lâu sau mới trở về, nhưng không mang theo hạt châu mà lại xách theo một người. Đợi đến khi Cố Hàn Ngọc đứng trước mặt Phàm Vô trưởng lão, Khương Tước mới nhìn rõ người bị xách là con tiểu hồ ly vừa nãy dâng dải băng đỏ cho nàng.
"Trữ Linh Bảo Châu mất trộm rồi. A Thất hôm qua phụ trách trông coi, ta đã thẩm vấn các đệ t.ử khác, mọi người đều nghi ngờ nàng ta vừa ăn cướp vừa la làng." Cố Hàn Ngọc buông tiểu hồ ly ra, "Ta tới xin trưởng lão lệnh điều tra."
Tiểu hồ ly trông rất nhỏ, chỉ như đứa trẻ loài người tám chín tuổi. Vừa được buông ra, nàng đã quỳ sụp xuống đất, dập đầu lạy Phàm Vô trưởng lão ba cái: "Con không trộm! Trưởng lão làm ơn tin con, thật sự không phải con!"