Sư tỷ nàng nếu có thể được tiên kiếm nhận chủ đó là bản lĩnh của nàng, Thiên Toàn thật sự không hiểu muốn cảm tạ Đại Diễn Tông cái gì.
Cảm tạ bọn họ thu một vạn thượng phẩm linh thạch sao?
Càng đừng nói sư tỷ nàng căn bản không có ý định lấy kiếm, Thái Bình trong tay nàng vốn dĩ đã là tiên kiếm, sở dĩ muốn vào kiếm quật chính là sợ Khương Tước mấy người sẽ bị bắt nạt.
Hắn làm chuyện ghê tởm còn cưỡng từ đoạt lí thì thôi, lại còn muốn nh.ụ.c m.ạ toàn thể nữ nhân, có bệnh à?
Thiên Toàn càng nghĩ càng giận, bàn tay ngứa ngáy, nhưng đối phương dù sao cũng là một trưởng lão Hóa Thần kỳ, cái tát này rất có nguy hiểm.
Nàng không tùy tiện xông lên, nghĩ Hoa Dao trưởng lão thế nào cũng phải cho hắn một trận đòn tơi bời, đợi nửa ngày, Hoa Dao trưởng lão bất động, lại đợi nửa ngày, Hoa Dao trưởng lão vẫn bất động.
*Không phải chứ, cái này cũng không đ.á.n.h?*
Hoa Dao trưởng lão thật là tức giận đến mức tính tình cũng tốt lên rồi.
Khương Tước mấy người đã đi xa, Thiên Toàn căn bản không nhìn thấy người ở đâu, muốn cầu viện cũng không được, lại không dám lớn tiếng kêu cũng không thể dùng linh khí, sẽ kinh động hai vị trưởng lão, nàng tại chỗ do dự một lúc lâu, cảm thấy cái tát này vẫn phải tát.
Nàng nghẹn một cục tức trong n.g.ự.c, không tát cái tát này nàng hôm nay không thể nào yên ổn.
*Không tồi không tồi, Thiên Toàn thầm khen mình trong lòng, tiến bộ rồi, ngay cả trưởng lão Hóa Thần kỳ cũng dám tát.*
Thiên Toàn hít sâu một hơi, lấy ra cuốn sổ nhỏ của mình.
Lật một lúc lâu, Thiên Toàn từ trong sổ ngơ ngác ngẩng đầu.
*Xong rồi, chuyện tát người này Khương Tước không dạy.*
Không quan hệ không quan hệ không quan hệ, đệ t.ử tốt đều sẽ suy một ra ba, nghĩ xem nếu là Khương Tước sẽ làm thế nào?
Thiên Toàn đem tất cả những gì mình trải qua từ khi quen Khương Tước suy nghĩ một lượt, cuối cùng tổng kết ra bốn chữ: *Làm là xong rồi.*
Thiên Toàn c.ắ.n răng một cái dậm chân một cái, che Vân Ảnh Sa giơ bàn tay liền xông về phía Phàm Vô trưởng lão.
Nàng đã nghĩ kỹ rồi, cái tát phải vang, động tác phải nhanh, tát xong liền chạy.
Chỉ trong chớp mắt, Thiên Toàn đã bay đến phía sau Hoa Dao trưởng lão, trong khoảnh khắc Hoa Dao trưởng lão đột nhiên đứng lên, giơ tay hóa ra linh tiên bổ thẳng vào đầu Phàm Vô trưởng lão.
Linh tiên của Hoa Dao trưởng lão giơ cao, trước khi bổ trúng Phàm Vô trưởng lão đã bổ trúng mặt Thiên Toàn.
Thiên Toàn không có chút phòng bị nào, lại là Nguyên Anh kỳ, trước linh tiên của Hóa Thần kỳ hoàn toàn là một cái da giòn.
Bị roi đ.á.n.h bay, Thiên Toàn giống như một quả pháo lép rơi tự do, ngã đầu chìm vào bãi cỏ cách đó không xa, Vân Ảnh Sa vẫn như cũ bao trùm lấy nàng, che kín mít cả người.
Trước khi ngất xỉu, Thiên Toàn trong đầu nhanh ch.óng xẹt qua ba câu nói:
*Làm là xong rồi?*
*À.*
*Liên lụy là xong.*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi Thiên Toàn bay giữa không trung, roi dài của Hoa Dao trưởng lão đã quất vào gáy Phàm Vô trưởng lão, hắn cả người lập tức bay ra khỏi ghế dài, đập mạnh vào cây tùng bên cạnh, rồi lăn xuống đất.
Phàm Vô trưởng lão ngay khoảnh khắc rơi xuống đất đã nặn ra bùa chú chuẩn bị phản kích, nhưng Hoa Dao trưởng lão còn nhanh hơn hắn, ba tấm Định Thân Phù nhanh ch.óng dán lên lưng hắn.
Phàm Vô bị buộc duy trì tư thế nửa quỳ trên mặt đất, sống sượng chịu Hoa Dao quất mấy chục roi.
Hoa Dao trưởng lão đ.á.n.h mệt mỏi cũng giả vờ mệt mỏi, nàng ném xuống roi dài, rũ mắt nhìn về phía Phàm Vô trưởng lão, thần sắc hoàn toàn lạnh xuống, nàng ghét nhất là khi mình nói chuyện t.ử tế mà đối phương lại càng muốn làm càn.
“Phàm Vô trưởng lão, khuyên ngươi vẫn nên dùng thực lực mà nói chuyện.”
Trong mắt Phàm Vô trưởng lão tràn đầy phẫn nộ, gắt gao nhìn chằm chằm Hoa Dao trưởng lão, mặc dù bị dán Định Thân Phù, thân thể cũng vì quá mức phẫn nộ mà run nhè nhẹ.
Hoa Dao trưởng lão là Hóa Thần tầng sáu, hắn là Hóa Thần tầng bốn, chỉ kém hai tầng mà thôi, cố tình hắn chính là vĩnh viễn không phá được bùa chú của nàng.
Không ưa nhưng lại đ.á.n.h không lại, mỗi lần bị Hoa Dao dùng thực lực nghiền ép đều khiến hắn cảm thấy sỉ nhục.
Hoa Dao biết, nàng chính là cố ý.
Đánh bại hắn một lần còn hiệu quả hơn mắng hắn mười câu.
Hoa Dao trưởng lão thong thả ung dung ngồi xuống, không ngừng chồng Định Thân Phù lên, chờ Phàm Vô trưởng lão mở miệng nhận sai.
Khương Tước mấy người đang chuẩn bị bay khỏi ngọn núi, trước khi rời đi, Khương Tước theo thói quen đếm những đôi mắt đi theo phía sau: Một đôi, hai đôi… Lại mất đi một đôi!
Là ai?!
Khương Tước nghiêm túc xem qua những đôi mắt đó, đem tên người trong lòng từng cái đối ứng, rất nhanh phát hiện người thiếu là Thiên Toàn.
Khương Tước người đều đã tê dại, đã nói hôm nay không gây chuyện, kết quả nàng ngừng nghỉ, từng đứa đều không cho người bớt lo.
Mọi người nhanh ch.óng quay lại tìm người.
Một lát sau, mọi người nhìn đình đài lầu các trước mắt, lâm vào trầm tư.
Một người tàng hình thì làm sao mà tìm?
Khương Tước đang suy nghĩ, đột nhiên cảm giác được phía sau có linh lực d.a.o động, nàng xoay người, thấy một tấm bùa chú huyền phù sau lưng, tản ra kim quang nhàn nhạt.
Hoa văn trên tấm bùa này phức tạp, nhưng lại có chút khác biệt so với Thương Lan Giới.
Khương Tước lại thường vẽ phù chú đơn giản hóa, nhất thời thật sự không nhận ra đây là phù gì.
Chillllllll girl !
“Phàm Vô trưởng lão.” Dưới phong có đệ t.ử tiến đến thông truyền, Phàm Vô trưởng lão dùng ánh mắt ra hiệu Hoa Dao trưởng lão gỡ Định Thân Phù cho hắn.
Hoa Dao trưởng lão không chút để ý uống một ngụm trà, không thèm để ý.
Phàm Vô trưởng lão sắc mặt cứng đờ, cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhìn về phía đệ t.ử kia, tự mình tìm bậc thang xuống: “Ta cùng Hoa Dao trưởng lão đang luận bàn phù đạo, ngươi có chuyện gì cứ nói đi.”