Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!

Chương 447: NHÀ AI CHIM SẺ LẠI MỌC CÁI MỎ VỊT THẾ KIA?



Quà cũng nhận rồi, lời cũng nghe rồi, hôn cũng hôn rồi.

Nàng nên cho Vô Uyên một câu trả lời.

Phất Sinh ôn tồn nói: "Tiên Chủ về Thương Lan Giới rồi."

"Không sao, ta dùng Song Sinh Châu nói với hắn." Khương Tước cũng không ngạc nhiên trước việc Vô Uyên đột ngột rời đi, hắn vốn gánh vác trọng trách, lần này có thể ở lại chơi lâu như vậy đã là hiếm thấy.

Khương Tước tìm một nơi yên tĩnh, tựa vào gốc cây.

Chiếu Thu Đường và Phất Sinh cũng lén lút bám theo, thậm chí còn dùng cả Vân Ảnh Sa, trốn ngay sau cái cây Khương Tước đang tựa.

Khương Tước vốn tưởng mình không run, kết quả vừa nghe thấy giọng Vô Uyên từ Song Sinh Châu truyền đến, cổ họng đột nhiên thắt lại, kịch bản soạn sẵn bay sạch sành sanh.

Miệng nàng há hốc một hồi lâu, cuối cùng nắm c.h.ặ.t con chim gỗ nhỏ thốt ra một câu: "Con vịt béo này là ngươi khắc sao? Trông đáng yêu phết."

Vô Uyên im lặng một lát: "Đó là chim sẻ nhỏ."

Khương Tước: "..."

Phất Sinh và Chiếu Thu Đường sau gốc cây: "............"

Cái kiểu mở đầu quái quỷ gì thế này?!

Nhưng chuyện này không thể trách nàng được.

Khương Tước nhìn cái mỏ vừa rộng vừa bẹt của con chim gỗ, thầm biện minh trong lòng: Nhà ai chim sẻ lại mọc cái mỏ vịt thế kia chứ.

Khương Tước vừa xấu hổ vừa buồn cười, nhưng cái sự cố "ô long" này lại khiến sự căng thẳng trong lòng nàng vơi đi không ít. Nàng hít sâu một hơi, đi thẳng vào vấn đề:

"Ta đến để cho ngươi câu trả lời."

"Nhưng trước đó, ta muốn hỏi ngươi một câu."

Phía bên kia Vô Uyên tiếng gió rít gào, rất nhanh đã đáp lại: "Được."

Khương Tước vân vê con chim gỗ, hỏi thẳng thừng: "Ngươi có chắc chắn tình cảm của mình hoàn toàn xuất phát từ bản tâm, chứ không phải bị Uyên Ương Khóa ảnh hưởng không?"

Uyên Ương Khóa dù sao cũng là tà khí, nàng có thể chắc chắn tình cảm của mình dành cho Vô Uyên chưa từng bị nó tác động, nhưng không biết sự khống chế của nó đối với nam t.ử và nữ t.ử có giống nhau không.

Hơn nữa với nàng mà nói, lời tỏ tình của Vô Uyên thật sự quá bất ngờ.

Nàng thậm chí từng nghi ngờ Vô Uyên bị đoạt xá.

Quá đột ngột.

Giọng Vô Uyên vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng đầy quyết đoán: "Ta chắc chắn."

Tay Khương Tước đang nghịch con chim gỗ khựng lại, câu trả lời này không giống với những gì nàng nghĩ.

Trước ngày hôm nay, nàng tự cho rằng tình cảm dành cho Vô Uyên cũng chẳng khác gì các sư huynh, cho đến khi nàng nhận ra mình cư nhiên có thể chấp nhận việc Vô Uyên hôn mình.

Nếu hôm qua kẻ ghé sát lại là bất kỳ ai trong đám sư huynh...

Dừng ngay!

Khương Tước tức khắc nổi đầy da gà, cái kiểu chỉ cần nghĩ đến thôi là đã thấy sởn gai ốc rồi.

Quá quỷ dị.

Nàng rốt cuộc cũng hiểu ra, hóa ra sư huynh là sư huynh, mà Vô Uyên là Vô Uyên.

Nàng không ghét nụ hôn của Vô Uyên, nhưng đó có phải là thích không?

Khương Tước nhét con chim gỗ vào ống tay áo, trịnh trọng nói với Vô Uyên: "Ta cần một chút thời gian."

Chillllllll girl !

Nàng muốn làm rõ xem cảm giác của mình đối với Vô Uyên rốt cuộc là gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vô Uyên có lẽ đã xác định, nhưng nàng thì chưa, nên cứ từ từ thôi.

Trước khi đến đây nàng đã tính kỹ, nếu mọi chuyện hôm qua của Vô Uyên là do Uyên Ương Khóa, vậy thì cứ tẩn cho một trận là xong.

Nếu không phải, nàng phải suy nghĩ thật kỹ.

Chuyện tình cảm nàng tuy không rành lắm, nhưng không muốn qua loa đại khái.

"Ngươi cần bao lâu?" Vô Uyên hỏi.

"Ba, ba..." Khương Tước do dự, thời gian này nàng chưa nghĩ xong, ba ngày liệu có ngắn quá không.

Nàng còn đang phân vân, Vô Uyên đã quyết định hộ luôn: "Vậy thì ba tháng."

Khương Tước lập tức đáp: "Được."

Ba tháng cũng ổn, không quá ngắn cũng chẳng quá dài, vừa khéo.

Hai nhân vật chính đã thỏa thuận xong, nhưng Chiếu Thu Đường thì sốt ruột đến mức muốn cào nát gốc cây, sao bọn họ không hẹn luôn 300 năm cho rồi!

Ba tháng?

Ba tháng á?!

Rốt cuộc đây là thời gian suy xét hay là thời gian bình ổn tâm lý vậy?

Cái câu "thừa thắng xông lên" bọn họ chưa được học bao giờ à?!

Chiếu Thu Đường bên này gào thét không thành tiếng, Khương Tước đã chuẩn bị rời đi, trước khi thu hạt châu lại thuận miệng nói một câu: "Ngươi c.ắ.n rách môi ta rồi."

Phía bên kia, Vô Uyên đưa tay chạm vào vết thương nơi khóe miệng, ở một góc không ai chú ý, lỗ tai hắn đỏ bừng vì một câu nói của Khương Tước.

Hắn khẽ mím môi, dùng tông giọng lạnh lùng để nhận lỗi: "Xin lỗi."

Khương Tước vốn chỉ thuận miệng nói thế, nghe hắn xin lỗi nghiêm túc như vậy, nhất thời cũng chẳng biết đáp lại thế nào, đành đứng ngây ra đó, trả lời một câu cực kỳ "văn mẫu":

"Không có chi."

Một lát sau, Vô Uyên nói lời tạm biệt.

Khương Tước đáp: "Tạm biệt."

Một cuộc trò chuyện lạnh lẽo như băng cứ thế kết thúc.

Khương Tước chậm rãi đi về, chuẩn bị tu luyện một lát, mái tóc dài sau lưng đung đưa theo nhịp bước, trông cực kỳ vô tư lự và vô tâm vô tính.

Sau gốc cây, Chiếu Thu Đường và Phất Sinh mặt đen như đ.í.t nồi bước ra.

Chiếu Thu Đường sầu não: "Hai cái đứa này thật sự có thể thành đôi sao?"

Đúng là hai đồ ngốc.

"Ngươi c.ắ.n rách môi ta rồi", một câu ám muội đến thế mà có thể bị hai người bọn họ nói chuyện thành cái bộ dạng c.h.ế.t tiệt kia.

Một đứa "xin lỗi", một đứa "không có chi".

Giỏi, giỏi lắm.

"Hay là chúng ta giúp bọn họ một tay?" Chiếu Thu Đường nhích lại gần Phất Sinh.

Phất Sinh vốn chủ trương để bọn họ tự do phát triển, nhưng hôm nay cũng bị màn đối thoại của hai kẻ "ngơ" này làm cho kinh hãi, thật sự là tức nổ phổi.

"Ta thấy hai người bọn họ cần quân sư." Chiếu Thu Đường cảm thấy cần phải cho hai người này chút trợ giúp, "Ngươi thấy sao?"