Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!

Chương 415: Ngươi Đũng Quần Rạn Đường Chỉ Kìa!



Thẩm Biệt Vân vô cùng lễ phép gật đầu với hắn: "Không đi."

Minh Sử: "Được... Hả?"

Thẩm Biệt Vân trước sau vẫn cười nhạt: "Yên tâm, ta sẽ không gây chuyện."

Sư muội còn ở đây, hắn không thể rời đi.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, lát nữa có thể sẽ có chút tình huống ngoài ý muốn.

Hắn muốn ở lại làm hậu phương cho sư muội, thuận tiện xem náo nhiệt.

Minh Sử lần đầu tiên thấy tuyển thủ bị loại mà vẫn có thể bình tĩnh tự nhiên đứng lại hóng hớt như vậy, ấp úng nói: "Ngươi không thể ở lại đây."

Thẩm Biệt Vân: "Trái với quy tắc sao?"

Minh Sử nghĩ nghĩ, hình như đúng là không có quy tắc này, chỉ là nhiều năm qua, quỷ bị loại đều trực tiếp bị tiễn đi.

"Thật ra không có, chỉ là chưa có tiền lệ này." Minh Sử đáp.

Thẩm Biệt Vân: "Ừ, vậy đi đi."

Minh Sử ngoan ngoãn lui về chỗ cũ: "......"

Rốt cuộc ai mới là quan chức ở đây?

Chillllllll girl !

Sau Thẩm Biệt Vân, ba con quỷ bản địa liên tiếp bị loại. Mạnh Thính Tuyền, Thanh Vu, Bắc Đẩu Thất T.ử lần lượt lên sân khấu.

Mọi người cũng chẳng có gì để nói, chỉ đem câu nói cuối cùng của Văn Diệu ra lặp đi lặp lại vô hạn.

Dán mặt Minh Vương mà "khai đại" (tung chiêu cuối): "Cơ n.g.ự.c hơi mỏng."

Dù bốn chữ đơn giản đến đâu, nếu ngươi nghe liên tục chín lần, thì sự việc sẽ trở nên không hề đơn giản.

Dưới sự nỗ lực không ngừng của mọi người, Thương Lâm rốt cuộc cũng đen mặt mặc xong quần áo, che đi bộ cơ n.g.ự.c "hơi mỏng" của mình.

Chẳng lẽ đám người này xông vào Minh Giới của hắn chỉ để chê bai cơ n.g.ự.c hắn thôi sao?

Đúng là có bệnh nặng.

Thương Lâm bay ra khỏi kiệu mềm, nhìn về phía hai người cuối cùng còn lại, cảnh cáo: "Không được nói bốn chữ kia nữa."

Khương Tước và Tận Trời liếc nhau, ngoan ngoãn gật đầu.

Không nói thì không nói, tuyệt đối không nói.

Mọi người vây xem thấy Khương Tước ngoan như vậy liền đoán được tuyệt đối sắp có biến.

Nhưng điều khiến người ta bất ngờ là, Khương Tước thật sự không làm nửa điểm chuyện xấu.

Nàng chỉ hỏi Thương Lâm một câu: "Nếu nhất định bắt ngươi phải chọn ra một người thích nhất từ hiện trường, ngươi sẽ chọn ai?"

Thương Lâm xoay hạt châu trong tay, lướt nhẹ đáp: "Không có, còn không bằng cặp Kỳ Lân Châu của ta."

"Đã hiểu." Khương Tước tỏ vẻ đã rõ.

Quả nhiên Tận Trời sư huynh nói đúng.

Vừa rồi Tận Trời ghé tai nàng nói câu đầu tiên chính là: "Minh Vương rất thích cặp hạt châu trong tay hắn."

Ngay sau đó câu thứ hai là: "Nếu muốn làm hắn tâm động, có thể... ném hạt châu ngay trước mặt hắn, nhưng không thể ném thật, sẽ dỗ không được đâu."

Năm đó nuôi Thanh Vu, nàng rất ít khi để lộ cảm xúc, chỉ thường xuyên mặt vô biểu tình cầm cái trống bỏi sư phụ làm cho nàng mà chơi.

Tất cả mọi người đều không biết nàng thực ra rất thích cái trống bỏi đó.

Mãi đến một hôm Tiểu Chó Xồm chơi đùa với nàng không cẩn thận dẫm hỏng mặt trống.

Tiểu Thanh Vu lần đầu tiên gào khóc nức nở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cũng chính từ lần đó hắn đã biết, một người thích thứ gì là không giấu được.

Cho dù miệng không nói, thân thể cũng sẽ nói.

Hơn nữa còn thành thật hơn cả miệng.

Cặp Kỳ Lân Châu kia chính là "trống bỏi" của Minh Vương.

Khương Tước lúc ấy còn hỏi Tận Trời sư huynh một câu: "Huynh biết tâm động nghĩa là gì không?"

Tận Trời: "Không phải là tim đập dị thường sao?"

Khương Tước: "...... Không sai tí nào, triển thôi."

Hai kẻ "thẳng nam thẳng nữ" chụm đầu vào nhau, chốt hạ cái chiêu tổn hại ngàn năm có một này.

Khương Tước từ túi Tu Di sờ ra hai viên đá nhỏ thay thế cho Kỳ Lân Châu đưa cho Tận Trời.

Chơi thì chơi, quậy thì quậy, nhưng không thể thật sự hủy hoại đồ vật người ta yêu thích.

Khương Tước nhận được câu trả lời của Minh Vương xong liền đứng sang một bên, đổi Tận Trời lên sân khấu.

Tận Trời đơn giản tự giới thiệu, ngay sau đó khom người dán hai tấm Bùa Chạy Nhanh lên chân.

Cùng lúc đó, Khương Tước hướng về phía Minh Vương hô to một tiếng: "Ngươi đũng quần rạn đường chỉ kìa!"

Minh Vương: "!"

Ngay khoảnh khắc hắn cúi đầu nhìn xuống, Tận Trời hóa thành một đạo bóng trắng lao về phía Minh Vương, với tốc độ sét đ.á.n.h không kịp bưng tai cướp lấy Kỳ Lân Châu trong tay Minh Vương, hoàn thành tráo đổi, rồi vung tay ném ra.

Hai đạo tàn ảnh xẹt qua không trung, bay ra khỏi kim liên, vẽ nên một đường parabol hoàn mỹ giữa không trung, rơi thẳng xuống dòng sông Vong Xuyên cuồn cuộn.

"Tõm! Tõm!"

Hai tiếng vang lên, cùng lúc đó, Phương Đông và quả cầu đỏ trong tay hắn đồng thời phát ra tiếng nổ đùng đoàng.

Phương Đông: "A! A a a a a a a!"

"Nổ rồi! Nổ rồi! Rốt cuộc cũng nổ rồi!"

Phương Đông ôm cầu lao tới trước mặt Thương Lâm: "Đây là chung tình đúng không?!"

"Đây là tâm động đúng không?!"

"Ta xem lần này ngươi còn ngụy biện thế nào?!!"

"Hóa ra ngươi thích ném Kỳ Lân Châu của mình đi à." Phương Đông cười đến không khép được miệng, "Sớm nói đi chứ, ta đã sắp xếp cho ngươi từ mấy trăm năm trước rồi, ha ha ha!!!"

Cách đó không xa, Khương Tước: "………"

Mỗi thế giới đều có một tên ngốc của riêng nó.

Tay xoay Kỳ Lân Châu của Minh Vương còn khựng lại giữa không trung, khớp xương trắng nõn thon dài nhô lên, sắc mặt âm trầm, đôi mắt đen sắc bén thâm thúy gắt gao nhìn chằm chằm Tận Trời đang cười ôn nhuận vô hại ở đối diện.

Lời của Phương Đông Quỷ Đế hắn nửa chữ cũng không lọt tai, lỗ tai ong ong nổ vang, n.g.ự.c cũng thế.

Hắn thu hồi đ.á.n.h giá "rất thoải mái" về người này.

Thoải mái cái rắm!

Tức đến mức n.g.ự.c hắn đau nhói.

Cặp Kỳ Lân Châu kia từ khi hắn có ký ức đã ở bên cạnh hắn, tuy là vật c.h.ế.t, lại là thứ hắn thích nhất. Hành động này có khác gì xẻo hai miếng thịt của hắn ném đi đâu?

Thương Lâm nhìn Tận Trời vân đạm phong khinh đối diện, phổi sắp nổ tung, hắn trút bỏ vẻ tản mạn thường ngày, lạnh lùng quát khẽ: "U Minh Lệnh."