Những việc ác mà tên Tận Trời giả mạo đã làm, thật ra ông ấy đều có cơ hội để thực hiện.
Ông ấy thậm chí có thể g.i.ế.c c.h.ế.t Thanh Vu ngay khi nàng vừa dẫn khí nhập thể, hoặc trực tiếp đoạt xá.
Thanh Vu lúc nhỏ đã vô tình bộc lộ thiên phú cực mạnh mà không hề hay biết. Đối với Mạc Tiếu Trần và Tận Trời lúc bấy giờ, nàng giống như một con thỏ nướng thơm phức hiện ra trước mắt những kẻ đang c.h.ế.t đói.
Họ hoàn toàn có thể là những kẻ đầu tiên vung đao về phía Thanh Vu, và chắc chắn sẽ không thất bại.
Nhưng họ đã không làm thế.
Một già một trẻ đã dùng đôi tay yếu ớt của mình để chống đỡ cho Thanh Vu một bầu trời bình yên.
Mặc dù lúc đó họ cũng không biết con bé này sau này sẽ đạt được những thành tựu phi thường đến thế.
Nàng sẽ kết thúc thời loạn lạc yêu ma hoành hành, đứng trên đỉnh cao quyền lực của T.ử Tiêu Linh Vực, trở thành đệ t.ử tiên môn đầu tiên phi thăng trong gần nghìn năm qua, mở ra một thời đại tu tiên thịnh thế chưa từng có.
Họ rõ ràng công đức vô lượng, nhưng lại chẳng có được một kết cục tốt đẹp.
Nếu ông trời không cho họ một kết cục tốt, vậy thì để nàng cho.
“Sư huynh không cần lo lắng gì cả, cứ việc chọn thôi.” Khương Tước trấn an Tận Trời vẫn còn đang ngơ ngác: “Tu vi của ta tuy không cao, nhưng thật ra ta lợi hại lắm đấy.”
“Chỉ cần huynh ưng ý, ta nhất định sẽ mang người đó về cho huynh.”
“Đương nhiên, không chỉ là mấy nhân vật tầm cỡ đâu, chỉ cần huynh thích, ai cũng được hết.”
“Nhưng nếu huynh có thể nhìn trúng Minh Vương thì tốt nhất, dù sao thân phận hắn cũng cao, sẽ dễ dàng tìm thấy Mạc sư phó và con ch.ó xồm kia hơn. Sau này Thanh Vu và mọi người ở Minh giới cũng coi như có người chống lưng.”
Những gì cần nói nàng đã nói hết rồi, còn làm hay không là quyền quyết định của Tận Trời, dù sao đây cũng là chuyện cả đời người ta.
Tận Trời ngỡ ngàng nhìn Khương Tước, ánh mắt d.a.o động, ông thực sự xúc động trước những lời của nàng.
Ông tự biết mình chỉ là một nhân vật nhỏ bé, bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
Ngoại hình bình thường, tính cách bình thường, thiên phú cũng bình thường.
Một người như vậy, đi đến đâu cũng chỉ là kẻ bị lựa chọn, thậm chí còn chẳng có tư cách để được chọn.
Thế mà Khương Tước cô nương lại nói với ông rằng: Huynh cứ việc chọn đi.
Tận Trời im lặng nhìn Khương Tước một hồi lâu, nơi khóe mắt chậm rãi hiện lên ý cười: “Chọn.”
Cơ hội như vậy, cả đời này ông sẽ không có lần thứ hai.
“Chọn cái gì? Chọn cái gì? Chọn cái gì thế?!” Văn Diệu vừa giải quyết xong đám Minh sứ, lao tới như một quả đạn pháo, chen vào cạnh Khương Tước để xem náo nhiệt.
Những người khác cũng lần lượt tụ tập lại, nhanh ch.óng vây quanh Khương Tước và Tận Trời ở giữa.
Khương Tước đưa tay chặn vai Văn Diệu lại để hắn khỏi đ.â.m sầm vào mình, rồi lớn tiếng giải thích cho ông anh sư huynh vừa ngốc vừa ham vui của mình: “Đang bảo Tận Trời sư huynh vào Minh giới chọn một người bạn đời.”
“Ồ!” Văn Diệu nhảy tót đến bên cạnh Tận Trời: “Đã chọn thì phải chọn đứa nào ngầu nhất chứ, chọn Minh Vương đi!”
Tận Trời nhìn Văn Diệu – kẻ cũng chẳng thấy chuyện này có gì kỳ quái – cười nói: “Còn chưa biết người ta có thèm nhìn trúng ta không nữa kìa.”
Văn Diệu: “Không đến lượt hắn chọn đâu, có bọn ta ở đây, chỉ cần huynh ưng, hắn chắc chắn là của huynh.”
Năm con Thần thú và hơn một nghìn Minh sứ đang bị nhốt trong Phược Linh Võng đồng loạt m.ô.n.g lung.
Không phải chứ, cái đám này rốt cuộc là đến phá giới hay là đến trộm nhà vậy?!
Minh giới rốt cuộc là địa bàn của ai hả!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sao bọn họ có thể nói năng một cách đương nhiên như vậy được?
Hóa ra cái vị trí Minh Hậu là để cho các người tự ý quyết định đấy à?!
Diệp Lăng Xuyên liếc Văn Diệu một cái: “Dạo này khẩu khí của huynh lớn gớm nhỉ?”
Văn Diệu ghé sát lại, nhỏ giọng nói: “Nói phét tí cho Tận Trời sư huynh thêm tự tin thôi mà.”
Làm sao có chuyện "cường mua cường bán" thật được, hôn nhân là chuyện đại sự cả đời, đương nhiên phải lưỡng tình tương duyệt mới là tốt nhất.
Khương Tước không chần chừ thêm nữa, luôn ghi nhớ lời dặn của Thanh Sơn trưởng lão, lập tức muốn dẫn mọi người vào Minh giới.
Vừa mới quay người định bảo năm con thú mở đường.
Văn Diệu đã lên tiếng ngăn lại: “Đừng vội, phá cảnh cái đã.”
Khương Tước quay đầu lại, hơi ngơ ngác: “Chẳng phải các huynh phá hết rồi sao?”
Đồng đội của nàng mỉm cười nhìn nàng: “Muội vẫn chưa mà.”
Một mình nàng hì hục dẫn bao nhiêu đạo lôi kiếp cho họ, thế mà chẳng thèm nghĩ đến bản thân mình chút nào.
Khương Tước nhìn lướt qua từng người trước mặt, rũ mắt cười khẽ: “Các huynh không nói ta cũng quên khuấy mất, vậy thì tới luôn đi.”
“Nhưng nói trước nhé, một đạo lôi quang cũng không được rơi trúng người ta đâu đấy, nếu làm ta đau là ta sẽ khóc cho xem.”
Phất Sinh giơ tay kết một cái Chứa Linh Trận bên cạnh nàng.
Bốn vị sư huynh chia ra bốn hướng, chuẩn bị dẫn lôi.
Chuẩn bị xong xuôi, các sư huynh và Phất Sinh đồng thanh hô: “Nhất định sẽ bảo vệ muội thật tốt.”
Ông trời vừa mới đ.á.n.h xong lôi kiếp định nghỉ xả hơi một chút: “............”
Lại nữa hả?!!!
Còn có vương pháp gì không vậy?
Một ngày mà bắt làm việc bằng ba năm.
Ba năm đấy!
Ba năm qua ông chỉ bổ có bảy người, thế mà hôm nay một ngày đã bổ sáu đứa rồi.
Và chuẩn bị đón đứa thứ bảy.
Từ bao giờ mà cái lôi kiếp này lại thành thứ mà người tu đạo muốn độ là độ thế hả, lại còn chẳng cho ông tí cảm giác thành tựu nào, mệt c.h.ế.t đi được mà chẳng bổ trúng ai.
Hay là cái chức Ông Trời này để cho bọn họ làm luôn đi cho rồi!
Chillllllll girl !
Đang lầm bầm oán trách thì Dẫn Lôi Quyết đã tới.
Chân trời mây đen lại kéo đến, điện quang ch.ói mắt, Ông Trời nổi trận lôi đình nhưng vẫn không tình nguyện mà giáng xuống bốn đạo lôi.
Đánh thì đ.á.n.h, đ.á.n.h xong thì biến nhanh cho khuất mắt.
Chờ con nhóc này độ xong Hóa Thần kỳ lôi kiếp, ông phải đi nghỉ dưỡng một chuyến mới được.