Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!

Chương 390: Đi Cửa Sau Dưới Âm Phủ



Văn Diệu không ai ngăn cản, hoàn toàn khóc cho thống khoái.

Tiếng khóc đầy nhịp điệu, vang vọng giữa không trung như có nhạc đệm.

Thanh Vu và Bắc Đẩu Thất T.ử bị dọa sợ, vây quanh Tận Trời nhìn chằm chằm, không cho hắn động đậy dù chỉ một chút.

Tận Trời bất đắc dĩ nhìn mấy người: "Khương Tước cô nương nói có lý, ta sống sẽ liên lụy các ngươi."

Khương Tước: "!"

"Ta thật sự không có ý đó!"

Thiên Toàn muốn nói lại thôi nhìn Khương Tước. Nàng biết Khương Tước chắc chắn là vô tâm, nhưng vẫn không nhịn được nói một câu: "Mấy người các ngươi sau này bớt cái tâm đi an ủi người khác lại đi."

Đã không phải cái giống đó rồi.

An ủi người khác cũng tà môn kinh khủng. Vốn tưởng cái tên Phất Sinh an ủi người đã đủ làm người ta đau khổ, không ngờ Khương Tước còn tuyệt hơn.

Bốn câu nói khiến người ta muốn đi tìm c.h.ế.t.

Cũng không biết nàng làm thế nào, quả thực thái quá!

Khương Tước cảm thấy mình cần thiết phải vá lại cái lỗ hổng này, nhỡ Tận Trời thật sự vì câu nói của nàng mà tìm c.h.ế.t thì đúng là tạo nghiệp.

Lại mở miệng lần nữa, nàng vô cùng thận trọng: "Ý của ta là, ngươi có từng suy xét đến việc tìm một cái 'biên chế' không?"

Mọi người: "...... Cái gì?"

Mọi người đều không hiểu hai chữ "biên chế" nghĩa là gì.

Khương Tước dứt khoát nói rõ ràng hơn: "Tìm một công việc sai sự ở Minh Giới, có từng nghĩ tới chưa?"

Thanh Vu, Bắc Đẩu Thất T.ử và Tận Trời đều nghe đến ngây người. Thiên Toàn ngơ ngác nói: "Ngươi nói kỹ hơn xem nào."

Cứ cảm giác sắp nghe được thứ gì đó ghê gớm lắm.

Khương Tước rốt cuộc trở lại đường đua sở trường, câu từ rõ ràng, trật tự rành mạch bắt đầu lừa... à nhầm, tư vấn: "Các ngươi nghĩ xem, Mạc sư phụ và ch.ó xồm có khả năng không muốn đầu thai, đang ở Minh Giới chờ các ngươi."

"Nếu hồn phách Mạc sư phụ còn đó, vậy các ngươi đi một chuyến Minh Giới, có thể gặp mặt, trò chuyện, chuyện mà Tận Trời để ý cũng có thể chính miệng hỏi một câu."

"Nếu không còn nữa, các ngươi cũng có thể mưu cầu cho Tận Trời một chức quan sai, ngày sau các ngươi phi thăng thì không cần lo lắng hắn không có chỗ dựa, hơn nữa từ nay về sau cũng có thể gặp lại nhau."

Khương Tước nói xong, không khí tĩnh lặng trong giây lát.

Bắc Đẩu Thất T.ử và Tận Trời há hốc mồm nhìn nàng, như thể đang được "mở mang đầu óc".

Thanh Vu trầm ổn hơn bọn họ nhiều, chỉ có ánh mắt là sáng lên.

Phương pháp phá cục này thực sự tinh diệu.

Nếu sư phụ và Tiểu Sư T.ử thật sự còn ở Minh Giới, vậy bọn họ không chỉ còn lại hai nấm mồ cô độc.

Mấy người trầm mặc hồi lâu, Tận Trời rốt cuộc hoàn hồn, nói thẳng: "...... Ta động lòng rồi."

Bắc Đẩu Thất Tử: "Tán thành."

Thanh Vu chốt hạ: "Vậy chúng ta xuất phát ngay lập tức."

"Từ từ." Thiên Toàn ngăn mọi người lại, hỏi Khương Tước một vấn đề mấu chốt, "Chúng ta đến Minh Giới thì làm sao xin việc cho Tận Trời sư huynh được?"

Khương Tước nhún vai, vô cùng tùy ý nói: "Tìm Minh Vương a."

Thiên Toàn: "...... Cứ thế mở miệng đòi á?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khương Tước và Thiên Toàn yên lặng nhìn nhau một lúc lâu, ngẫm nghĩ rồi nói: "Vẫn là phải giảng chút lễ phép."

Thiên Toàn: "Ví dụ?"

Khương Tước lập tức làm mẫu: "Kính thưa Minh Vương đại nhân tôn kính, chúng tôi muốn xin cho gia huynh một chân sai vặt, xin hỏi ngài ở đây có vị trí nào ngon nghẻ không ạ?"

Nói xong, Khương Tước chỉ ra trọng điểm: "Tôn kính, xin, còn có ngài, nhất định phải thêm vào."

"Dù sao cũng là đi cầu người, kiến nghị các ngươi đừng đi tay không, mang chút quà cáp cho thỏa đáng."

Bắc Đẩu Thất T.ử vội gật đầu: "Được được được, quà có, quà có rất nhiều."

Mấy người đều cắm đầu vào túi Tu Di lục lọi đồ đạc. Thiên Toàn trong lúc tìm quà tò mò hỏi Khương Tước: "Sao ngươi rành rẽ thế? Ngươi từng xuống Minh Giới rồi à?"

Khương Tước gật đầu: "Ừ."

Thiên Toàn lại hỏi: "Vì chuyện gì thế, lúc đó ngươi cũng đi cầu người như vậy sao?"

"Ta đi cướp hồn, không phải đi cầu người." Khương Tước gãi gãi mặt, "Lúc đó ta toàn trực tiếp đ.á.n.h thôi."

Đám người đang lục quà: "............"

Đúng là đơn giản thô bạo!

"Vậy quà này còn tìm nữa không?" Thiên Xu do dự hỏi.

"Tìm chứ, không sao đâu, không xung đột." Khương Tước xua tay, "Thật sự không được thì 'tiên lễ hậu binh' (lễ trước binh sau) mà."

Mọi người: "Nói đúng!"

Khương Tước nói một câu, mấy người lại bắt đầu cắm đầu lục lọi.

Thái Huyền Tông đúng là giàu nứt đố đổ vách, tám người chuẩn bị suốt mười rương quà lớn. Trước khi xuất phát, Thanh Vu lại tặng cho Khương Tước một viên Dạ Minh Châu: "Đa tạ tiên hữu hiến diệu kế."

Khương Tước không khách sáo, nhận lấy Dạ Minh Châu: "Chúc các ngươi may mắn."

Thanh Vu và Bắc Đẩu Thất T.ử bay về phía Minh Giới.

Văn Diệu rốt cuộc khóc mệt, được Diệp Lăng Xuyên vác lên vai. Tất cả mọi người dần đứng sau lưng Khương Tước, nhìn theo nhóm Thanh Vu đi xa.

Vừa tiễn đi không bao lâu, Thiên Toàn lại thở hồng hộc bay trở về, phanh gấp trước mặt Khương Tước.

"Quên hỏi ngươi một chuyện, lúc đó ngươi vào Minh Giới bằng cách nào?"

"Cổng lớn Minh Giới ở chỗ chúng ta không dễ mở, cũng chưa có tiền lệ người Tu Chân Giới nhập Minh Giới."

Khương Tước dõng dạc: "Ta gõ cửa đi vào."

Thiên Toàn ngơ ngác: "Thế cũng được á? Gõ kiểu gì?"

Khương Tước chỉ tay lên trời, ngắn gọn súc tích: "Bổ lôi (sét đ.á.n.h)."

Chillllllll girl !

Thiên Toàn: "..........."

Ngươi không biết xấu hổ mà gọi cái đó là gõ cửa hả?!

Thiên Toàn do dự một lúc lâu, rốt cuộc hạ quyết tâm mời Khương Tước: "Hay là ngươi đi cùng chúng ta một chuyến đi?"

Khương Tước tuy tà môn, nhưng có nàng ở luôn có cảm giác kiên định một cách quỷ dị.

Dù sao mặc kệ nói thế nào, xui xẻo luôn là kẻ địch.