Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!

Chương 369: Rút củi dưới đáy nồi



Hắn tóc tai bù xù, ánh mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào nhóm Khương Tước đang vây quanh mình từ tám hướng, cùng với tứ đại thần thú đang lượn lờ phía trên.

Cục diện này khó phá, chuồn là thượng sách.

Tận Trời dốc một nắm đan d.ư.ợ.c nhét vào miệng, linh khí vốn đã cạn kiệt lập tức bùng nổ. Hắn bắt ấn bằng cả hai tay, định mượn truyền tống trận để chạy trốn. Ngay khi ấn ký vừa hình thành, nó đã bị một đạo âm nhận của Vô Uyên đ.á.n.h tan nát.

Tiếng đàn u uẩn xa xăm, Chu Tước ngửa cổ hót vang, trận chiến bùng nổ ngay tức khắc.

Mọi người không cho Tận Trời thêm bất kỳ cơ hội chạy trốn nào, đủ loại thuật pháp và bùa chú đan xen rực rỡ.

Tiếng kiếm ngân, tiếng cầm vang, tiếng pháp khí va chạm không dứt bên tai.

Tận Trời chuyển từ công sang thủ, ngưng tụ gió thành một tấm khiên, bao bọc c.h.ặ.t chẽ từ đầu đến chân, chặn đứng mọi đòn tấn công.

Nhóm Khương Tước tấn công dồn dập suốt nửa nén nhang, nhưng kiếm quang của Thanh Vu, âm nhận của Vô Uyên, thậm chí cả hỏa diễm của Khương Tước cũng không phá vỡ được tấm khiên gió đó.

Khương Tước kịp thời thu tay, suy tính đối sách.

Tận Trời đứng thản nhiên trong khiên gió, nhìn mọi người như nhìn đám hề nhảy nhót. Ánh mắt hắn dừng lại ở Thanh Vu một lát, cuối cùng nhìn về phía Khương Tước.

“Khuyên các ngươi đừng phí sức nữa, thứ duy nhất phá được khiên gió của ta chỉ có ngọn giáo gió của ta thôi.”

Khương Tước nghe xong mà buồn cười, đột nhiên nảy ra ý tưởng: “Chơi trò mâu thuẫn với ta à? Được thôi.”

“Huyền Vũ.” Khương Tước ngoắc ngoắc tay với con rùa đang hút linh khí đến căng tròn kia.

Huyền Vũ bay đến bên cạnh nàng, do dự nói: “Không hút thêm được nữa đâu, ta sắp nổ bụng rồi.”

Khương Tước sờ sờ cái cổ sưng vù của nó, bảo: “Lần này không bắt ngươi hút, mà là nôn hết đống gió lốc lúc nãy ngươi vừa hút vào ra đây.”

Chillllllll girl !

Huyền Vũ: “!!!”

Duyệt!

Huyền Vũ há mồm phun một bãi cực mạnh về phía Tận Trời. Cơn lốc của chính Tận Trời đ.á.n.h thẳng vào khiên gió, trong tiếng cát bay đá chạy, tấm khiên gió lập tức nứt toác!

Vô Uyên chớp thời cơ tung ra âm nhận, Tận Trời bị đ.á.n.h bay xa mấy trượng, hộc ra một ngụm m.á.u tươi.

Đám người này thật sự rất khó nhằn.

Tận Trời lau vết m.á.u nơi khóe môi, nhanh ch.óng ngự kiếm đứng vững. Đang định lấy đan d.ư.ợ.c để hồi phục linh khí, tay thò xuống bên hông thì chỉ thấy trống không.

“Đang tìm cái này à?” Khương Tước tung tung cái túi Tu Di trong tay, lớn tiếng hỏi.

Lúc hắn đang bay giữa không trung, Khương Tước đã dùng Câu Thiên Quyết "nẫng" mất túi Tu Di của hắn rồi.

Mấy trò rút củi dưới đáy nồi này nàng là chuyên gia.

Mặt Tận Trời đen như đ.í.t nồi. Hắn vừa rồi duy trì khiên gió đã tiêu tốn tám phần linh khí, không có đan d.ư.ợ.c thì không thể hồi phục nhanh được. Với hai phần linh khí còn lại, hắn ngay cả một chiêu của tên Đại Thừa kỳ kia cũng không đỡ nổi.

Lòng Tận Trời chìm xuống từng chút một, đêm nay là lần đầu tiên hắn nếm trải cảm giác "cùng đường bí lối".

“Ta với ngươi không oán không thù, tại sao lại nhắm vào ta?” Tận Trời vừa hỏi vừa cố kéo dài thời gian.

Trong lúc nói chuyện, bàn tay giấu trong ống tay áo của hắn đã vặn mở cái nắp nhỏ trên chuôi kiếm Phá Hư, bên trong có chứa một viên độc hoàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đó là thứ hắn có được khi trừ khử Yêu Tôn năm xưa, cực độc.

Chỉ cần bóp nát rồi ném ra, khói độc màu tím đậm sẽ lập tức bao phủ cả T.ử Thần Phong, tất cả những người ở đây sẽ c.h.ế.t sạch trong vòng ba hơi thở.

Còn hắn sẽ nín thở chạy thoát ngay khi bóp nát viên t.h.u.ố.c.

Đệ t.ử và trưởng lão c.h.ế.t thì thôi, dù sao thế gian này thiếu gì người, chỉ cần hắn còn sống, lập lại một tông môn khác chỉ là chuyện sớm muộn.

Tiện thể còn trừ khử được Thanh Vu và Bắc Đẩu Thất Tử. Nếu Thiên Đạo không nhắm vào hắn thì tốt, nếu có nhắm vào, hắn sẽ đoạt xá một cơ thể khác, bắt đầu lại một cuộc đời mới, ngại gì không làm.

Viên độc hoàn đã nằm gọn trong lòng bàn tay, Tận Trời tiếp tục hỏi Khương Tước: “Ngươi rốt cuộc là ai?”

Khương Tước ngừng tung túi Tu Di, không nói nhảm thêm lời nào, phi thân lao đến trước mặt Tận Trời, tung một đ.ấ.m thẳng vào mặt hắn.

Tâm trí Tận Trời đều dồn vào viên độc hoàn, né không kịp, bị cú đ.ấ.m thép của Khương Tước làm cho chảy m.á.u mũi.

Không đợi hắn phản ứng, Khương Tước ném cho hắn năm tấm Định Thân Phù, rồi đá bay thanh trường kiếm trong tay hắn.

Lúc này nàng mới thở phào nhẹ nhõm, khoanh tay đứng trước mặt Tận Trời, cười nói: “Giờ thì có thể trả lời câu hỏi của ngươi rồi đấy.”

Quy tắc đ.á.n.h nhau số 1: Đừng nói nhảm, đ.á.n.h xong rồi hãy tâm sự.

Viên độc hoàn trong tay Tận Trời đã theo thanh kiếm bay mất dạng khi Khương Tước đá kiếm, rơi xuống đâu đó giữa không trung không rõ tung tích.

Hắn bị định thân tại chỗ, căm hận trừng mắt nhìn Khương Tước, quát lớn: “Tà môn ma đạo, vô sỉ đến cực điểm!”

Khương Tước chắp tay với hắn: “Quá khen, quá khen.”

Tận Trời nghiến răng kèn kẹt, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, hoàn toàn từ bỏ việc giao tiếp với Khương Tước.

Hắn sợ mình sẽ bị tức c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Văn Diệu và Diệp Lăng Xuyên nhanh ch.óng bay tới, quăng Phược Linh Võng nhốt Tận Trời lại, bọc thêm năm lớp lưới nữa mới chịu dừng tay.

“Bắt được người rồi, nhốt ở đâu đây?” Văn Diệu vác hắn lên vai hỏi Khương Tước.

Khương Tước chỉ chỉ cung điện dưới chân: “Nhốt ngay nhà hắn đi, cho gần.”

Văn Diệu: “Đã rõ.”

Tận Trời: “......”

Cái đám này đúng là không phải người mà.

Hắn vác người bay xuống dưới, những người còn lại theo sau, vừa đáp đất đã bị đám đệ t.ử đang nằm la liệt vây quanh.

“Các ngươi định làm gì?”

Khương Tước nhìn quanh một lượt: “Hỏi câu này làm gì, vụ tạo phản này chẳng phải chúng ta cùng làm sao?”

“Chúng ta bắt được hắn, công lao của mọi người không hề nhỏ đâu.”