Bây giờ nàng có bộ dạng thế nào thì mọi người cũng đều yêu quý cả thôi.
Khương Tước cũng thì thầm đáp lại: "Dù sao ta cũng đang là Ma Tôn, trước mặt bao nhiêu tông chủ và trưởng lão thế này, phải giữ thể diện chứ, không thể mất mặt được."
Vô Uyên: "... Được rồi."
Trong khi hai người đang thì thầm to nhỏ, Phất Sinh đã nhạy bén nhận ra bầu không khí quỷ dị trong điện. Nàng ngước mắt nhìn Thanh Sơn trưởng lão: "Sư phụ, có chuyện gì sao?"
Thanh Sơn trưởng lão tóm tắt lại tình hình một chút. Sắc mặt nhóm Thẩm Biệt Vân đều trở nên khó coi.
Chỉ có mắt Khương Tước là sáng rực lên. Nàng ló đầu ra từ sau lưng mọi người, trực tiếp gọi Lão Tổ: "Đại Thế Giới linh khí nồng đậm lắm đúng không?"
Lão Tổ: "Đúng vậy."
Ngon! Có thể đi 'hút' linh khí rồi!
Khương Tước lại hỏi: "Có phải có rất nhiều bảo bối không? Bảo bối ở đó xịn hơn bên mình nhiều đúng không?"
Lão Tổ: "... Phải."
Khương Tước phấn khích: "Đi! Ta đi! Tôi Linh Thảo cứ để ta đích thân đi hái!"
Chillllllll girl !
Lão Tổ lắc đầu: "Không được. Tu sĩ ở Đại Thế Giới tính tình quái đản, nhìn người nhìn việc chỉ có hai màu đen trắng. Cái thói 'tà môn' của ngươi mà gặp bọn họ, chắc chắn sẽ xảy ra đại chiến."
Khương Tước: "Cái gì? Có kèo đ.á.n.h nhau à?!"
Mọi người: "............"
Rốt cuộc là cái mạch não của nàng bắt trọng điểm kiểu gì vậy?
"Khi nào đi? Bây giờ luôn hả? Ta sẵn sàng rồi!" Khương Tước cảm thấy độc tố trên người hình như cũng bớt đau hẳn, cả người tràn đầy nhiệt huyết.
Nhóm Văn Diệu thấy Khương Tước hăng hái như vậy, nỗi sợ hãi và e dè đối với Đại Thế Giới cũng tan thành mây khói.
"Vậy ta cũng đi!"
"Ta nữa! Ta nữa!"
"Đi thôi đi thôi, đi luôn bây giờ đi!"
Dưới sự dẫn dắt của Khương Tước, cả đám gan to bằng trời, chẳng sợ cái quái gì nữa, nói đi là đi. Cả đám quay người chạy được vài bước thì đột nhiên khựng lại, quay đầu hỏi Lão Tổ.
Văn Diệu: "Mà T.ử Tiêu Linh Vực đi đường nào thế?"
Thẩm Biệt Vân: "Trước khi vào mình có cần gõ cửa không nhỉ?"
Khương Tước: "Dùng sét đ.á.n.h có tính là gõ cửa không?"
Mọi người trong điện đồng loạt im lặng. Trong bầu không khí tĩnh lặng như tờ ấy, Thanh Sơn trưởng lão bắt đầu cởi giày.
Nhóm Khương Tước lập tức ngoan như cún, đứng nghiêm chỉnh, không dám ho he một lời. Nhóm Từ Ngâm Khiếu thấy vậy cũng im bặt, xếp hàng đứng ngay ngắn theo sau.
Ngoan cũng vô dụng, chiếc giày của Thanh Sơn trưởng lão đã bay ra. Văn Diệu hét lớn một tiếng: "Ngồi xuống!"
Vì đã quá quen với việc bị tẩn, cả đám đồng loạt ngồi thụp xuống cực kỳ nhịp nhàng. Chiếc giày bay vèo qua đỉnh đầu bọn họ, lao thẳng về phía Vô Uyên đang đứng thẳng tắp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Các vị trưởng lão trợn tròn mắt. Bàn chân không mang giày của Thanh Sơn trưởng lão co quắp lại. Xong đời rồi!
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Khương Tước và Chiếu Thu Đường đồng thời lao về phía Vô Uyên. Khương Tước xoạc người, Chiếu Thu Đường nhảy lên định bắt chiếc giày vải.
Kết quả là, vị Tiên chủ đại nhân vừa mới định tung linh lực tự cứu đã bị thê t.ử nhà mình tung một cú 'hoạt sạn' (xoạc bóng) ngã chổng vó. Ngay trong ngày Tết Đoàn Viên, trước mặt ngũ đại tông chủ, các vị trưởng lão và hàng trăm đệ t.ử, hắn đã biểu diễn một màn 'đầu đập xuống sàn' cực kỳ vang dội.
Còn luồng linh lực không đ.á.n.h trúng chiếc giày vải thì lao thẳng vào trong điện, 'oanh' một phát biến Lão Tổ thành một con lừa trọc.
Mái tóc trắng tuyệt đẹp rụng lả tả xuống đất. Cả đại điện im phăng phắc.
Thanh Sơn trưởng lão c.h.ế.t trân tại chỗ. Các vị tông chủ sợ đến mức co vòi như chim cút. Nhóm Thẩm Biệt Vân thì 'bùm' một cái quỳ sụp xuống.
Tất cả mọi người đều cúi gầm mặt, không ai dám nhìn thẳng vào mắt Lão Tổ.
Trong bầu không khí ngạt thở ấy, Sất Kiêu đang bị quấn như cái kén trên Vân Chu cố gắng lết ra mạn thuyền, liếc mắt một cái thấy ngay cái đầu bóng loáng của Lão Tổ.
"Nha, Tu Chân giới các người đón Trung Thu kiểu này à?"
"Trên trời có trăng sáng, dưới đất có đầu trọc."
"Độc đáo thật đấy. Đừng nói nha, cái đầu này so với mặt trăng cũng chẳng kém cạnh gì, vừa tròn vừa sáng."
Tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía Vân Chu. Trong chớp mắt, Văn Diệu nảy ra sáng kiến, chỉ tay vào Sất Kiêu hét lớn: "Là hắn! Chính là hắn! Hắn chính là cái thằng ngốc làm tiểu sư muội trúng độc đấy!"
Một câu nói giải cứu cả đám.
Tề trưởng lão khép cái miệng đang há hốc mồm lại, nhanh ch.óng lấy lại tinh thần, xắn tay áo nhảy lên phi kiếm: "Tốt lắm! Hóa ra là tiểu t.ử ngươi! Lão phu nhất định phải chọc ngươi thành cái sàng!"
"Ta cũng phải đòi lại công đạo cho trụ cột của chúng ta!"
"Tính cả ta nữa!"
Mọi người trong điện hưởng ứng nhiệt liệt, ai nấy đều phô diễn kỹ năng diễn xuất đỉnh cao nhất đời mình, ùa về phía Sất Kiêu. Lúc lướt qua người Lão Tổ, họ còn không quên 'vô tình' mang theo đống tóc rụng dưới chân ông đi mất.
Nhóm Thẩm Biệt Vân cũng định thừa cơ chuồn lẹ, nhưng bị các trưởng lão và tông chủ phất tay áo ném ngược trở lại.
Xuống đi, xuống đi. Luôn phải có người ở lại gánh chịu cơn lôi đình của Lão Tổ chứ.
Trên Vân Chu, Sất Kiêu nhìn đám người đang hùng hổ lao tới, dù có ngốc cũng biết tình hình không ổn. Hắn quay đầu định chạy vào góc, nhưng vừa nhấc chân đã bị Phược Linh Võng làm cho ngã sấp mặt.
Vừa mới cố lết vào góc, mọi người đã hét lớn đuổi tới, nắm đ.ấ.m rơi xuống như mưa. Sất Kiêu nhắm tịt mắt, gào lên t.h.ả.m thiết: "Á —— ơ?"
Sao chẳng thấy đau tí nào vậy?
Hắn quay đầu lại, chạm phải ánh mắt 'nồng nhiệt' của các tông chủ và trưởng lão. Tề trưởng lão tung cho hắn một bộ 'lão nhân quyền' nhẹ hều, thì thầm: "Cứu mạng đấy tiểu t.ử!"
Mẹ kiếp, hồn vía suýt chút nữa bay mất tiêu. Mấy cái đứa hỗn thế ma vương này, vừa về đã gây ra chuyện tày đình thế này.
Con trai đ.á.n.h bay tóc cha, đây có phải là cảnh tượng nên xuất hiện trong ngày đoàn viên không hả trời?!
Mọi người đ.á.n.h một hồi, thật sự không nén nổi tò mò, vừa hét "đánh c.h.ế.t ngươi" vừa khom lưng nấp bên mạn thuyền lén nhìn xuống dưới.