Cái chân bọ ngựa rút ra khỏi vai Khương Tước, kéo theo một chuỗi huyết châu. Vô Uyên bay đến bên cạnh nàng, giữ c.h.ặ.t vai nàng rồi lạnh giọng hỏi Sất Kiêu: "Có giải được không?"
Sất Kiêu ngơ ngác lắc đầu: "Không thể, nhưng mà cũng không c.h.ế.t được đâu, chỉ là sẽ đau một thời gian thôi."
Văn Diệu vội hỏi: "Đau bao lâu?"
Sất Kiêu nuốt nước miếng: "Ngày ngày đau, đêm đêm đau, chắc là đau đến lúc c.h.ế.t thì sẽ hết đau."
Mọi người: "... Thảo!"
Chiếu Thu Đường bay lên đá hắn một phát văng xa: "Ngươi quản cái đó gọi là 'một thời gian' hả?!"
Những người còn lại đồng loạt xắn tay áo, đè Sất Kiêu ra tẩn cho một trận tơi bời khói lửa. Trong phút chốc, trên sân khấu sấm sét ầm ầm, linh quang chớp nháy, đủ loại v.ũ k.h.í bay loạn xạ.
Bá tánh xem đến nhiệt huyết sôi trào: "Hay! Hay lắm! Làm thêm hiệp nữa đi!"
Khương Tước đau đến nhe răng trợn mắt, không nhịn được nhìn sang Vô Uyên đang đứng im lìm bên cạnh: "Ngươi không đau à?"
Vô Uyên: "Toàn dựa vào gồng thôi."
Khương Tước im lặng hồi lâu, tiếp tục nhe răng trợn mắt: "Giờ tính sao? Ngươi có biết cái yêu độc ngàn năm này giải thế nào không?"
Nàng không thích uống t.h.u.ố.c cho lắm. Linh đan ở Tu Chân giới đa phần ngọt thanh, nhưng d.ư.ợ.c đan thì đắng kinh khủng. Cái viên này mùi nồng thế kia, chắc chắn không phải dạng vừa.
Khương Tước dứt khoát từ chối, vừa đẩy vừa thuận miệng hỏi: "Ngươi mang theo t.h.u.ố.c từ bao giờ thế?"
Vô Uyên né tay nàng, cũng né luôn câu hỏi, nhéo viên đan d.ư.ợ.c ấn vào môi nàng: "Ăn đi."
Đầu ngón tay hơi lạnh chạm vào làn môi mềm mại, Khương Tước bất đắc dĩ ngậm lấy viên t.h.u.ố.c. Ngay lập tức, nàng bị vị đắng làm cho nhăn mặt như bà lão, gồng cổ nhắm mắt chuyên tâm nuốt xuống.
Chillllllll girl !
Vô Uyên: "..." Đúng là không thể thả thính nổi một giây nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn thở dài thườn thượt, đưa miếng bánh củ sen mà thẩm thẩm vừa cho lúc nãy qua: "Ăn đi cho bớt đắng."
Khương Tước chộp lấy miếng bánh nhét tọt vào miệng, thậm chí còn ráng rặn ra một câu qua kẽ răng: "Cảm ơn."
Vô Uyên lạnh mặt, lại từ túi Tu Di lôi ra một bình linh tuyền đưa cho cái đồ 'vô tâm' kia.
Khương Tước: "Tạ tạ tạ tạ tạ tạ."
Vô Uyên: "..." Một câu cũng không muốn nói thêm.
"Hai người làm gì đấy?"
Phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói, Khương Tước và Vô Uyên đồng thời rùng mình, quay ngoắt lại nhìn Văn Diệu không biết đã xuất hiện từ lúc nào: "Ngươi tới khi nào thế?"
Bọn họ cư nhiên chẳng hề hay biết.
Văn Diệu nhìn sắc mặt trắng bệch của hai người, chỉ tưởng là do đau nên không nghĩ nhiều: "Vừa mới thôi. Bọn họ tẩn Sất Kiêu hăng quá, ta bị đ.á.n.h văng xuống đài nên vòng từ dưới lên đây."
Khương Tước nghe xong, liếc nhìn Vô Uyên một cái. Cái yêu độc này không chỉ đơn giản là đau, mà ngũ cảm và thần thức của bọn họ đều đã bị suy yếu. Nếu là bình thường, Văn Diệu vừa lại gần là bọn họ đã phát hiện ra ngay, chứ không đợi đến lúc hắn mở miệng.
Nếu vừa rồi đứng sau lưng không phải Văn Diệu mà là kẻ thù, thì giờ này bọn họ đã 'ngỏm' rồi.
Ngay khi nhận ra yêu độc không đơn giản, độc tính trong người cũng bộc phát mạnh mẽ hơn. Cơn đau từng đợt ập đến, kinh mạch, đan điền, da thịt xương cốt, không chỗ nào là không đau.
Đau đến mức Khương Tước chỉ muốn cuộn tròn người lại. Nếu không phải vì bên dưới còn có bá tánh, nàng đã nằm lăn ra đất mà gào thét rồi.
"Bá tánh thôn Linh Tê năm đó cũng đau như thế này sao?" Nàng đột nhiên thốt ra một câu.
Chẳng trách bọn họ lại hung hãn như vậy, đau đớn triền miên năm này tháng nọ, ai mà chịu cho thấu.
Văn Diệu thấy mồ hôi lạnh trên trán Khương Tước túa ra như tắm, biết nàng đau mà không làm gì được, sốt ruột giậm chân: "Lúc này rồi mà ngươi còn lo cho người khác! Bọn họ còn sướng chán, thứ bọn họ trúng đâu phải yêu độc ngàn năm!"
Khương Tước buông môi dưới ra, l.i.ế.m một cái, nếm được vị m.á.u tanh nồng. Nàng không né tránh tay hắn, cũng không c.ắ.n môi nữa, chỉ nhìn hắn nói: "Nhưng mà đau thật đấy."
Vô Uyên cau mày, phất tay gọi Vân Chu ra, nghiêng đầu gọi Thẩm Biệt Vân: "Về tông!"
Mọi người lập tức dừng tay. Sất Kiêu đang dựa vào cái 'chân bọ ngựa' thoi thóp, thấy bọn họ dừng tay định lén lút chuồn lẹ, thì bị Mạnh Thính Tuyền dùng Phược Linh Võng tóm gọn.
"Đi theo bọn ta đi, tiểu sư muội còn chưa tẩn ngươi đâu."
Sất Kiêu: "..." Liệu hắn có còn thấy được mặt trời ngày mai không?
Mọi người lần lượt lên Vân Chu. Ngay khi chuẩn bị xuất phát, một đóa pháo hoa chợt nổ tung trên bầu trời đêm đen kịt, rực rỡ ch.ói lòa, rồi như thác đổ trút xuống.
Mọi người ngẩng đầu nhìn pháo hoa, bá tánh ngẩng đầu nhìn mọi người, tay cầm những chiếc quạt nhỏ hình trăng khuyết dốc hết sức ném lên Vân Chu.