Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!

Chương 23: LÔI PHÙ TRÊN TƯỜNG, BA ĐẠO THIÊN LÔI!



Hắn vung tay lên: “Được rồi, đều đi đào phân!”

Khương Tước: *Tốt.*

*Đám tôn t.ử này.*

Chúng đệ t.ử bị người dẫn tới Hùng Quật.

Hùng Quật nuôi mấy chục con gấu trắng, con nào con nấy lông lá bóng mượt.

Phía trên là lộ thiên, trời xanh mây trắng, ánh nắng tươi sáng, phía dưới là cỏ xanh mơn mởn, chim hót bướm lượn.

Khương Tước và đám người tay trái cầm túi lưới, tay phải cầm cái kẹp, lật phân trong cỏ xanh, sau đó thống nhất đổ vào một cái hố phân ở góc.

Mấy người Lam Vân Phong hoạt động ở phía đông, còn lại đệ t.ử mấy phong khác đều lén lút nhìn Khương Tước, tự hỏi lát nữa nên mở miệng hỏi thế nào mới không có vẻ đường đột.

*Tu Tiên giới cạnh tranh quá kịch liệt, mỗi người biết cái gì đều hận không thể che giấu kín mít.*

*Cho dù là mấy vị giáo tập trưởng lão kia, cũng sẽ không nói thẳng ra bản lĩnh giữ nhà của mình.*

Khương Tước vẽ bùa nhanh là bản lĩnh của nàng, nàng cho dù không nói cũng về tình cảm có thể tha thứ.

Nhưng bọn họ thật sự quá muốn biết, *mặc dù nghe được chút da lông cũng tốt a.*

Khi mấy nhà kia còn đang cân nhắc, Diệp Lăng Xuyên và Văn Diệu không biết vì sao lại đ.á.n.h nhau rồi.

“Ngươi có thể cẩn thận một chút không, lại dẫm một cái vào chân ta nữa là ta tát bay ngươi đó.” Diệp Lăng Xuyên rất táo bạo.

“Ta không phải cố ý mà.” Văn Diệu rất thiếu đòn.

Khương Tước chuyên tâm kẹp phân, bị Văn Diệu từ phía sau va chạm, đầu *loảng xoảng* một tiếng đập vào đầu tường, nhất thời nổi lên một cái bọc lớn.

Nàng che đầu, ngẩng mắt thấy trên tường có đường cong tương tự bùa chú: “Đây là?”

Vài vị sư huynh thấy nàng đụng đầu nhất thời hoảng sợ, ném xuống công cụ trong tay, sôi nổi vây đến bên cạnh Khương Tước: “Không có việc gì chứ?”

Văn Diệu vội vàng lấy t.h.u.ố.c mỡ: “Mau mau mau, bôi t.h.u.ố.c bôi t.h.u.ố.c.”

Cùng lúc đó, Đỡ Nhai Điện.

Vô Uyên khó khăn lắm mới ấp ủ được vài phần buồn ngủ, trên trán đột nhiên đau nhói, chút buồn ngủ kia tan thành mây khói.

Hắn chậm rãi mở mắt, đuôi mắt lạnh thấu xương, đáy mắt ẩn chứa lửa giận.

“Xuân Sanh, gần đây có thứ gì không an phận không?”

Xuân Sanh đang quạt gió nghĩ nghĩ nói: “Ma tộc có một tiểu đội gần đây vẫn luôn gây chuyện ở biên giới hai giới.”

Vô Uyên đứng dậy: “Đi thôi.”

“A?” Xuân Sanh ngơ ngác: “Đi đâu?”

Vô Uyên rũ mắt: “Diệt bọn chúng.”

Xuân Sanh sáng tỏ, *được rồi, ngủ không được lại sinh khí.*

Chillllllll girl !

“Tiên chủ hẳn là không cảm giác được đi?” Văn Diệu ý đồ lừa mình dối người.

Diệp Lăng Xuyên trừng hắn một cái: “Ngươi coi Tiên chủ là ngươi à?”

Văn Diệu: “Đừng tưởng rằng không dùng từ thô tục là ta không nghe hiểu ngươi đang mắng ta nha?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Diệp Lăng Xuyên không chút nào nhường nhịn, hai người bắt đầu gà mổ nhau.

Thẩm Biệt Vân cầm tấm ván gỗ nhỏ bôi t.h.u.ố.c cho Khương Tước, Mạnh Thính Tuyền quạt ‘hô hô’.

Tiểu sư muội các phong khác nhìn thấy, hâm mộ đến sủi bọt, *các sư huynh Lam Vân Phong cũng quá sủng đi.*

Khương Tước nhớ thương đường cong trên tường, quay qua lại cẩn thận nhìn vài lần, đường cong này rất giống Dẫn Lôi Phù đơn giản hóa của nàng, nhưng tựa hồ còn chính xác hơn nàng.

“Đại sư huynh, cho ta một tấm bùa.”

Thẩm Biệt Vân không hỏi nhiều, đưa tấm bùa cho nàng.

Khương Tước dựa theo phù ấn trên tường vẽ Dẫn Lôi Phù, tấm bùa cháy lên trong nháy mắt, ba đạo thiên lôi từ trên trời giáng xuống.

“Ta đi, ba đạo!” Văn Diệu kinh ngạc cảm thán.

Thiên lôi rơi xuống trong nháy mắt, tinh ngọc bên hông Khương Tước hiện lên một đạo ánh sáng, phù đạo được thắp sáng, thanh mang ch.ói mắt dần dần tăng cường thành màu xanh lục, cuối cùng dừng hình ảnh thành kim hoàng tinh mang lóa mắt.

Văn Diệu xách tinh ngọc của Diệp Lăng Xuyên so với Khương Tước: “Tại sao ngươi vừa thắp sáng đã là màu vàng, Diệp Lăng Xuyên luyện lâu như vậy vẫn là màu xanh lam?”

Diệp Lăng Xuyên mặt lạnh kéo tinh ngọc của mình về: “Tổng cộng còn hơn ngươi không thắp sáng được, ngu xuẩn.”

Mắt thấy hai người lại muốn đ.á.n.h nhau, những đệ t.ử còn lại như ong vỡ tổ xông về phía Khương Tước: “Khương sư muội, ngươi rốt cuộc làm thế nào được vậy?”

Tùy Ngọc có sư mệnh trong người, đem tất cả nghi vấn tuôn ra.

“Khương sư muội, phù ấn của ngươi hình như không giống chúng ta, ngươi vẽ thế nào vậy?”

“Còn nữa, tại sao ngươi dùng lá cây cũng có thể vẽ bùa?”

“Tinh ngọc của ngươi thế mà vừa sáng đã là kim hoàng tinh mang?”

“Vừa rồi ba đạo lôi lại là chuyện gì thế?”

Chúng đệ t.ử ngươi một lời ta một ngữ, mỗi người hóa thân thành bảo bảo vấn đề, chớp đôi mắt to nhìn về phía Khương Tước, ánh mắt mỗi người đều trong trẻo mà ngu xuẩn, tràn ngập lòng hiếu học.

Khương Tước không cảm thấy điều này có gì, đang định biết gì nói hết không nửa lời giấu giếm, Văn Diệu che ở trước mặt nàng, vươn ba ngón tay về phía mọi người: “Muốn nghe khóa, mỗi người mười khối thượng phẩm linh thạch.”

Khương Tước sửng sốt, thì thầm với Văn Diệu: “Ngươi như vậy hắc?”

Văn Diệu cho nàng một ánh mắt: “Ngươi không hiểu.”

“Ta muốn nghe ta muốn nghe!”

“Quá tiện nghi, ta còn sợ Khương sư muội không muốn dạy đâu.”

“Kiếm lớn kiếm lớn!”

Trong tay Văn Diệu khoảnh khắc có thêm mấy chục viên linh thạch, hắn quay đầu liền đưa cho Khương Tước: “Những thứ ngươi muốn nói đều là độc môn tuyệt kỹ, có một số người tình nguyện mang xuống mộ cũng không muốn nói, có thể tiêu tiền mua bản lĩnh, bọn họ thích nhất.”

Ba vị sư huynh khác bị thao tác của Văn Diệu làm cho sợ ngây người: “Ngươi gạt chúng ta trộm tiến hóa à?”

Văn Diệu cười gãi gãi đầu: “Hại, đều là học từ tiểu sư muội.”

*Nàng ta còn dám bán cả thần thú Bạch Hổ nữa là, hắn đây tính là cái gì.*

Khương Tước tiếp nhận linh thạch, chia cho bốn vị sư huynh mỗi người một ít, còn lại để mua thịt cho Uy Vũ. Lúc tới đi ngang qua Hổ Sơn, thịt chúng nó ăn trông thơm quá, Uy Vũ hẳn là sẽ thích.