Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!

Chương 156: SƠN HÀ TRÙY CẦU KHEN NGỢI



"Không biết ăn nói thế nào?" Tên ma tu đột nhiên cười rộ lên, túm lấy tóc "Trâu Ma" ép gã nhìn mình: "Làm sao mà không biết ăn nói được?"

"Ngươi quên rồi à, ngươi có được ngày hôm nay đều là nhờ bọn ta không vạch trần cái huyết mạch thấp hèn của ngươi đấy."

"Nếu không, với cái xuất thân đó, ngươi mơ mà vào được quân doanh."

"Bọn ta chỉ muốn chia chút 'quà cáp' thôi, không quá đáng chứ?"

"Trâu Ma" thỏa hiệp: "Không quá đáng, ta đi cởi trói cho bọn họ, ngươi cứ tùy ý mà chọn."

"Thế mới đúng chứ." Tên ma tu vỗ vỗ mặt gã, chẳng hề nhận ra có điều gì bất thường: "Chậc, ngươi vẫn luôn biết điều như vậy."

Đám đệ t.ử đi tới, tháo Phược Linh Võng và khăn bịt mắt cho nhóm Khương Tước.

Tên ma tu đang đe dọa lúc này mới nhận ra có gì đó sai sai: "Mẹ kiếp! Ngươi cởi trói cho bọn chúng làm cái quái gì?"

Hắn hoảng hốt một giây rồi nhanh ch.óng trấn tĩnh, lập tức rút ma nhận ra. Đám ma tu canh cổng cơ bản đều là Kim Đan kỳ, đám đệ t.ử này chỉ có một đứa Kim Đan, không đáng lo...

Ý nghĩ trong đầu còn chưa kịp dứt, bụng hắn đã bị trúng một đ.ấ.m cực mạnh. Hắn bay ngược ra sau mấy trượng, đập thẳng vào cổng cung điện. Một tiếng "ầm" vang dội, cánh cổng cung dày nặng bị hắn đập xuyên qua một lỗ lớn.

Tên ma tu nằm trên đống gạch vụn, m.á.u tươi không ngừng chảy ra.

Khương Tước phủi phủi tay, chớp chớp mắt cho quen với ánh sáng, rồi ném cho đám ma tu đang ngơ ngác một cái nháy mắt đầy "tình tứ".

"Tặng mọi người lễ gặp mặt đó, có thích không?"

Chúng ma tu: "..."

Thích cái con khỉ!

Chillllllll girl !

"G.i.ế.c!" Đám ma tu giơ cao ma nhận lao về phía nhóm Khương Tước. Ma khí từ mũi kiếm b.ắ.n ra, nhắm thẳng vào cổ họng và tim của mọi người, tốc độ cực nhanh, sát khí đằng đằng.

Mọi người đều lùi lại né tránh, duy chỉ có Khương Tước là không lùi mà tiến, vung tay ném Sơn Hà Trùy ra.

Ánh kim quang ch.ói mắt như rồng bay, trong nháy mắt đã đ.â.m xuyên n.g.ự.c tên ma tu.

"Phụt! Phụt!"

Trước cổng cung điện yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng m.á.u thịt nổ tung.

Trong khi Khương Tước điều khiển Sơn Hà Trùy, những người khác cũng không nhàn rỗi. Cứ mỗi tên ma tu ngã xuống là một chiếc Phược Linh Võng lại ụp xuống đầu.

Chỉ trong chớp mắt, mấy chục tên ma tu đã bị tóm gọn.

Sơn Hà Trùy bay về bên cạnh Khương Tước, ánh kim quang quanh thân cứ nhấp nháy liên hồi. Khương Tước hiểu ý ngay: "Cái này là... đang cầu khen ngợi hả?"

Kim quang lại "lộc cộc" nháy thêm vài cái.

Khương Tước lập tức khen lấy khen để: "Bảo bối, ngươi là nhất! Đỉnh của ch.óp luôn!"

Cho cho cho, con muốn gì mẹ cũng cho hết!

Vừa dứt lời, nhóm Phất Sinh vừa trói xong ma tu cũng không tiếc lời khen ngợi: "Ngầu quá đi mất, ngươi đúng là Thần khí lợi hại nhất Tứ Hải Bát Hoang!"

Mọi người mỗi người một câu, không câu nào trùng câu nào, khen từ ngoại hình đến năng lực.

Ánh kim quang của Sơn Hà Trùy dưới những lời khen ngợi dần chuyển sang màu đỏ, đột nhiên "vèo" một cái bay ra ngoài, nhắm thẳng đầu mỗi tên ma tu mà "bang bang bang! bang bang bang!".

Đúng là nhiệt huyết dâng trào, sức sống tràn trề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khương Tước cười vô cùng mãn nguyện, con trẻ quả nhiên vẫn là phải khen mới ngoan.

Tại biên cảnh, trước doanh trướng của Cừu Minh.

Triệu Vô Trần đang ra sức ngăn cản vị tướng quân đang muốn phát binh sang Ma giới để cứu đám nhóc kia.

"Ta có để Tồn Ảnh Ngọc trên người bọn họ, chúng ta cứ dùng Kính Minh Đài xem thử đã, thật sự đến lúc nguy cấp hãy ra tay cũng chưa muộn."

"Xuất binh là không còn đường lui đâu, lúc đó hai giới khai chiến, ma binh thừa cơ tràn vào thì dân chúng biên cảnh khổ lắm!"

Triệu Vô Trần rất biết cách thuyết phục hắn, cứ đụng đến dân chúng là chuẩn không cần chỉnh.

Cừu Minh trầm tư hồi lâu: "Cứ làm theo lời ngươi đi, lấy Kính Minh Đài ra xem đám nhóc đó thế nào rồi."

"Được." Triệu Vô Trần ném Kính Minh Đài ra, đập vào mắt chính là cảnh Khương Tước đ.ấ.m bay một tên ma tu.

Mọi người trố mắt nhìn tên ma tu đập xuyên cổng cung, nằm trên vũng m.á.u, ai nấy mặt mày ngơ ngác.

"..."

Con bé này đúng là tà môn thật sự.

Tu vi Trúc Cơ mà một đ.ấ.m có thể đ.á.n.h c.h.ế.t tươi một tên ma tu Kim Đan kỳ.

Người tụ tập trước Kính Minh Đài ngày càng đông. Khi thấy Sơn Hà Trùy xuất hiện, tất cả đều trợn tròn mắt.

Cái thứ gì thế này? Sao mà trâu bò vậy!

Cừu Minh nghiêng đầu hỏi Triệu Vô Trần: "Ngươi có biết món Linh khí đó không?"

"Không phải Linh khí." Triệu Vô Trần khẳng định chắc nịch, "Bách khoa toàn thư về Linh khí không có nó."

Triệu Vô Trần hồi ở tông môn có biệt danh là "mọt sách", sách trong Tàng Kinh Các không có cuốn nào hắn chưa đọc qua.

Nghe hắn nói vậy, Cừu Minh cũng thắc mắc, lẩm bẩm: "Lạ nhỉ, Linh khí trâu bò thế này không lẽ lại không có ghi chép. Để ta hỏi sư phụ xem sao."

Cừu Minh cũng từ Thiên Thanh Tông mà ra, sư phụ hắn là Kiếm Lão.

Một đạo ngọc giản gửi đi, một đạo ngọc giản gửi về.

"Thần khí, Sơn Hà Trùy."

Cừu Minh bủn rủn chân tay, quỳ sụp xuống: "Ngọa tào!"

Triệu Vô Trần cũng thấy nội dung trên ngọc giản, vội đưa tay đỡ vị tướng quân đang mất mặt kia dậy, rồi c.h.ế.t lặng nhìn Khương Tước trên Kính Minh Đài.

Trước khi Khương Tước xuất hiện, hắn cứ ngỡ mình là thiên tài. Kết quả thì sao? Nhìn người ta kìa. Tuổi trẻ tài cao, tu vi thì thấp lè tè mà mẹ nó lại khế ước được với Thần khí!

Mẹ kiếp!

Nhóm Khương Tước gây ra động tĩnh quá lớn, một đội ma binh mấy trăm người kéo đến xem xét tình hình. Đám đệ t.ử chẳng hề sợ hãi: "Khương Tước, lên đi!"

Đợi mãi không thấy động tĩnh gì, quay đầu lại nhìn thì thấy Khương Tước đã lăn đùng ra ngất xỉu.

"Vãi chưởng!"