Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!

Chương 131: TƯỚC CHỦ ĐẾN ĐÂY, CÁC CƯNG XONG ĐỜI RỒI!



147 đệ t.ử bị mấy trăm con người vây c.h.ặ.t, định bay lên thì bị kéo xuống, kiếm cũng bị ném lăn lóc dưới đất. Nhìn quanh chỉ thấy đồng môn đang chật vật né tránh hoặc đám dân làng hung thần ác sát.

Một "củ cải trắng" cuối cùng không chịu nổi nữa, ngửa mặt lên trời gào khóc: "Tước chủ cứu mạng!!!"

Khương Tước đang ở trong lều trại suy tính linh tinh thì giật mình: "Có người gọi ta!"

"Tước chủ——"

Thật sự có người gọi! Xác định mình không nghe nhầm, Khương Tước vốn đang rảnh rỗi đến mức sắp mốc meo, lập tức vén lều xông ra ngoài. Nàng ném Chu Tước từ túi Tu Di ra, một chân dẫm lên lưng nó bay thẳng về phía thôn Linh Khê.

Trên bầu trời vang lên một tiếng hót quen thuộc, đám đệ t.ử đồng loạt ngẩng đầu. Gió lạnh trên cao thổi tung áo choàng của Khương Tước, lộ ra khuôn mặt tươi cười rạng rỡ và đôi mắt sáng ngời. Khương Tước cưỡi thần thú, đáp xuống ngay trước mặt dân làng.

"Các cháu ngoan, ông nội các ngươi đến rồi đây!"

Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, đám "củ cải trắng" mừng rỡ phát khóc, tiếng hô vang lên từ tận đáy lòng: "Tước chủ!!!"

Đám đệ t.ử trố mắt nhìn "bà lão" đột ngột biến hình thành Khương Tước, đứa nào đứa nấy há hốc mồm. Không phải chứ, cái con nhóc c.h.ế.t tiệt này sao mà biết chơi thế?!

Trên Vân Chu cách đó không xa, trưởng lão Lục Nhâm Tông thấy cảnh này thì ngã chổng vó ngay tại chỗ. Tề trưởng lão thì ngã ở đâu nằm luôn ở đó. Từng tiếng "nãi nãi" (bà nội) cứ vang vọng bên tai lão, hai chữ đó như có thực thể, cứ thế nện thình thịch vào người lão.

Tề trưởng lão nằm trên Vân Chu nước mắt giàn giụa, môi run rẩy vì tức, tai ù đi: "Trời xanh ơi!"

"Tha cho tôi đi mà!!"

Đời này mặt mũi của lão coi như mất sạch vào tay Khương Tước rồi. Đám đệ t.ử ưu tú nhất của ngũ đại tông môn đều đã chứng kiến cảnh lão quỳ xuống dâng trà gọi Khương Tước là nãi nãi. Từng tiếng nãi nãi vang vọng! Sau này lão còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa? Mặt mũi mất rồi thì lấy cái gì mà nhìn?! Dùng cái đầu trọc lốc cứ giận là bốc khói, hay cái não chỉ to hơn hạt óc ch.ó một tí của lão à?

Tề trưởng lão lật người, úp mặt xuống sàn, định tự làm mình ngạt thở cho xong. Không sống nữa, không sống nữa! C.h.ế.t ngay bây giờ cho rồi!!

Trưởng lão Lăng Hà Tông đi tới bên cạnh ân cần an ủi: "Tề trưởng lão, ông đừng quá đau lòng, bị Khương Tước lừa thì không ai cười ông đâu."

Đúng là một nhát chí mạng, từng chữ đ.â.m thấu tim. Tề trưởng lão nấc lên một tiếng, an ủi tốt lắm, lần sau đừng an ủi nữa. Trưởng lão Lăng Hà Tông định khuyên tiếp, nhưng Tề trưởng lão từ chối giao tiếp: "C.h.ế.t rồi, miễn tiếp chuyện."

Trưởng lão Xích Dương Tông đang xem kịch vui thì lân la đến cạnh Thanh Sơn trưởng lão, hất hàm về phía thôn Linh Khê: "Lão Thanh, ông thật sự không quản Khương Tước à?"

Thanh Sơn trưởng lão thản nhiên uống trà, vô cùng tự tin: "Con bé biết chừng mực mà."

Không phải lão khoe, chứ cái con nhóc c.h.ế.t tiệt này làm việc cực kỳ đáng tin. Tuy thỉnh thoảng có làm lão tức đến hộc m.á.u, nhưng vào việc chính thì chưa bao giờ làm lão thất vọng.

"Chỉ là dọa người thôi, con bé sẽ không thật sự động thủ đâu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thanh Sơn trưởng lão vừa dứt lời, trưởng lão Xích Dương Tông đột nhiên vỗ mạnh vào vai lão: "Ngọa tào! Dân làng bị bắt đi rồi! Toàn bộ luôn!!"

Chillllllll girl !

"Phụt——"

Thanh Sơn trưởng lão phun trà tung tóe. Tề trưởng lão vừa nghe thấy dân làng bị bắt, kinh hãi ngồi bật dậy, thế là hứng trọn bãi trà vào mặt.

".................."

Chẳng ai thèm quan tâm đến Tề trưởng lão đang tức đến ngất xỉu, tất cả đồng loạt ngự kiếm lao xuống Vân Chu, bay như điên về phía thôn Linh Khê.

Chu Tước lao xuống không hề dừng lại, đôi móng vuốt khổng lồ quắp sạch dân làng lên trời.

"Đi thôi các bảo bối của nãi nãi, nãi nãi đưa các ngươi đi 'Yêu Giới một ngày du'!"

Giọng của Khương Tước vang vọng khắp thôn Linh Khê. Đám đệ t.ử ngơ ngác. Yêu Giới? Một ngày du?!

Thôn làng bỗng chốc vắng lặng, trước mắt đám đệ t.ử chỉ còn lại vài cái liềm, rìu rơi vãi và những cọng cỏ tranh bay lất phất. Mọi người ngẩn ngơ hồi lâu, đến khi hoàn hồn thì ai nấy đều nở nụ cười toe toét.

Ô hô, quả nhiên vẫn phải là Khương Tước! Hắc hắc hắc hắc! Biết ngay là trên đời này không có chuyện gì mà nãi nãi không làm được.

Bốn vị trưởng lão điên cuồng đuổi theo trên trời. Đám người Lam Vân Phong liếc nhau, chẳng cần nói lời nào, năm người ăn ý cùng cất cánh, ngự kiếm đuổi theo. Không vì gì khác, chỉ là muốn đi theo Khương Tước quậy một trận cho đã!

Đám đệ t.ử còn lại lặng im một lát rồi cũng đồng loạt đuổi theo. Không vì gì khác, chỉ là muốn xem Khương Tước nổi điên như thế nào!

Khương Tước đang bay giữa không trung chẳng hề hay biết phía sau có bao nhiêu người bám đuôi. Nàng vỗ vỗ đầu chim: "Bảo bối, làm một cú lao dốc, phanh gấp rồi xoay tròn thăng thiên đi!"

Một tiếng chim hót vang trời, Chu Tước để lại tàn ảnh trên không trung. Dân làng bị quắp trong móng chim phát ra những tiếng la hét xé lòng. Gió thổi vù vù như những cái tát liên hoàn vào mặt họ!

Bay lên đến độ cao nhất định, Khương Tước ra lệnh: "Thả!"

Móng chim đột ngột buông ra, dân làng rơi tự do, ai nấy đại não trống rỗng, tim nhảy lên tận cổ họng, gào thét điên cuồng. Khương Tước liếc mắt một cái, dùng Câu Thiên Quyết quấn lấy mười mấy phụ nữ mang thai, đặt họ vững vàng trên lưng chim. Đám phụ nữ ôm bụng, không dám nói nửa lời, chỉ có con ngươi thỉnh thoảng lại đảo qua đảo lại.

"Á!!!! Á!!!! Á!!!!"

Dân làng rơi tự do gào đến khản cả cổ. Ngay khoảnh khắc sắp chạm đất, móng chim lại quắp họ lên. Dân làng vừa mới thở phào được một hơi thì một giọng nữ vô cùng phấn khích vang lên: "Các ngươi kêu đi, kêu rách họng cũng không có ai đến cứu đâu!"