Sống Lâu Trăm Tuổi

Chương 11



Tôi sững sờ.

Trần Kính Tùng cũng không thể tin nổi: "Tang Bưu?"

"Meo."

Nó đáp lại một tiếng đầy khinh khỉnh.

Như thể đang hỏi chúng tôi:

[Này con người, trẫm không có ở đây, sao các người lại để mình thê thảm thế này?]

Thế nhưng.

Nơi này cách tỉnh lỵ xa như vậy, làm sao Tang Bưu đến được đây?

Tôi chợt nhớ đến một mẩu tin tức xem được ngày hôm qua.

Ở một thành phố phương Bắc, có một anh trai tốt bụng nhặt được một con mèo hoang, bản thân không nuôi được, lại sợ nó tiếp tục lang thang sẽ bị chết rét.

Thế là anh ấy đã bỏ ra một số tiền lớn để gửi nó vào phương Nam, để nó đi lang thang ở nơi ấm áp hơn.

Tôi vui mừng khôn xiết bế Tang Bưu lên.

Vậy nên, Tang Bưu chính là con mèo đó sao?

Trần Kính Tùng không tin nổi, cầm điện thoại lên tìm kiếm tin tức, nhưng rồi lập tức khựng lại.

"Tuế Tuế."

"Dạ?"

Trần Kính Tùng cứng nhắc đưa điện thoại qua, giọng nói run rẩy: "Em, hình như không phải chết nữa rồi."

Tôi khó hiểu nhìn sang.

Và rồi phát hiện ra.

Đoạn video đó đã bùng nổ.

Hình như có một ca sĩ vừa mới nổi tiếng từ một chương trình tuyển tú đã chia sẻ lại đoạn video đó.

Tôi lờ mờ đoán ra điều gì đó.

Nhấn vào xem.

ID người dùng của ca sĩ đó tên là…

Chu Kế Bạch.

*

Vì Chu Kế Bạch, đoạn video này đã trở nên nổi tiếng.

Hàng triệu cư dân mạng đã biết rằng, có một cô bé tám tuổi mắc bệnh nan y, đã vượt ngàn dặm xa xôi để đi tìm người mẹ đã bỏ rơi mình.

Khu vực bình luận có rất nhiều, rất nhiều lời an ủi. Tất cả đều thật ấm áp.

Trong tài khoản quyên góp, tiền viện phí cũng dần nhiều lên.

Thậm chí, sau khi video bùng nổ, có những blogger đã đặc biệt đi theo lộ trình được kể trong video, vác theo máy ảnh đến thăm những cửa hàng đó.

Quán mì của người cựu chiến binh nọ đã nổi tiếng. Bà chủ bị mắng đến mức không dám lộ mặt, nhưng ông chủ lại trở nên nổi tiếng.

Ông chủ vẫn ít nói như vậy, đối diện với ống kính, ông vẫn chỉ nói một câu mộc mạc và chân thành:

"Ra ngoài bôn ba, gặp chuyện gì cứ mở miệng nhờ người ta giúp một tiếng."

Trên đời này, người tốt vẫn nhiều hơn.

Cũng có blogger đến phỏng vấn dì. Trong ống kính, dì đỏ hoe mắt kể với mọi người: "Tuế Tuế là đứa trẻ hiểu chuyện nhất mà tôi từng gặp."

"Hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng."

"Để tiết kiệm tiền đi đường, con bé đến một quả trứng luộc cũng không nỡ mua, vậy mà lại mua cho tôi một chiếc bánh ngọt nhỏ."

"Đứa trẻ đó vừa tính toán những ngày còn lại của mình, vừa... vừa chúc tôi sống lâu trăm tuổi.”

Dì khóc đỏ cả mắt trước ống kính: "Cứ nghĩ đến là tôi lại thấy khó chịu trong lòng."

Và cùng bị bóc phốt, còn có cửa hàng hoa quả xấu xa kia.

Nhiều cư dân quanh đó cũng lần lượt đăng video phàn nàn, nói rằng thường xuyên mua phải quả hỏng, quả thối ở nhà lão, lão chủ còn hay cân thiếu, đặc biệt thích lừa gạt người già và trẻ nhỏ.

Lão chủ bị mắng đến mức phải đóng mạng xã hội. Cửa hàng hoa quả cũng chẳng trụ được mấy ngày, cuối cùng không chịu nổi áp lực, đành đóng cửa dẹp tiệm.

Những điều này đều là Trần Kính Tùng đọc cho tôi nghe.

Bởi vì tôi đã rất yếu rồi.

Tôi đã có tiền cứu mạng, cũng đã vượt qua được ngày được khoanh vòng đỏ trên cuốn lịch. Mùa đông dịu dàng của phương Nam cũng đã lặng lẽ trôi qua.

Mùa xuân sắp đến.

Mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp nhất.

Thế nhưng, cơ thể tôi dường như không trụ vững được nữa. Tôi bị đưa vào phòng cấp cứu.

Hình như tôi nghe thấy tiếng của Trần Kính Tùng. Anh ấy lại gào lên: "Lâm Tuế Tuế, nếu em dám chết, anh sẽ không nhận đứa em gái này nữa!"

Hình như còn nghe thấy tiếng khóc của mẹ.

Tầm nhìn của tôi chìm vào bóng tối, nhưng dường như lại được một luồng ánh sáng trắng chói mắt thắp sáng. Tôi mơ màng, suy nghĩ dần hỗn loạn.

Trong đầu như một chiếc đèn kéo quân, chiếu lại cuộc đời ngắn ngủi của mình.

Tôi nhớ lại vòng tay rất dịu dàng của mẹ trước năm ba tuổi. Nhớ lại bát cháo khoai lang rất ngọt mà ông lão nấu cho tôi. Nhớ lại số tiền mình bị trộm, bị lừa suốt dọc đường.

Còn có... Trần Kính Tùng với mái tóc vàng hoe ngông cuồng, hung dữ nói, nếu còn ồn ào nữa sẽ ném tôi xuống xe.

Tôi hình như còn nghe thấy rất nhiều âm thanh.

"Thế gian này người tốt vẫn nhiều hơn."

"Anh ấy nói trong mưa gió, chút đau đớn này có là chi."

"Nếu Tuế Tuế không tìm được đường về phương Nam, thì hãy quay lại chỗ dì."

"Tuế Tuế ăn xong quả trứng này, hôm nay sẽ không đau nữa."

"Đôi giày có thể đi bao xa, Tuế Tuế có thể đi bấy xa."

"..."

Quầng sáng trước mắt dần mờ mịt.

Tầm nhìn hoàn toàn chìm vào bóng tối.

*

Dường như đã trôi qua rất lâu, rất lâu.

Tôi chậm rãi mở mắt, lại nhìn thấy Trần Kính Tùng.

Sau khi nhận ra đây không phải là ảo giác, tôi bỗng nhiên bật khóc.

"Anh ơi, sao anh cũng chết rồi? Anh cũng bị bệnh sao?"

Hốc mắt Trần Kính Tùng vừa mới đỏ lên đã lập tức nén ngược trở lại.

"Lâm Tuế Tuế, đầu óc em không sao chứ? Ông đây vẫn sống sờ sờ đây này!"

"Không chỉ có anh, em cũng đang sống sờ sờ đây."

Tôi... cũng còn sống sao?

Tôi cứng nhắc chuyển động nhãn cầu. Còn nhìn thấy vài người quen thuộc trong phòng bệnh.

Có bà lão bán đồ ăn sáng, còn có ông lão sửa giày.

Họ đều đến thăm tôi.

Bà lão dùng quả trứng luộc ấm nóng lăn đi lăn lại trên mặt tôi, cười híp mắt nói:

"Một lăn xui xẻo tan biến, hai lăn quý nhân phù trợ."

"Ba lăn bách bệnh tiêu tan, bốn lăn bình an bên mình."

"Tuế Tuế của chúng ta ấy mà, sau này sẽ sống lâu trăm tuổi!"

"Chẳng phải sao.”

Ông lão bên cạnh đưa tới một đôi giày mới, đến lúc này tôi mới biết ông và bà là vợ chồng. Ông nói: "Tuế Tuế xỏ giày mới vào, con đường sau này còn có thể đi rất dài, rất dài."

Lòng tôi chua xót.

Tôi mở miệng muốn nói lời cảm ơn, nhưng nước mắt lại không kìm được mà rơi xuống.

Tôi từng cảm thấy mình là đứa trẻ bất hạnh nhất trên đời này.

Thế nhưng, bây giờ, tôi cảm thấy mình là người may mắn nhất thiên hạ rồi.

Suốt chặng đường từ Bắc vào Nam này, tôi đã gặp được rất nhiều, rất nhiều sự lương thiện.

*

Khi ông bà rời đi, qua cánh cửa phòng đang mở, tôi bỗng nhiên nhìn thấy mẹ.

Mắt bà khóc đến sưng húp.

Khoảnh khắc chạm mắt nhau, bà hoảng loạn muốn né tránh, nhưng lại không kìm được mà nhìn về phía tôi, muốn nói lại thôi.

Tôi không nói gì, chỉ chậm rãi quay đầu đi.

"Anh ơi."

"Ừ.” Trần Kính Tùng bước tới, chắn đi tầm mắt ngoài cửa.

"Em đói rồi."

"Em là ma đói đầu thai à?" Anh ấy gắt gỏng nói: "Vừa mới phẫu thuật xong không được ăn gì đâu, bác sĩ bảo lát nữa có thể uống chút nước cháo."

"Ồ."

*

Ngày tôi xuất viện, Chu Kế Bạch được mời tham gia một lễ hội âm nhạc.

Tuy vẫn chưa phải là buổi biểu diễn cá nhân của anh ấy, nhưng anh ấy vẫn để dành cho tôi một chỗ ngồi ở hàng ghế đầu tiên.

Một Chu Kế Bạch thanh tú, kiêu ngạo, đầy khí chất nghệ sĩ ấy, đang đánh đàn guitar trên sân khấu, hát một bản nhạc dân ca. Tiếng hát trong trẻo, lạnh lùng.

Y hệt như ngày hôm đó ở hầm đi bộ, anh ấy đánh đàn guitar hát bài "Thủy thủ", bảo tôi đừng quay đầu lại mà hãy đi về phía Nam.

Tôi luôn biết, anh Kế Bạch nhất định sẽ đợi được đến ngày mình nổi tiếng.

Chỉ là, tôi chưa từng nghĩ tới, mình lại có vận may được tận mắt chứng kiến ngày này.

*

Tôi và Trần Kính Tùng quay về tỉnh lỵ.

Anh ấy lại cưỡi trên chiếc mô tô rách nát nổ máy kêu rầm trời của mình, còn dành dụm tiền mở một tiệm sửa xe rất nhỏ.

Tang Bưu và Thập Tam Muội cũng được chúng tôi đưa về nhà.

Tang Bưu vẫn hung hăng như cũ. Hễ không vừa ý là nó lại tẩn Thập Tam Muội một trận, nhưng nó cũng rất bảo vệ đàn em. Ai mà dám bắt nạt Thập Tam Muội, chắc chắn sẽ phải ăn móng vuốt của nó.

Thập Tam Muội vẫn rất nhát gan. Thấy người là rên rỉ, thấy chó là rên rỉ, thấy con sâu cũng đi vòng đường khác.

Còn Trần Kính Tùng vẫn rất hung dữ, ngày nào cũng gào cổ lên mắng tôi: "Lâm Tuế Tuế, xem tivi ít thôi!"

"Lâm Tuế Tuế, làm bài tập chưa?"

"Lâm Tuế Tuế, máy chơi game của anh đâu rồi!"

Cơ thể tôi đang tốt lên từng ngày.

Còn cuốn lịch rách nát bị gạch đi từng ngày một kia, cùng với chấp niệm của tôi dành cho mẹ, đã cùng bị vứt bỏ lại vào mùa đông dịu dàng năm ấy.

Hết.