Sống Lại Thành Quyền Thần

Chương 49



Đôi mắt phượng của Triệu Thiên Kích lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được đột nhiên trở nên sáng rực, rạng rỡ lung linh khiến Lục Mạc Ninh không nói nên lời. Y khẽ vùng vằng một chút nhưng không tài nào thoát khỏi sự kìm kẹp.

Y cảm thấy lòng bàn tay đang áp sát mình ngày càng nóng bỏng, bên tai còn vang lên tiếng cười trầm thấp của nam tử: “Phải làm sao đây? Lục đại nhân của ta, xem ra… chuyện này phiền phức lớn rồi.”

Lục Mạc Ninh dù có ngốc đến đâu cũng nhận ra điểm bất thường. Trước đây khi tên này biến thành rắn, hắn luôn hóa thành hạt gỗ áp sát vào cổ tay y.

Bây giờ cơ thể vốn đang trong suốt của hắn đột ngột vì đến gần y, chạm vào cổ tay y mà lại một lần nữa biến thành thực thể.

Chẳng lẽ, đây chính là mấu chốt?

Dù là vậy, tiếng cười bên tai của kẻ này vẫn khiến y vô cùng khó chịu. Dung mạo thanh lãnh như đóa tuyết liên trên cao nguyên băng giá, dù trong lòng đang dậy sóng nhưng gương mặt y vẫn bình thản đến lạ kỳ: “Buông tay.”

“Không buông.” Triệu Thiên Kích không những không buông, mà còn ghé sát hơn nữa: “Lục đại nhân, trước đó đã nói rồi, ta giúp ngài, ngài giúp ta. Giờ cơ thể ta vẫn chưa phục hồi, chẳng lẽ Lục đại nhân không định chịu trách nhiệm với cơ thể của ta sao?”

Lục Mạc Ninh: “…” Cái gì mà chịu trách nhiệm với cơ thể của hắn?

Không nói được câu nào đứng đắn hơn được à?

Lục Mạc Ninh hít sâu một hơi, ngước mắt lên, đôi đồng tử lạnh lẽo: “Ta nói không chịu trách nhiệm bao giờ?”

Triệu Thiên Kích nhướng mày, lúc này mới chậm rãi đứng thẳng người dậy, buông tay Lục Mạc Ninh ra. Thế nhưng khi buông tay, hắn vẫn không nhịn được dùng đầu ngón tay khẽ m*n tr*n một cái.

Rõ ràng đều là nam tử, tại sao làn da của thiếu niên này lại mịn màng hơn hắn nhiều đến vậy, mang lại cảm giác khiến hắn muốn v**t v* mãi không thôi, thực sự… không muốn buông tay chút nào.

Triệu Thiên Kích vô cùng tiếc nuối, nhưng hắn cũng biết rõ, nếu trêu chọc quá đà, thiếu niên này sẽ cắn người mất.

Triệu Thiên Kích lùi lại hai bước rồi ngồi xuống bên bàn. Với vóc dáng cao lớn và đôi chân dài, dù đã ngồi thấp xuống nhưng khí thế của hắn vẫn mang lại cảm giác áp bức vô cùng mạnh mẽ.

Lục Mạc Ninh cố gắng phớt lờ sự khó chịu trong lòng. Y vốn không thích gần gũi với ai, nếu không phải vì đối phương là người đáng tin cậy, e là lúc nãy không chỉ đơn giản là đạp hắn xuống giường như vậy.

Triệu Thiên Kích thấy y im lặng, bèn hỏi: “Lục đại nhân định chịu trách nhiệm như thế nào đây?”

Bờ môi mỏng của Lục Mạc Ninh khẽ động: “Đợi.”

Triệu Thiên Kích lập tức hiểu được thâm ý trong câu nói đó: “Được thôi.”

Ý của Lục Mạc Ninh rất đơn giản, tất cả những gì họ vừa nghĩ mới chỉ là suy đoán, thực hư thế nào vẫn cần phải kiểm chứng.

Trước đó, Triệu Thiên Kích biến hình được khoảng một nén nhang thì bắt đầu trở nên trong suốt. Bây giờ chỉ cần đợi thêm một nén nhang nữa, nếu sau khi chạm vào y mà hắn vẫn có thể trở lại thực thể, vậy thì suy đoán của họ chính thức trở thành sự thật.

Lục Mạc Ninh vừa hy vọng phỏng đoán đó là đúng, lại vừa không muốn.

Hy vọng là vì điều đó đồng nghĩa với việc người này đang dần hồi phục, một khi hoàn toàn khôi phục thực thể, hắn có thể rời đi hẳn. Không muốn là vì nếu mọi chuyện đúng như dự tính, quãng thời gian tới y sẽ phải cùng người này không rời như hình với bóng.

Mà người này… lại mang tính xâm lược quá mạnh, khiến Lục Mạc Ninh thấy không tự nhiên.

Cảm giác này rất tinh tế. Khi đối phương còn là rắn đen thì không rõ ràng, nhưng một khi biến lại thành người, loại cảm xúc này sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến tư duy của y.

Chẳng hạn như lúc này, kẻ kia rõ ràng chẳng làm gì cả, chỉ cứ thế chằm chằm nhìn y, nhưng vẫn làm y thấy bồn chồn khắp cả người.

Lục Mạc Ninh ngước lên, đôi đồng tử trong trẻo đối diện với đôi mắt phượng đen sẫm của nam tử: “Ngươi nhìn ta làm gì? Bảo ngươi đợi thì cứ đợi đi.”

Triệu Thiên Kích chống một tay lên bàn phía sau, tư thế biếng nhác, thong dong đến lạ: “Lục đại nhân, ta vất vả lắm mới biến lại được thành người, vừa từ rắn chuyển sang, tự nhiên là cực kỳ hiếu kỳ với đồng loại, nhìn nhiều một chút không được sao? Hơn nữa, Lục đại nhân không nhìn ta, sao biết ta đang nhìn ngài? Hửm?”

Lục Mạc Ninh: “…” Y quả nhiên không nên nói lý lẽ với kẻ vô lại này, nói thế nào hắn cũng có lý cho được.

Hiếu kỳ với con người? Chẳng lẽ trước đây hắn không phải là người chắc?

Triệu Thiên Kích bị đôi môi mỏng đang mím chặt của đối phương thu hút. Hắn thấy thiếu niên này nhìn gần thì đẹp, nhìn xa cũng đẹp, nhìn thế nào cũng thấy thuận mắt.

Tất nhiên nếu có thể giống như lúc nãy, chạm một chút, sờ một chút thì càng tốt. Đây là trải nghiệm mà hơn hai mươi năm qua hắn chưa từng có, khiến hắn thấy mới mẻ không thôi.

Lục Mạc Ninh dứt khoát cầm đại một cuốn sách lên đọc, nỗ lực phớt lờ sự hiện diện của kẻ kia. Khó khăn lắm y mới bắt đầu chìm đắm vào trang sách thì lại nghe thấy tiếng nam tử thốt lên một tiếng. Lục Mạc Ninh ngước mắt lên, đã thấy đối phương chẳng biết từ lúc nào đã kéo ghế lại gần, khoảng cách chưa đầy một bước chân.

Lúc này hắn đang lười biếng, dáng vẻ có chút gợi đòn nhìn y. Thấy Lục Mạc Ninh ngước lên, hắn nhún vai: “Lục đại nhân, ngài xem… giờ tính sao đây?”

Đôi chân của hắn đã bắt đầu trở nên bán trong suốt.

Dứt lời, dưới cái nhìn đầy u ám của Lục Mạc Ninh, hắn thản nhiên xòe bàn tay to lớn ra, khiến Lục Mạc Ninh không khỏi nghiến răng nghiến lợi: “Làm phiền Lục đại nhân hạ mình ban ân cho, mời.”

Lục Mạc Ninh nhìn bàn tay đang xòe ra trước mặt mình, cảm giác còn khó chịu hơn cả lúc nãy bị hắn chủ động nắm lấy.

Nhưng ngặt nỗi, chính y là người bảo đợi. Giờ đây đối phương quả thực đang tuân thủ lễ quân tử, nếu y còn từ chối thì e là đúng ý đồ trêu chọc của hắn mất.

Lục Mạc Ninh ngước mắt, vô cảm nhìn hắn một cái. Đối diện với ánh mắt hóm hỉnh đầy ý trêu chọc của Triệu Thiên Kích, y đột nhiên mỉm cười. Y vốn đã có dung mạo cực phẩm, khi đôi lông mày tinh tế dãn ra, cả khuôn mặt toát lên một vẻ diễm lệ kinh tâm động phách. Triệu Thiên Kích ngẩn người, chưa kịp hoàn hồn thì đã cảm thấy lòng bàn tay ngứa ngáy. Đến khi hắn thẫn thờ nhìn xuống, đối phương đã bình thản thu tay về.

Triệu Thiên Kích nhìn cơ thể đã khôi phục thực thể, trong lòng có chút ngứa ngáy khó tả: “Ngươi đường đường là Huyện lệnh, là quan phụ mẫu của dân, sao có thể keo kiệt như vậy? Có vị quan phụ mẫu nào lại cố tình đánh lạc hướng người khác rồi giở trò gian lận không hả?”

Lục Mạc Ninh thản nhiên đáp: “Chẳng lẽ thế này không tính là kiểm chứng?”

Triệu Thiên Kích bị nghẹn lời, nghiến răng: “… Tính.” Trong lòng thầm tính toán, cứ một nén nhang một lần, hãy đợi đấy.

Kết quả Lục Mạc Ninh trực tiếp đứng dậy, cất kỹ cuốn sách, điềm tĩnh nói: “Ước pháp tam chương, đã là ta chịu trách nhiệm thì phải do ta quyết định. Ta sẽ canh thời gian để giúp ngươi giữ hình người, nếu không…” Lục Mạc Ninh xoay người, đôi mắt phượng đen sâu thẳm nhìn xoáy vào hắn: “Thì ngươi cứ biến lại thành rắn cho xong.”

Câu nói cuối cùng trực tiếp khiến nam tử nuốt ngược lời định nói vào trong: “…”

Hắn suy nghĩ một chút, không nhịn được đưa tay chống đầu, nheo mắt phượng nhìn Lục Mạc Ninh rồi cười: “Lục đại nhân đúng là Lục đại nhân, cái đầu này thật nhạy bén, chiêu nào ta tung ra ngài cũng hóa giải được, ta nhận thua. Được rồi, cứ theo ý ngài mà làm.”

Thế nhưng, văn nhân có chiêu của văn nhân, võ tướng cũng có cách của võ tướng.

Lục đại nhân thầm thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới cảm thấy đêm đã về khuya, cơn buồn ngủ ập đến. Y quay lại giường định nằm xuống, ai ngờ vừa mới ngả lưng thì thấy Triệu Thiên Kích cũng nằm lên theo.

Lục Mạc Ninh: “… Xuống dưới.”

Triệu Thiên Kích chiếm mất một nửa giường. Giường vốn không lớn, thân hình hắn lại cao lớn vạm vỡ, nằm bên cạnh khiến Lục Mạc Ninh cảm thấy da đầu tê rần: “Ta nói lại lần nữa, xuống dưới.”

Triệu Thiên Kích: “Ta… không.” Thấy Lục Mạc Ninh sắp nổi đóa, hắn mới thong thả bồi thêm: “Lục đại nhân ngài thật nhẫn tâm. Ta biến thành rắn lâu như vậy, khó khăn lắm mới được làm người một lần để đường đường chính chính ngủ kiểu này, ngài chẳng lẽ… thực sự nhẫn tâm đến thế sao?”

Lục Mạc Ninh gân xanh trên trán giật liên hồi: “… Bản quan chính là nhẫn tâm như vậy đó. Một là xuống dưới, hai là biến lại thành rắn, ngươi tự chọn đi.”

Triệu Thiên Kích thế mà lại trực tiếp xoay người đè lên người Lục Mạc Ninh: “Lục đại nhân, ngài đã nói là phải chịu trách nhiệm với cơ thể của ta mà, chẳng lẽ… định làm kẻ phụ tình thật sao?”

Lục Mạc Ninh: “…” Tên này còn có thể nói chuyện tử tế được không vậy?

Đúng lúc này, Triệu Thiên Kích định nói thêm gì đó thì đôi mắt phượng đột nhiên sắc lạnh. Thân hình hắn nhanh như chớp lao xuống đất, phi thẳng ra phía cửa và đột ngột mở toang cánh cửa phòng.

Lục Mạc Ninh ngồi bật dậy, liền bắt gặp gương mặt đờ đẫn của Hồng Quảng Bình đang đối diện với khuôn mặt tuấn tú nhưng âm trầm của Triệu Thiên Kích. Gã nha dịch quýnh quáng khua tay múa chân: “Đại… đại nhân… ta… ta không cố ý… ta… ta chỉ thấy phòng ngài đột nhiên sáng đèn, tưởng ngài vẫn còn lo việc công nên… nên… Đại nhân yên tâm! ta cái gì cũng chưa nghe thấy! Tuyệt đối không nghe thấy chuyện ngài chiếm đoạt cơ thể người ta rồi không định chịu trách nhiệm, muốn làm kẻ phụ tình… Không… không phải thế…”

Hồng Quảng Bình ngây người ra, đoạn vỗ mạnh vào trán một cái: “Đại nhân yên tâm, thuộc hạ tuyệt đối sẽ không hé răng nửa lời!”

Nói xong, hắn chạy mất tăm.

Lục Mạc Ninh: “…”

Trong khi đó, vai chính còn lại lại đang tựa vào khung cửa, khoanh tay cười khúc khích. Tiếng cười khiến Lục Mạc Ninh nghiến răng: “Còn, không, mau, vào, đây?”

Triệu Thiên Kích kéo dài giọng đáp một tiếng: “… Oan gia, rốt cuộc ngài cũng chịu trách nhiệm rồi sao? Ta tới ấm giường cho ngài ngay đây!”

Lục Mạc Ninh: “…” Tốt nhất là ngươi nên đi làm rắn tiếp đi.

Hồng Quảng Bình chạy thục mạng về căn phòng đối diện, khi bước qua ngưỡng cửa thì nghe đúng câu nói ấy, hắn sợ đến mức chân nọ đá chân kia, suýt chút nữa là ngã nhào. Hắn vội vàng rầm một tiếng đóng chặt cửa lại, khuôn mặt đen nhẻm giờ đây đã đỏ bừng tới tận mang tai: Thật… thật không ngờ, Lục đại nhân vậy mà lại là kiểu người như thế!

Quả nhiên nhìn người không thể nhìn vẻ bề ngoài, Lục đại nhân không những là đoạn tụ, mà với cái thân hình mảnh khảnh kia vậy mà còn là… còn là phía trên nữa…

Đầu óc Hồng Quảng Bình rối như canh hẹ vì thế hắn đã quên mất một việc quan trọng nhất, hai người họ cùng nhau trở về, rốt cuộc người kia đã lẻn vào Xương phủ bằng cách nào mà hắn không hề hay biết?

Triệu Thiên Kích có lẽ thực sự nhận ra cơn giận đang kìm nén sắp bùng nổ của Lục Mạc Ninh, nên đã ngoan ngoãn biến lại thành rắn.

Thế nhưng sáng sớm hôm sau, khi Lục Mạc Ninh vừa tỉnh giấc, y đã cảm thấy lồng ngực mình có chút nghẹt thở. Y nhíu mày thoát khỏi giấc mộng, khẽ nghiêng đầu thì đập ngay vào mắt là đôi lông mày lạnh lùng của nam tử nọ. Khi hắn chưa mở mắt, bờ môi mỏng mím chặt, khí thế đầy uy nghiêm. Lúc này, một cánh tay dài vạm vỡ đang gác ngang ngực y, chính là thủ phạm khiến y cảm thấy khó thở.

Lục Mạc Ninh ngẩn người, mất một lúc lâu mới định thần lại được. Nhớ lại cảnh tượng đêm qua, khóe miệng y không khỏi giật giật.

Y vừa định gạt cánh tay đối phương ra thì nam tử kia chậm rãi mở mắt. Trong đôi mắt phượng ấy, đầu tiên là lóe lên một tia sát khí lạnh lẽo đầy tàn nhẫn, nhưng khi đối diện với đôi đồng tử trong trẻo đạm mạc của Lục Mạc Ninh, sát khí ấy lập tức tan biến sạch sành sanh trong tích tắc. Thay vào đó là vẻ trêu chọc thường thấy, hắn thậm chí còn khẽ siết cánh tay lại một chút: “Chào buổi sáng, Lục đại nhân. Đêm qua ta làm ấm giường, ngài có hài lòng không?”

Lục Mạc Ninh nở một nụ cười với hắn, nụ cười khiến Triệu Thiên Kích nổi hết cả da gà: “Ngươi tốt nhất là đừng bao giờ biến lại thành rắn nữa, nếu không, thứ mà bản quan giỏi nhất… chính là thắt nút rắn đấy. Đảm bảo ngươi sẽ trở thành con rắn có dáng vẻ hoa mỹ nhất thế gian. Một nút… rồi lại một nút, kết thành đóa hoa luôn.”

Yết hầu Triệu Thiên Kích khẽ chuyển động, hắn lặng lẽ thu tay về: “Khụ, đùa chút thôi mà.”

Lục Mạc Ninh lãnh đạm: “Còn không mau dậy?”

Triệu Thiên Kích nhướng mày, lại không nhịn được thong thả nở nụ cười: “Được thôi! Lục đại nhân nói gì thì là thế đó, ta đều nghe ngài cả.”

Lục Mạc Ninh điềm tĩnh đứng dậy, nhưng khi vận y phục chuẩn bị bước ra ngoài, nghĩ đến ánh mắt của Hồng Quảng Bình đêm qua, chẳng hiểu sao trong lòng lại dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Y vừa bước ra sân đã thấy Hồng Quảng Bình đang ngồi thẫn thờ trên ghế đá, vẻ mặt đầy vẻ muốn nói lại thôi, cứ ngơ ngác nhìn về phía này.

Lục Mạc Ninh: “…”

Y còn đang cân nhắc xem nên giải thích thế nào, thì phía sau đã vang lên giọng nói của Triệu Thiên Kích: “Đừng đi nhanh vậy chứ, lát nữa cách xa quá thì ta biết làm thế nào? Ta không thể rời xa ngươi được đâu.”

Lục Mạc Ninh: “…”

Hồng Quảng Bình: “…”

Hắn nằm mơ cũng không ngờ có một ngày mình lại bị chính Lục đại nhân rải cho một xô cơm chó đầy mặt như thế này.

Vừa nhìn thấy Triệu Thiên Kích, chưa đợi Lục Mạc Ninh kịp mở miệng, Hồng Quảng Bình đã vèo một cái đứng phắt dậy. Ngay sau đó, hắn đột ngột cúi người thật sâu trước Triệu Thiên Kích, dõng dạc chào: “Chào Lục phu nhân!”

Triệu Thiên Kích: “…”

Lục Mạc Ninh: “…”

Khóe miệng Lục Mạc Ninh giật liên hồi, nhưng nghe thấy tiếng chào đó, y chợt quay người lại, trong đôi đồng tử trong trẻo hiếm khi xẹt qua một tia cười cợt: Trả lời đi chứ? Sao không tiếp tục trả lời đi? Đêm qua trả lời nhiệt tình lắm mà?

Thế nhưng Lục Mạc Ninh rõ ràng đã đánh giá thấp mức độ mặt dày của kẻ nào đó.

Triệu Thiên Kích chỉ sững sờ trong thoáng chốc, đến khi Hồng Quảng Bình vừa đứng thẳng dậy, hắn liền dõng dạc đáp một tiếng: “Ừm!”

Tiếng ừm kia khí thế hừng hực mười phần, nghe mà Lục Mạc Ninh thấy da đầu tê dại, chân có chút nhũn ra, chỉ muốn đứng úp mặt vào bức tường nào đó để suy ngẫm về cuộc đời một lát.

Sau một nén nhang, khi Lục Mạc Ninh định thần lại được thì Hồng Quảng Bình đã kịp hỏi từ tổ quán của Triệu Thiên Kích cho đến quá trình hai người quen nhau như thế nào.

Lục Mạc Ninh vừa mới hoàn hồn thì đã thấy Triệu Thiên Kích đang trưng ra bộ mặt liệt chính trực vô ngần để bịa chuyện: “… Tên của ta rất dễ nhớ, sau này đừng gọi Lục phu nhân nữa, dù sao thì, hai chúng ta… vẫn chưa thành thân ấy mà? Ta tên Hạ Thiệp, chữ Hạ trong chúc mừng, chữ Thiệp trong vượt sông. Sau này đều là huynh đệ, đừng khách khí như vậy…”

Hồng Quảng Bình ngẩn ra: “Sao lại vẫn chưa…”

Nghĩ đến câu “không chịu trách nhiệm” nghe được đêm qua, Hồng Quảng Bình liếc nhìn Lục Mạc Ninh một cái, ánh mắt đó rõ ràng là đang nhìn một kẻ phụ tình bạc nghĩa.

Lục Mạc Ninh: “…” Hạ Thiệp? Sao không gọi thẳng là Rắn đen uôn đi cho rồi? Đúng là một con rắn lòng dạ đen tối mà.

Lục Mạc Ninh dứt khoát cắt ngang lời hai người: “Hồng Quảng Bình, bản quan và người này không có mối quan hệ như ngươi nghĩ. Hắn là nha dịch bản quan mới tìm về, tạm thời thay thế vị trí của Tang Bồi.”

Triệu Thiên Kích dùng ánh mắt muốn nói lại thôi nhìn Lục Mạc Ninh một cái, rồi quay sang nở nụ cười khổ với Hồng Quảng Bình: “Lục đại nhân… nói đúng đấy.”

Hồng Quảng Bình nhìn Lục Mạc Ninh với vẻ không đồng tình, rõ ràng là chẳng tin một chữ nào, miệng thì đối phó: “… Dạ, đại nhân ngài nói gì cũng đúng.”

Lục Mạc Ninh: “Tất cả chuẩn bị cho bản quan, đi đến châu nha!”

Cả hai đồng thanh: “Rõ!”

Triệu Thiên Kích mãn nguyện đi theo sau lưng Lục Mạc Ninh. Ước chừng thời gian đã gần đến, hắn khẽ chạm vào tay Lục Mạc Ninh. Lục đại nhân định hất ra, nhưng nghĩ đến tình trạng cơ thể đối phương nên đành im lặng cam chịu.

Hồng Quảng Bình tình cờ quay đầu lại thấy cảnh này, thầm nghĩ: Lục đại nhân… đúng là ngoài miệng thì lạnh lùng mà lòng thì ấm áp quá đi.

Lục Mạc Ninh: “…” Đây thực sự là một sự hiểu lầm không hề tốt đẹp chút nào.

Lục Mạc Ninh dẫn theo Hồng Quảng Bình và Triệu Thiên Kích đến châu nha. Về sự xuất hiện của Triệu Thiên Kích, y giải thích rằng đây là người thay thế Tang Bồi, trước đó có việc bận nên đêm qua mới tới kịp.

Đám nha dịch không mảy may nghi ngờ, chỉ là nhìn Hạ Thiệp tướng mạo xuất chúng, khí chất bất phàm nên không khỏi ngạc nhiên tán thưởng.

Ánh mắt của các nha dịch không hề sai, Triệu Thiên Kích dù khoác lên mình bộ đồng phục nha dịch đơn giản vẫn toát lên khí chất của một kẻ đứng trên vạn người. Nhưng may thay, Lục Mạc Ninh vốn dĩ cũng là một vị quan thanh tú, phong thái hơn người, nên khi hai người đứng cạnh nhau, sự chú ý của mọi người bị chia sẻ bớt, không còn quá soi mói vào vẻ khác thường của Hạ Thiệp.

Đám nha dịch dù tò mò về lời khai của Xương Văn Bách đêm qua, nhưng thấy ngay cả Tri châu đại nhân cũng không dám can thiệp sâu, họ đành im lặng làm tròn bổn phận.

Trở lại phòng khám nghiệm tử thi, không khí lại trở nên nghiêm trọng. Hồng Quảng Bình chau mày, trăn trở về nút thắt lớn nhất của vụ án: “Đại nhân, muốn giải oan cho Bùi Thị Nữ và Thạch gia, chúng ta bắt buộc phải tìm ra kẻ thủ ác năm xưa. Nhưng biển người mênh mông, biết tìm ở đâu? Chẳng lẽ phải trực tiếp tra hỏi lão tặc Xương Vinh Hoan?”

Đêm qua Hồng Quảng Bình ở ngoài cửa cũng nghe được những lời Bùi Triều nói, tất nhiên cũng nghe đến đoạn Xương Vinh Hoan khi ấy ở phía sau cửa đã tiễn tên trộm kia rời đi, sau đó Kinh đại phu lại tìm được một đoạn đai lưng trong đống phế tích đã bị thiêu rụi. Từng đó cũng đủ chứng minh, năm xưa việc Xương Vinh Hoan vội vàng kết án qua loa, e rằng là vì lão ta đã biết rõ lai lịch đối phương, cũng biết người đó là ai.

Nhưng khó ở chỗ hôm nay là, làm sao trong tình huống không rút dây động rừng, có thể khiến Xương Vinh Hoan cam tâm tình nguyện nói ra, hoặc là tìm được người kia!

Cách thứ nhất quá nguy hiểm, một khi để Xương Vinh Hoan phát giác trước, vậy thì tất cả những gì bọn họ đang làm hiện giờ đều sẽ bại lộ, hoàn toàn không phải là biện pháp thích hợp, còn cách thứ hai… tìm bằng cách nào?

Ánh mắt Lục Mạc Ninh trầm xuống, vẫn không lên tiếng. Đêm qua sau khi trở về từ chỗ Bùi Triều, y đã suy nghĩ suốt cả đêm, và cũng vướng mắc ở chính vấn đề này.

Kẻ năm đó đã cưỡng h**p Bùi Thị Nữ… chính là mấu chốt.

Nhưng… tìm bằng cách nào đây?

Lục Mạc Ninh mở lời: “Có thể bắt đầu tra từ con đường thăng tiến của Xương Vinh Hoan năm đó.”

“Xương Vinh Hoan sau khi kết án qua loa liền được thăng chức, giữa hai việc này chắc chắn có liên quan. Hơn nữa nếu thân phận của kẻ đó không đủ lớn, lão ta tuyệt đối không dám mạo hiểm như vậy. Kẻ đó nhất định phải có chức vị cao hơn lão, hoặc sở hữu quyền thế khiến lão không thể đắc tội.”

“Đúng đúng, đại nhân nói rất phải. Phải bắt đầu từ đó, nhưng sợ là khó tra, dù sao cũng đã mười lăm năm rồi…” Hồng Quảng Bình lo lắng. Để lật lại hồ sơ đề bạt của một quan viên từ mười lăm năm trước, ít nhất phải có quyền hạn cao hơn chức Tri châu hiện tại.

Lục Mạc Ninh nhíu mày. Tri châu Lận đại nhân vốn có quyền tra cứu, nhưng ông ấy đã áp giải đám trộm cướp về kinh thành, một sớm một chiều chưa thể quay về ngay được.

Giữa lúc bế tắc, Triệu Thiên Kích nãy giờ vẫn giữ im lặng bất ngờ lên tiếng: “Thực ra còn một cách nữa.”

Cả Lục Mạc Ninh và Hồng Quảng Bình đồng loạt ngẩng đầu nhìn hắn.

Triệu Thiên Kích đối diện với đôi mắt trong trẻo của thiếu niên, đôi đồng tử đen lánh như chứa nước. Dung mạo Lục Mạc Ninh vốn đã tinh tế, lúc này lại chăm chú nhìn hắn khiến lòng hắn như bị mèo cào, ngứa ngáy râm ran.

Hắn khẽ ho một tiếng để che giấu cảm xúc đang dao động, rồi chậm rãi nói: “Chúng ta có thể cân nhắc từ một phương diện khác. Vì sao năm đó kẻ đó lại đến trấn Giang Tê? A Ninh, ngươi đã từng nghĩ qua chưa?”

Lục Mạc Ninh ngẩn người, hồi lâu vẫn chưa phản ứng kịp.

Một phần là vì ý tứ thâm sâu trong câu hỏi của hắn, chỉ cần suy nghĩ một chút là y đã hiểu ngay điểm mấu chốt. Phần còn lại là vì hai chữ “A Ninh” phát ra từ miệng người kia khiến y vô cùng không tự nhiên.

Nhưng thấy Triệu Thiên Kích vẫn mang vẻ mặt thản nhiên, lại có Hồng Quảng Bình đang đứng đó, y không tiện lên tiếng chỉnh đốn, đành phải mặc nhiên thừa nhận cách xưng hô này.

Hồng Quảng Bình thì vẫn ngơ ngác: “Không… không phải… nghĩa là sao đại nhân?”

Tại sao kẻ thủ ác đến trấn Giang Tê còn có lý do đặc biệt gì nữa?

Lục Mạc Ninh trầm tư phân tích: “Điểm này quả thực lúc trước ta đã bỏ sót. Chúng ta hãy suy luận ngược từ kết quả. Kẻ đó có địa vị rất cao, đủ để thao túng việc thăng chức của Xương Vinh Hoan lên hàng Tri châu. Ngay cả vị Tri châu tiền nhiệm có lẽ cũng vì kiêng dè nên không dám can thiệp. Thế nhưng một quý nhân cành vàng lá ngọc như vậy, tại sao lại lặn lội đến tận trấn Giang Tê?”

Một nơi hẻo lánh, nghèo nàn như vậy chắc chắn không phải là điểm đến du ngoạn thông thường. Xương Vinh Hoan hẳn đã dùng một thứ gì đó làm mồi nhử để lấy lòng vị đại nhân này, nhưng không ngờ sự việc lại biến thành thảm kịch. Để bịt miệng gã quan địa phương, vị quý nhân kia đành phải kéo gã lên ngồi cùng chiếc thuyền quyền lực.

Hồng Quảng Bình vò đầu bứt tai: “Giang Tê nghèo rớt mồng tơi thì có cái gì khiến người ta thèm khát chứ? Trừ phi…”

Sực nhớ đến chuyện gì, giọng hắn đột ngột nghẹn lại. Hắn đã nhớ ra rồi. Mười lăm năm trước, trấn Giang Tê có một thứ sản vật cực kỳ danh tiếng mà giới thượng lưu săn đón, đó chính là những chiến lợi phẩm mà Bùi Hùng săn được từ tận rừng sâu núi thẳm.

Năm đó, ngay cả lão đầu tử nhà hắn hay chính tên quan chó Xương Vinh Hoan cũng thường xuyên lui tới nhà họ Bùi, mục đích chính là vì thứ đó.

Giọng Hồng Quảng Bình run lên: “Chẳng lẽ… là vì da thú?”

Lục Mạc Ninh nặng nề gật đầu: “… Đúng vậy. E là năm đó Xương Vinh Hoan biết được Bùi Hùng vừa săn được một tấm da quý hiếm, cộng thêm tay nghề thuộc da thượng hạng của nhà họ Bùi, nên đã đem món hời này đi cống nạp để cầu vinh. Vị quý nhân kia có lẽ là một kẻ cực kỳ say mê da thú nên mới đích thân hạ mình đến xem. Chỉ không ngờ… kẻ đó lại nhìn trúng Bùi Thị Nữ, nảy sinh tà tâm, sau khi rời đi liền tìm cách…”

Và khi biết gia đình họ có ý định kiện tụng, kẻ đó đã ra tay tàn độc để diệt khẩu, biến một vụ án gian dâm thành một vụ hỏa hoạn tang thương.

Hồng Quảng Bình đổ sụp xuống ghế, nghiến răng tr*n tr**: “Tên tặc nhân đó! Cả cái lão quan khốn kiếp Xương Vinh Hoan nữa!”

Nếu không phải tại lão, tất cả những chuyện này đã không xảy ra!

Triệu Thiên Kích đứng ngay sát sau lưng Lục Mạc Ninh, thấy sắc mặt y có vẻ khác lạ liền đưa tay vỗ vỗ lên vai y. Cơ thể Lục Mạc Ninh khẽ cứng đờ, nhưng cuối cùng cũng không né tránh.

Hồng Quảng Bình ngồi bên cạnh chứng kiến cảnh đó, đưa tay quệt mặt một cái: “Dù sao thì bây giờ cũng đã có manh mối rồi. Mà này… Hạ Thiệp, huynh khá thật đấy, thế mà cũng nghĩ ra được. Quả không hổ danh là người của đại nhân, giỏi hơn chúng ta nhiều!”

Lục Mạc Ninh: “…”

Triệu Thiên Kích vừa nghe thấy bốn chữ “người của đại nhân”, bỗng nhiên cảm thấy gã tiểu tử này nhìn thuận mắt hơn hẳn, cả người sảng khoái không sao tả xiết.