Rắn đen thè lưỡi, u ám dựng đứng thân mình từ trên cổ tay Lục Mạc Ninh, từ mép bàn đá thò ra cái đầu nhọn, đôi mắt rắn sắc lẹm nhìn chằm chằm vào Hồng Quảng Bình vẫn còn chưa nhận ra sự hiện diện của nó.
Hồng Quảng Bình thấy Lục Mạc Ninh vẫn đang chống trán, lại hỏi thêm một câu: “Đại nhân? Ngài ngủ rồi sao? Hay là… để thuộc hạ bế ngài về cũng được.”
Hồng Quảng Bình xoa xoa hai tay, ngay từ lần đầu gặp mặt đã bị Lục đại nhân áp chế hoàn toàn, hiếm khi thấy được dáng vẻ yếu ớt này của ngài ấy, điều này khiến hắn thầm trỗi lên một cảm giác hưng phấn. Nghĩ đến cảnh tượng đại nhân ở trong lòng mình, hắn cảm thấy máu toàn thân như sôi trào lên.
Lục Mạc Ninh vốn dĩ đã khôi ngô, lúc này say rượu, đôi mắt khép hờ, gương mặt trắng trẻo thanh tú càng thêm phần trẻ tuổi. Vài lọn tóc đen rủ xuống mặt bàn đá khiến Hồng Quảng Bình cảm thấy ngứa tay. Hắn gọi một tiếng, thấy Lục Mạc Ninh không trả lời liền định đưa tay vén tóc cho đối phương.
Tang Bồi nhíu mày, liếc mắt thấy bóng đen kia, thầm lặng quay đầu đi, thu tay lại.
Quả nhiên, khắc sau liền vang lên tiếng hét thảm “oái” một cái của Hồng Quảng Bình. Hắn cúi đầu nhìn xuống, thấy trên mu bàn tay có hai dấu răng, nếu không phải hắn lui lại nhanh thì e là đã chảy máu rồi.
“Rắn ở đâu ra thế này?”
Hồng Quảng Bình xoạt một cái rút bội đao bên hông ra, nhưng lại bị Tang Bồi ngăn lại. Hắn ta hiếm hoi mở miệng cảnh cáo: “Đó là rắn của đại nhân.”
Ngụ ý là: Rắn của đại nhân, đánh rắn phải ngó mặt chủ.
Hồng Quảng Bình ôm lấy tay: “Rắn của đại nhân? Sao trước đây chưa từng thấy?”
Hắn ngước mắt lên, tình cờ chạm phải con rắn đen đang dựng đứng thân mình, u uất nhìn qua đây. Chẳng biết tại sao khi bị ánh mắt đó chằm chằm nhìn vào, hắn lại có cảm giác rợn tóc gáy, cứ như khắc sau đối phương sẽ vồ tới cắn thêm vài miếng cho hả giận.
Hắn đã làm gì sai sao?
Hắn có làm gì đâu chứ?
Con rắn này cũng bảo vệ chủ quá mức rồi đấy!
Tang Bồi không nói nhiều, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt đầy đồng cảm. Nếu hắn ta không ngăn lại, với tốc độ của con rắn này, e là sẽ cắn cho hắn mấy ngày không xuống nổi giường, đến lúc đó lại làm hỏng việc của đại nhân, bằng không hắn ta cũng chẳng buồn ra tay cản.
Tên Hồng nha đầu này dám động chân động tay với đại nhân: Đáng đời.
Hồng Quảng Bình đâu có biết suy nghĩ của một người một rắn tại hiện trường lúc này, hắn xoa xoa mu bàn tay: “Vậy ngươi nói xem đại nhân thế này thì về kiểu gì?”
Rắn đen cũng quay đầu lại, nhìn Lục Mạc Ninh đang say đến mắt lờ đờ, thè thè lưỡi rắn. Bất chợt, trong lòng nó dâng lên một nỗi tiếc nuối, nếu lúc này nó vẫn còn là người, liệu có phải… đã có thể tự tay bế người này về rồi không.
Cơ thể thanh mảnh của đối phương sẽ ngoan ngoãn rúc vào lòng hắn, trán tựa vào cổ hắn, tóc mây xõa đầy trước ngực và cánh tay, trong lúc xô lệch sẽ lộ ra chiếc cổ thon dài trắng ngần, bên dưới lớp áo là v*m ng*c…
“Á, sao con rắn này lại chảy máu rồi? Không phải ta đâu nhé, ta không hề động vào rắn của đại nhân, chính nó cắn ta bị thương trước đấy!” Hồng Quảng Bình đột nhiên hét lên một tiếng, sợ hãi nhảy lùi về sau một bước. Đại nhân vốn hẹp hòi, vạn nhất để ngài ấy biết hắn làm con rắn bị thương, chẳng phải sẽ đào hố chôn hắn mỗi ngày sao?
Tang Bồi cũng nhíu mày nhìn con rắn đen. Thực ra hắn ta cũng mới chỉ thấy nó vài lần, chẳng phải vừa nãy vẫn còn khỏe mạnh đó sao?
Thế rồi, Hồng Quảng Bình và Tang Bồi cùng chứng kiến con rắn kia sau khi nghe thấy lời hắn nói thì thân hình cứng đờ, đột ngột dùng đuôi quẹt một cái, rồi trơn tuột bò xuống, theo cánh tay Lục Mạc Ninh leo lên vai y rồi đậu chễm chệ trên đó.
Hồng Quảng Bình bất chợt rùng mình, lẳng lặng dịch ra sau lưng Tang Bồi, giọng nói có chút run rẩy: “Cái… cái đó… tiểu huynh đệ Tang Bồi, ngươi… ngươi đi theo đại nhân lâu rồi, ngươi nói xem… con rắn này vừa nãy không lẽ nghe hiểu lời chúng ta nói?”
Nếu không, tại sao bọn họ vừa dứt lời, nó lại biết tự lau máu mũi? Đây chẳng phải là thành tinh rồi sao?
Tang Bồi nhìn hắn như nhìn kẻ tâm thần. Hồng Quảng Bình bị nhìn đến mức cười gượng hai tiếng: “Ha, ha ha ha… Ta nói bừa thôi.”
Rắn đen nghe lời ngu xuẩn của Hồng Quảng Bình cũng chẳng thèm lo lắng, bởi lẽ chẳng ai có thể ngờ được bên trong lớp da rắn này lại ẩn chứa linh hồn của một con người.
Nó thong thả cuộn mình trên vai Lục Mạc Ninh, đột nhiên cất lời.
Trong cơn buồn ngủ chập chờn, Lục Mạc Ninh cảm thấy bên tai cứ có người lải nhải không thôi, mãi mới yên tĩnh lại được một chút. Thế rồi trong lúc nửa tỉnh nửa mê, y bỗng nghe thấy một giọng nói trầm thấp quen thuộc, kèm theo đó là cảm giác bị quỷ áp giường chi phối như trong những cơn ác mộng trước đây, u uất truyền đến: “Tiểu mỹ nhân, mau mau tỉnh lại đi nào, còn không tỉnh là ta hôn ngươi đấy…”
Trong đầu Lục Mạc Ninh xẹt qua bóng hình của kẻ nào đó thường đè lên người mình giữa đêm khuya. Cơ thể y phản ứng nhanh hơn cả trí não, trực tiếp vung tay túm lấy hướng có âm thanh phát ra, vo viên lại thành một con rắn quẩy, rồi gạt phăng xuống đất.
Rắn đen: “…”
Hồng Quảng Bình: “…”
Tang Bồi: “…”
Rắn đen còn chưa kịp hoàn hồn thì Hồng Quảng Bình đã sực tỉnh trước, hắn đột nhiên phụt một tiếng rồi cười phá lên: “Ha ha ha, tiểu huynh đệ Tang Bồi, giờ thì ta tin đây là rắn của đại nhân rồi. Ha ha ha, nhìn thủ pháp của đại nhân lưu loát chưa kìa, chắc chắn ngày thường làm không ít lần đâu. Ha ha… sao ta cứ thấy con rắn này vẫn còn đang ngơ ngác thế nhỉ?”
Rắn đen: “…”
Lục Mạc Ninh bị tiếng cười của Hồng Quảng Bình làm cho tỉnh táo lại hoàn toàn. Y mở mắt, đôi đồng tử vẫn còn vương chút mơ màng sau cơn say. Thuận theo tầm mắt nhìn xuống, y chạm ngay phải gương mặt rắn đang nghệch ra của “con rắn quẩy”.
Y giật mình một cái, rượu đã tỉnh quá nửa. Đối diện với ánh mắt oán hận của rắn đen, chẳng hiểu sao trong lòng y lại nảy sinh cảm giác chột dạ vô cớ.
Rắn đen u uất nói: Ngươi còn dám nói hai lần trước không phải ngươi ném ta xuống giường giữa đêm?
Còn nói là tại ta không cẩn thận va đầu vào đâu nên cái đầu nhọn này mới sưng lên?
Kẻ lừa đảo! Đồ đại lừa đảo!
Lục Mạc Ninh điềm nhiên đứng dậy rồi cúi xuống, tóm lấy con rắn vẫn đang lải nhải không ngừng ném thẳng vào trong ống tay áo. Y ấn chặt con rắn đen đang cố vùng vẫy, mặc kệ nó lầm bầm: “Giờ giấc không còn sớm nữa, về thôi.”
Hồng Quảng Bình lặng lẽ liếc nhìn Tang Bồi, hạ thấp giọng: “… Sao vừa nãy ta cảm thấy đại nhân rất chột dạ nhỉ?”
Tang Bồi lườm hắn một cái rồi trực tiếp bỏ đi.
Hồng Quảng Bình: “…” Cái tên này đúng là còn câm hơn cả người câm, nửa ngày không thốt nổi lấy một chữ.
Đi được nửa đường, Hồng Quảng Bình không kìm được bước nhanh theo Tang Bồi. Nghĩ đến chuyện hóng hớt mới kể được một nửa, hắn định bá vai Tang Bồi nhưng phát hiện đối phương cao hơn mình tận nửa cái đầu, hắn ướm thử một hồi rồi đành khoanh tay nói: “Ngươi nói xem vị phu nhân của Xương bộ đầu này… không lẽ sắp tận số rồi sao?”
Tang Bồi nhìn hắn: “…”
Hồng Quảng Bình cũng chẳng để tâm, tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Ngươi nói xem có kỳ quái không, nghe bảo vị thiếu phu nhân này lạ lùng lắm, ngày thường tìm đại phu thì chẳng cho ai xem bệnh cả, chỉ tin mỗi một ông tên là Kinh đại phu gì đó thôi.
Nghe nói lúc trước bị thương nặng, ngoại trừ Xương bộ đầu thì chỉ có mỗi tỳ nữ bên cạnh nàng ta, tuyệt đối không cho tỳ nữ khác lại gần. Giờ ở hậu viện hầu hạ nàng ta cũng chỉ có duy nhất một người đó. Cái lão quan chó Xương Vinh Hoan này cũng đâu có nghèo, vậy mà nỡ để con dâu mình chỉ có mỗi một tỳ nữ…”
“Còn nữa nha, nghe đâu ngày hôm qua vị thiếu phu nhân này lại phát bệnh, sau khi Kinh đại phu kia tới thì tối nay nàng ta liền đồng ý chuyện nạp thiếp gì đó. Đây chẳng phải là vì sắp tận số nên muốn gửi gắm cô nhi sao? À không, gửi gắm phu quân? Đại loại là cái ý đó đấy…”
Tang Bồi nhịn rồi lại nhịn cuối cùng vẫn không nhịn nổi: “Ngươi bớt cái mồm quạ đen lại đi!”
Lục Mạc Ninh lúc này đột nhiên quay đầu lại: “Ngươi nói bên cạnh thiếu phu nhân chỉ có duy nhất một tỳ nữ? Chính là người chúng ta đã gặp?”
Lục Mạc Ninh không hiểu sao lại vô thức nhớ tới lời Tang Bồi nói lúc trước rằng vị tỳ nữ này thân thủ không tồi, là người luyện võ. Trước đó y không để tâm, bởi lẽ bên cạnh thiếu phu nhân nhà quan lại có tỳ nữ biết chút quyền cước đi theo thì cũng tiện lợi, nhưng nếu chỉ có duy nhất một người như vậy thì lại có chút kỳ quái.
Hồng Quảng Bình đáp: “Đúng vậy đại nhân, có chuyện gì sao?”
Lục Mạc Ninh chậm rãi lắc đầu, trở về thiên viện.
Sáng sớm hôm sau, khi Lục Mạc Ninh dẫn theo Hồng Quảng Bình đến bên ngoài nhà xác ở hậu viện châu nha, vừa vặn bắt gặp Xương Văn Bách mang vẻ mặt uể oải đi tới. Thấy Lục Mạc Ninh, anh ta chắp tay, miễn cưỡng vực dậy tinh thần: “Lục đại nhân.”
Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, nhìn như cả đêm không ngủ.
Lục Mạc Ninh liếc nhìn bộ đồng phục bộ đầu nhăn nhúm trên người anh ta: “Vào đi, hôm nay còn nhiều việc phải làm đấy.”
Xương Văn Bách đáp một tiếng. Hồng Quảng Bình len lén ra hiệu: Đại nhân, thuộc hạ dám cá là Xương bộ đầu đêm qua ngủ lại châu nha.
Lục Mạc Ninh thản nhiên liếc hắn một cái, Hồng Quảng Bình không dám hé răng nữa.
Khi đi ngang qua dưới một gốc cây cao, đột nhiên cánh tay Tang Bồi đưa lên, nắm chặt lấy một cành cây.
Cùng lúc đó, trên cành cây cao vài mét phía trên lộ ra một cái đầu, người đó rối rít xin lỗi: “Cáo lỗi, cáo lỗi, thuộc hạ không thấy đại nhân đi tới. Cây này che khuất hết ánh sáng nên thuộc hạ định cắt tỉa một chút…”
Tên nha dịch liên tục giải thích, Lục Mạc Ninh lắc đầu: “Không sao, cứ tiếp tục đi.”
Tên nha dịch bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Tang Bồi buông cành cây xuống, cành cây ấy cao bằng cả một người trưởng thành.
Lục Mạc Ninh ngước mắt nhìn, cái cây này chắc cũng đã trăm năm tuổi, chiếm gần nửa cái sân, cao chọc trời, đúng là che khuất không ít ánh sáng.
Nhóm người Lục Mạc Ninh bước chân vào nhà xác. Hôm qua đã biết bảy cái xác này đều là những trọng phạm đang bị truy nã, nên cần phải tiến hành kiểm tra thêm một lần nữa.
Lục Mạc Ninh xem xét các thi thể thêm một hồi nhưng vẫn thấy không có chút manh mối nào.
Hung thủ giết người dù thủ đoạn hung tàn nhưng cực kỳ lão luyện, không để lại bất kỳ dấu vết nào liên quan đến bản thân.
Chỉ là sau khi xem qua bảy bản hồ sơ mới về bảy người này do Xương Văn Bách đưa tới, Lục Mạc Ninh khẽ nhíu mày.
Y phát hiện cả bảy người này đều là những kẻ giết người trong các vụ án từ rất lâu về trước, hầu hết là những vụ án treo chưa phá được suốt mười mấy năm qua. Trong đó có kẻ bị truy nã lẩn trốn, có kẻ ẩn tính mai danh, bốn kẻ còn lại thì giống như tên Vương Khánh giả kia, giết người cướp của rồi chiếm đoạt thân phận của người khác để sống sót.
Xương Văn Bách đồng thời tìm ra những tờ lệnh truy nã năm xưa, đưa cho Lục Mạc Ninh xem.
“Những thứ này đều do vị Tri châu tiền nhiệm để lại, thời gian đã quá lâu rồi. Tất cả đều là những kẻ bị truy nã nhiều năm, sau này cha ta tiếp nhận lại nhưng cũng không có manh mối gì để tra ra. Không ngờ… lần này lại có thể một hơi phá được mấy vụ cùng lúc.” Xương Văn Bách nhìn đống hồ sơ, không kìm được cảm thán.
Lục Mạc Ninh chạm tay vào những trang giấy đã ngả vàng, khẽ ừ một tiếng. Y bắt đầu đối chiếu, nhìn đống hồ sơ cùng những tờ lệnh truy nã này, trong đầu bỗng lướt qua một điều gì đó cực nhanh, nhưng khi y định nắm bắt thì nó đã biến mất, chỉ còn lại cảm giác lờ mờ rằng có gì đó không đúng…
Đúng lúc này, một tên nha dịch bỗng ló đầu vào với vẻ cười cợt, gọi Xương Văn Bách một tiếng. Xương Văn Bách ừ hử đáp lại: “Chuyện gì?”
Tên nha dịch nháy mắt đầy ẩn ý: “Lão đại, tẩu phu nhân đến kìa, bảo là mang đồ thay giặt đến cho huynh. Đừng giận dỗi nữa mà, vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, tẩu phu nhân mảnh mai yêu kiều thế kia, sao huynh nỡ lòng nào chứ?”
Cơ thể Xương Văn Bách cứng đờ, đôi môi mỏng mím chặt, vẫn đứng im không nhúc nhích.
Tên nha dịch có lẽ nhận ra bầu không khí không đúng lắm, cười gượng một tiếng rồi vội vàng rụt đầu về.
Lục Mạc Ninh dừng tay lại không lật hồ sơ nữa, nhìn sang Xương Văn Bách đang tiều tụy: “… Trốn tránh không phải là cách hay để giải quyết vấn đề đâu.”
Xương Văn Bách khựng lại một chút, khẽ vâng một tiếng. Rốt cuộc anh ta vẫn không đành lòng nên bước ra ngoài. Thế nhưng chẳng được bao lâu, bên ngoài vang lên tiếng gầm nhẹ của Xương Văn Bách, có lẽ đã giận đến cực điểm, hiếm khi anh ta mất đi lý trí như vậy.
Lục Mạc Ninh nhíu mày đứng dậy, sải bước đi ra ngoài.