– Vừa vặn hai hôm trước Quách phu nhân cho người truyền lời cho con, nói là muốn kết thân với nhà ta, cho nên con nghĩ, không bằng để Uy ca nhi lấy cháu gái của Tuyên Ninh hầu, chủ động giải đi khúc mắc này. Cũng tránh để cô nãi nãi phải đắc tội với cha chồng, phải khó xử.
Mẹ chồng nàng gật đầu, thay đổi quyết định khi xưa, quyết đoán:
– Cứ làm theo con nói đi. Quách phu nhân và con có giao tình tốt, cô cháu gái cả đó chúng ta cũng đã biết, nhân phẩm, tướng mạo cũng coi là vạn người mới chọn được một, cũng xứng với Uy ca nhi nhà chúng ta. Việc này không nên chậm trễ. Ngày mai con sai người đến nhà họ Quách cầu hôn đi!
Nói xong mới nhớ ra Đậu Chiêu vẫn còn bị bệnh, vội sửa lời:
– Thôi thôi, chuyện này để ta tự lo là được. Con cứ nghỉ ngơi cho cẩn thận đi, mọi chuyện đã có ta rồi!
Sau đó kéo Ngụy Đình Du về phòng mình để bàn bạc chuyện đính hôn của Uy ca nhi.
Trong lòng Đậu Chiêu thoáng bình tĩnh lại, sai Thúy Lãnh:
– Ngươi đi mời thế t.ử gia đến gặp ta!
Có một số việc phải dặn dò Uy ca nhi mới được!
Thúy Lãnh đáp lời rồi đi.
Đậu Chiêu mệt mỏi cúi đầu, bất giác ngủ thiếp đi tự khi nào.
Trong lúc mơ màng lại nghe được những tiếng ồn ào:
– Tỷ tỷ ơi, không phải ta muốn khóc lóc om sòm điêu ngoa ở đây, ta lo lắng cho bệnh của phu nhân.
Giọng nói lanh lảnh, ch.ói tai của Hồ di nương truyền vào tai nàng:
– Người trong phủ đều kháo nhau rằng bệnh của phu nhân không ổn rồi. Ta muốn biết chính xác.
Nàng nói xong lại bắt đầu khóc ầm lên như c.h.ế.t cha c.h.ế.t mẹ:
– Nếu phu nhân có chuyện gì không may, bảo ta và tam gia phải sống thế nào đây! Chẳng thà ta đi theo phu nhân…
Ngụy Đình Du có bốn người thiếp, sau khi Nhuy ca nhi được bốn tuổi, bọn họ cũng lần lượt sinh cho Ngụy Đình Du bốn trai, bốn gái.
Đả hổ thân huynh đệ, thượng trận phụ tử binh. (Nghĩa là hai anh em cùng đánh hổ, hai bố c.o.n c.ùng ra trận).
Hai con trai của Đậu Chiêu đều đã lớn, nàng cũng không ngại để cho đám thiếp thất đó khai chi tán diệp cho Ngụy gia.
Những đứa trẻ đó có tiền đồ, tương lai cũng có thể giúp Uy ca nhi và Nhuy ca nhi một ta.
Hồ di nương này chính là thiếp đầu tiên sinh con trai.
Khi đó nàng còn trẻ, cũng vì thế mà vênh váo một thời gian.
Đậu Chiêu cũng chẳng lên tiếng nhưng lại giúp Ngụy Đình Du nạp thêm hai người thiếp tướng mạo xuất chúng, tinh thông cầm kỳ.
Đây chính là khẩu vị của Ngụy Đình Du.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngày ngày đêm đêm đều cùng với hai tân di nương, sao còn nhớ rõ Hồ di nương là ai?
Lúc này Hồ di nương mới giật mình hiểu ra, chỉ cần Đậu Chiêu thì muốn Hầu gia sủng ái ai sẽ sủng ái người đó, muốn lạnh nhạt với ai thì sẽ lạnh nhạt người đó!
Đậu Chiêu lại nạp thêm một người thiếp am hiểu cầm kỳ thi họa cho Ngụy Đình Du.
Mấy di nương này đã hiểu sự lợi hại của Đậu Chiêu, từ đó về sau không ai dám vênh váo, đều tỏ vẻ ngoan ngoãn.
Các nàng biết điều đương nhiên Đậu Chiêu sẽ không làm khó các nàng. Trang sức, quần áo bốn mùa của di nương, nha hoàn hầu hạ con của các nàng đều được thu xếp thỏa đáng, so với con cái chính thất cũng chẳng kém chút nào. Mấy di nương đều yên lòng, lấy lòng Đậu Chiêu, hầu hạ Ngụy Đình Du, sinh con đẻ cái, nhà cửa cũng được yên bình.
– Di nương nói bậy bạ gì đó?
Thúy Lãnh giận dữ trách Hồ di nương:
– Sao cứ đi tin mấy lời đồn thất thiệt, nói những lời không hay? Hầu gia và phu nhân nói chuyện đến hơn nửa đêm, phu nhân vừa mới ngủ lại, chẳng lẽ di nương định đ.á.n.h thức phu nhân sao?
– Không phải, không phải!
Hồ đại nương vội giải thích:
– Ta… ta chỉ là rất đau lòng… Hận không thể bị bệnh thay phu nhân…
Nàng nói rất tình thiết ý tha.
Đậu Chiêu tin tưởng lời nàng nói là thật lòng.
Nếu Đậu Chiêu c.h.ế.t, nhiều nhất một năm, Ngụy Đình Du sẽ tái giá, sẽ có người mới xinh đẹp cùng hắn cầm sắt hòa minh. Uy ca nhi là thế t.ử Tế Ninh phủ, sắp đính hôn, không còn mẹ đẻ nhưng còn nhà vợ giúp đỡ. Về phần Nhuy ca nhi và con gái nàng còn có Uy ca nhi là anh ruột, sẽ không phải chịu thiệt. Chỉ có các di nương, con còn nhỏ, dung nhan dần tài phai, không nơi nương tựa.
– Cho dù là thế di nương cũng đừng gây rối trước cửa phòng phu nhân.
Khuyên giải Hồ di nương là một giọng nói ôn hòa mà vẫn nghiêm khắc:
– Nếu các vị di nương khác cũng giống người thì chẳng phải là nhà cửa đã rối tung lên rồi sao! Sáng sớm tinh mơ thế này, hẳn di nương còn chưa dùng bữa sáng? Không bằng về phòng ăn sáng đi, đợi lát nữa phu nhân dậy rồi lại đến…
Đó là giọng nói của Chu thị!
Lòng Đậu Chiêu chấn động.
Chu thị là v.ú nuôi nàng đã tuyển chọn cực kì kĩ lưỡng cho con trai trưởng của mình, phẩm hạnh thuần lương, hiền lành phóng khoáng, còn kiên nhẫn với Uy ca nhi hơn cả con ruột. Khó có được nhất là nàng rất có trách nhiệm. Uy ca nhi làm sai, nàng sẽ không vì mình là v.ú nuôi mà mặc kệ, luôn cẩn thận dạy dỗ, đốc thúc hắn sửa sai. Thế cho nên sau khi Đậu Chiêu sinh hạ con trai thứ cũng giao cả Nhuy ca nhi cho nàng chăm sóc. Nàng được rảnh tay để toàn tâm toàn ý lo chuyện trong Ngụy phủ.
Hậu quả chính là hai con tuy rất kính sợ, nghe lời nàng nhưng lại không có tình cảm mẹ con thân thiết với nàng.
Đậu Chiêu hối hận vô cùng!
Đầu tiên nàng lấy danh nghĩa chăm sóc mà đưa Chu thị đến biệt viện Tây Sơn của Tế Ninh phủ, sau đó tự mình chăm sóc việc ăn mặc của hai đứa con trai, dạy bọn chúng học hành, còn bảo Ngụy Đình Du dạy hai con cưỡi ngựa…
Nhưng mọi chuyện đều đã quá muộn.
Chu thị làm việc quang minh chính đại, không có gì để người ta chê trách. Uy ca nhi mười tuổi và Nhuy ca nhi 9 tuổi chẳng những ghi nhớ mà còn hiểu chuyện. Nàng làm như vậy, không chỉ có không khiến hai con gần gũi hơn mà ngược lại chúng càng thêm xa lánh nàng.
Nàng biết là hai con đang trách nàng đưa Chu thị đi.