Người nhà Vương Ánh Tuyết đến, người nhà họ Đậu vừa khéo cùng người nhà họ Vương bàn chuyện lấy Vương Ánh Tuyết vào cửa.
Cảm thấy đã chẳng còn chuyện gì liên quan đến mình, Đậu Chiêu ngồi xổm sau hoa viên, có thể nhìn thấy hết đình Tích Ngọc của Tây Đậu, nói với Thỏa Nương:
– … Ta muốn về, lời đã dặn ngươi ngươi nhớ kỹ chưa?
Thỏa Nương mơ hồ nói:
– Tứ tiểu thư muốn đi đâu?
– Ngươi không cần lo. Tâm nguyện đã xong, tuy chỉ là mộng ảo nhưng cũng an ủi cuộc đời. Ta còn có trách nhiệm của ta, có thể đi một chuyến này đã là rất may mắn rồi. Ngươi phải nhớ kỹ, không được rời khỏi mẫu thân ta, trăm ngàn lần đừng để nàng làm chuyện ngốc nghếch. Còn sống luôn tốt hơn c.h.ế.t!
Đậu Chiêu buồn bã nói.
Thỏa Nương gật đầu trịnh trọng một cách ngạc nhiên:
– Tứ tiểu thư yên tâm, ta nhớ kỹ. Sẽ luôn nhìn theo thất phu nhân, không để thất phu nhân ở một mình.
Đậu Chiêu gật gật đầu, vươn tay định vuốt tóc Thỏa Nương, lúc này mới phát hiện hai người đang ngồi sóng vai, Thỏa Nương cũng cao hơn mình một bả vai.
Nàng cười ngượng ngùng, quay về phòng ngủ.
Kim ô lặn, ngọc thố lên*, vật đổi sao dời, Đậu Chiêu mở to mắt, trước mắt vẫn là những món đồ gỗ sơn đen cùng gương mặt tươi cười ân cần của Hương Thảo. (Kim ô là mặt trời, ngọc thố chỉ mặt trăng)
– Sao có thể như vậy? Sao có thể như vậy?
Trán nàng tứa ra mồ hôi to như hạt đỗ, nàng vội trùm chăn kín đầu:
– Ta muốn đi ngủ, ta muốn đi ngủ…
Ngủ thì mới có thể trở về!
Nhưng nàng không thể ngủ được, vất vả lắm mới ngủ, khi tỉnh dậy, nàng vẫn ở trong phòng cũ, vẫn nằm trên chiếc giường ấm lúc đầu.
Thỏa Nương hỏi nàng:
– Tứ tiểu thư, người làm sao vậy? Mau dậy dùng bữa tối đi?
– Không, không, không!
Thần sắc Đậu Chiêu rất kích động:
– Ta phải quay về! Ta còn chưa được thấy Uy ca nhi thành thân, ta còn chưa sắp đặt xong chuyện hôn sự của Nhi thư nhi … Ta phải trở về, ta phải trở về!
Đám nha hoàn xung quanh nhìn nhau, Hương Thảo hét lớn một tiếng rồi vội xông ra ngoài:
– Tứ tiểu thư trúng tà! Tứ tiểu thư trúng tà!
Phụ thân, mẫu thân đều bị kinh động, kể cả tổ phụ cũng được Đinh di thái thái dìu đến, vẻ mặt lo lắng đứng trong phòng ngủ của nàng.
– Hay là mời Từ đạo trưởng ở Tam Thanh đến xem đi? Đinh di thái thái nhỏ giọng nói.
Chỉ là còn chưa nói hết câu thì đã bị tổ phụ lườm một cái nặng nề, đang định trách mắng thì lại thấy con dâu Triệu thị mắt sáng bừng lên, cuối cùng lời đã đến miệng vẫn đành nuốt xuống.
Đậu Thế Anh biết phụ thân ghét nhất mấy chuyện ma quái thần tiên, thấy phụ thân không nói thì biết phụ thân đã ngầm đồng ý, ra dấu với thê t.ử rồi thấp giọng nói:
– Hay là, mời Từ đạo trưởng ở Tam Thanh Quán đến xem?
Triệu Cốc Thu ôm con gái, ánh mắt dại ra, si ngốc nhìn Đậu Chiêu, hối hận vô cùng.
Mấy ngày qua chỉ lo cãi cọ vói Đậu Thế Anh, nàng đã quên mất việc chăm lo cuộc sống cho nữ nhi của mình. Nếu Đậu Chiêu có gì không may… thậm chí nàng không dám nghĩ tiếp nữa.
– Việc này không nên chậm trễ! Không bằng bây giờ lập tức phái người đến Tam Thanh Quán mời Từ đạo trường đi.
Tổ phụ coi như không hay biết. Phụ thân lập tức gọi Cao Thăng vào dặn dò một hồi.
Mẫu thân ở lại cùng Đậu Chiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đậu Chiêu không ngủ được, ngược lại nàng còn vuốt ve tay mẫu thân.
Ấm áp, mềm mại, có tính đàn hồi… Cái này không thể tưởng tượng ra được.
Còn cả vị ngọt trong miệng của những chiếc bánh điểm tâm bên giường!
Chẳng lẽ nàng thực sự quay về quá khứ?
Về lại trước kia?
Nhưng quá khứ nàng từng trải qua thì sẽ thế nào?
Nỗi đau khi sinh con còn có ý nghĩa gì?
Đậu Chiêu vô cùng bối rối, không biết nên làm sao.
Từ đạo trưởng bắt được một con hồ ly tinh ở Đậu phủ.
Phương trượng Đồ Ấn chùa Pháp Nguyên nói nàng bị ma quỷ quấy phá, phải lập đàn tràng bày bảy bốn chính ngày.
Trụ trì miếu Quan Âm nói nàng bị tiểu nhân hãm hại, yểm bùa, phải thắp trường minh đăng* chín chín tám một ngày mới có thể trừ họa. (Đèn trường minh để thắp trước Phật tổ)
Mẫu thân cùng Đinh di thái thái thậm chí còn giấu tổ phụ và phụ thân mời Bành tiên cô đến nhà nhảy đồng thì bệnh của Đậu Chiêu mới dần khỏe lên.
Mọi người trong nhà đều thở phào.
Mẫu thân bỏ mặc công việc trong nhà, ngày đêm đều trông nom nàng, sợ nàng cô đơn, lại cho bốn tiểu nha hoàn tuổi trạc tuổi Đậu Chiêu đến chơi với nàng. Còn gọi thợ kim hoàn đến làm trang sức, may xiêm y mới cho Đậu Chiêu. Phòng Đậu Chiêu người tới người đi còn náo nhiệt hơn cả tết đến.
Lần đầu tiên Đậu Chiêu hưởng thụ sự yêu chiều này, suýt rơi nước mắt.
– Thọ Cô ngoan, con thấy chỗ nào khó chịu? Có phải muốn Hương Thảo chơi cùng con không?
Từ khi Đậu Chiêu gặp chuyện không may, ngoài Thỏa Nương không ngại Đậu Chiêu trúng tà, ngày đêm chăm sóc Đậu Chiêu tận tình thì những người khác đều thay đổi, bao gồm cả Hương Thảo vừa mới được theo hầu nàng.
Đậu Chiêu lắc đầu.
Mẫu thân nghĩ nghĩ, đổ tráp trân châu lên giường:
– Đẹp không con? Làm cho Thọ Cô của chúng ta một chiếc áo đính ngọc trai nhé?
Những hạt ngọc trai sáng bóng xoay tròn trên giường, ánh sáng b.ắ.n ra bốn phía.
Đậu Chiêu nâng lên rồi để ngọc trai rơi xuống, tiếng rơi như tiếng mưa tí tách.
Nàng làm Hầu phu nhân mười lăm năm cũng chưa từng sống xa xỉ như vậy.
Mẫu thân mỉm cười.
Bế nàng đến chùa Pháp Nguyên tạ lễ.
Phương trượng chùa Pháp Nguyên thấy hai mắt nàng sáng ngời, thông minh thì khuyên mẫu thân quyên góp in ấn một ngàn bản “Kinh Pháp Hoa”:
– Đây cũng là để cầu phúc cho tứ tiểu thư!
Mẫu thân không chút do dự, đồng ý nói:
– Vậy in hai ngàn bản đi!
Sự vui mừng của phương trượng Đồ Ấn hiện rõ, chắp tay với mẫu thân, mời mẫu thân đến phòng thiền chọn pháp khí.
Mẫu thân bế Đậu Chiêu vào.
Đậu Chiêu chọn món đồ trang sức bằng mã não trắng.
Mẫu thân rất vui, được phương trượng dẫn đi thăm tháp Nhạn mới động thổ không lâu, cũng nói: