Cho dù có ngày nào đó Vương Ánh Tuyết có thể đ.á.n.h động được phụ thân nhưng mẫu thân có khế ước bán mình của nàng trong tay, danh phận thê thiếp rõ ràng, lại được trưởng bối Đậu gia giúp đỡ, nàng ta có thể làm được gì?
Đậu Chiêu cơ hồ muốn cười lớn.
Bên tai lại vang lên giọng nói sắc nhọn của mẫu thân:
– Ánh Tuyết, Ánh Tuyết! Gọi nghe thân thiết thật! Các ngươi đã lén thương lượng mọi thứ sau lưng ta rồi thì còn tìm ta làm gì? “Nữ nhi nhà lành”, Đậu Thế Anh, những lời này chàng cũng nói ra miệng được sao! Nữ nhi nhà lành sẽ không biết xấu hổ mà quyến rũ tướng công của người khác? Nữ nhi nhà lành sẽ dâng mình lên cửa làm thiếp cho người? Nếu nàng trong sạch thì trên đời này chỉ sợ chẳng tìm được ai không sạch sẽ! Nàng cảm thấy bị nhục nhã thì cứ tìm đến chỗ nào không phải chịu nhục là được…
Đậu Chiêu nghe xong thì vội đến độ hận không thể bịt miệng mẫu thân lại.
Cãi nhau cũng như nói chuyện, phải có trọng điểm!
Cứ lằng nhằng dây dưa mãi chuyện đó thì có ích lợi gì?
Mau bắt phụ thân hứa hẹn mới là đúng.
Chỉ là không đợi nàng hành động, phụ thân đã giận dữ quát lớn:
– Nàng còn muốn ta thế nào? Thế này cũng không được, thế kia cũng không xong! Nàng ỷ nàng có trưởng bối làm chỗ dựa cho nàng sao? Nàng đừng cho rằng ta không dám làm gì nàng? Ta nể tình chúng ta lớn lên bên nhau…
– Nếu chàng còn nhớ là chúng ta lớn lên bên nhau thì chàng đã không làm ra chuyện xấu xa như vậy!
Mẫu thân không chút yếu thế, vẻ mặt khinh thường:
– Thiếp ỷ mình có trưởng bối làm chỗ dựa đó, chàng làm gì được thiếp? Có bản lĩnh chàng cứ bỏ qua thiếp mà lấy Vương Ánh Tuyết vào cửa đi!
– Nàng… nàng…
Phụ thân thẹn quá hóa giận:
– Ta… ta… ta muốn hưu nàng!
Mẫu thân sửng sốt.
– Chàng nói cái gì?
Sắc mặt mẫu thân tái mét:
– Chàng muốn hưu ta!
Mẫu thân không thể tin nổi, nhìn phụ thân:
– Chàng vì Vương Ánh Tuyết mà muốn hưu ta…
Vừa nói xong, chính phụ thân cũng sửng sốt, dường như hắn không dám nhìn mẫu thân, quay mặt đi, nhỏ giọng nói:
– Ta đang nói chuyện nghiêm túc với nàng nhưng nàng lại không chịu nghe…
– Đậu Thế Anh!
Mẫu thân tức giận đến hai mắt đỏ lên, nàng lớn tiếng la hét tên phụ thân:
– Ngươi cút đi cho ta! Cút xa ra cho ta! Ta chờ hưu thư của ngươi! Ta muốn xem xem, ngươi làm thế nào nghênh đón tiểu tiện nhân Vương Ánh Tuyết kia vào cửa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phụ thân rất chật vật, vội phân bua:
– Cốc Thu, ta không có ý đó! Nàng hãy nghe ta nói…
– Cút cho ta! Cút! Cút!
Mẫu thân đẩy phụ thân ra ngoài cửa:
– Ta chờ hưu thư của ngươi, ta chờ hưu thư của ngươi…
Nàng vừa lẩm bẩm vừa đóng sập cửa phòng lại.
– Cốc Thu, Cốc Thu!
Phụ thân ở ngoài gõ cửa:
– Ta không có ý đó, chỉ là nhỡ miệng nói vậy thôi! Ta vô tâm…
Mẫu thân dựa vào cửa, nước mắt như mưa, giọng nói như muỗi:
– Vô tâm… có đôi khi lời nói vô tâm mới là lời nói thật…
Đậu Chiêu cảm thấy đau đầu muốn c.h.ế.t, chạy xuống giường kéo áo mẫu thân:
– Không phải con nói muốn đến nhà cữu cữu chơi sao? Ta và con đến nhà cữu cữu chơi nhé?
– Không được!
Đậu Chiêu lắc đầu, đôi mắt to sáng bừng như sao:
– Đây là nhà của con, con phải ở nhà. Qua năm mới, đến nhà cữu cữu!
Mẫu thân ngạc nhiên, nước mắt lại càng rơi nhiều.
※※※※※
Buổi tối, Du ma ma khuyên mẫu thân:
– … Bây giờ người cãi cọ với thất gia chẳng phải là khiến bọn họ thêm khăng khít sao!
Mẫu thân ngồi trước bàn trang điểm, ngơ ngác nhìn khuôn mặt như hoa trong gương, trả lời hoàn toàn không đúng câu hỏi:
– … Trước đây, mỗi lần đến Đậu gia, mẫu thân đều dặn ta không được bướng bỉnh, không được làm các bá mẫu, các tỷ tỷ không vui. Có một lần, Bội Từ dẫn ta đi hái hoa ngọc lan, ta rất sợ, không dám trèo cây nhưng nghĩ đến lời mẫu thân, vẫn lại sợ hãi trèo lên… Bội Từ nhảy xuống nhanh thoăn thoắt còn ta lại mắc kẹt trên cây không dám xuống… Cũng sắp đến giờ ăn trưa, Bộ Từ dần lo lắng, chạy ra ngoại viện tìm gia đinh giúp đỡ… Ta ngồi trên cây một mình, trên cây có những con sâu róm đáng sợ bò đến… Ta muốn khóc lại không dám khóc, sợ khiến mọi người biết sẽ làm Bộ Từ bị mắng… Nghĩ cứ thế nhảy xuống cũng được, thà què cũng không muốn bị sâu bò vào người. Ta nhắm mắt lại, phía dưới có người “A” một tiếng, nói: “Vì sao ngươi lại ở trên cây?”. Giọng nói đó như dòng suối vừa trong veo lại vừa dễ nghe. Ta mở to mắt, thấy một thiếu niên đứng dưới tàng cây đang ngẩng đầu nhìn ta. Tóc hắn như lụa thượng hạng, vừa đen vừa bóng. Khuôn mặt hắn như mỹ ngọc, vừa nhẵn vừa mịn, đôi mắt hắn ấm áp lại sáng bừng… Ta nhìn đến ngẩn người. Hắn lại bật cười, nụ cười còn đẹp hơn hoa… Ta nói với hắn, ta bị mắc ở trên cây không xuống được. Hắn bảo ta chờ, chạy đi tìm thang đến, thật cẩn thận đỡ ta xuống… Sau này mỗi lần ta đến Đậu gia, hắn đều đứng dưới gốc ngọc lan đó chờ ta… Đưa cho ta những hạt đậu ngọt ngào, còn cả những trái mận chua chua, quả trám đen đen… Có một lần, là một bông hoa kết từ ngọc trai. Ta cất nó ở trong túi, không rời khỏi người…
Nàng quay đầu, nhìn Du ma ma bằng ánh mắt sưng đỏ:
– Ma ma, ngươi nói xem, người chờ ta ở dưới gốc ngọc lan đâu rồi? Sao ta không thể tìm được hắn nữa?