Nghe nhị thái phu nhân nhắc tới cha mẹ đã qua đời, mẫu thân nhào vào lòng nhị thái phu nhân khóc òa lên.
Lục bá phụ lớn hơn phụ thân bốn tuổi, hai người từ nhỏ đọc sách cùng nhau, cùng thi đậu tú tài lại cùng nhau thi hương rồi cùng trượt, lúc này đang ở nhà đóng cửa đọc sách. Thấy mẫu thân khóc đau lòng như vậy không khỏi có chút xấu hổ, nhỏ giọng nói:
– Hay là chúng ta đến thư phòng của tiểu thúc ngồi? Có chút chuyện để các vị thúc bá nghe được cũng không hay!
Nhị thái phu nhân lườm một cái, nhấn giọng nói:
– Ngươi và Vạn Nguyên cùng đến kinh thành, chuyện này ngươi có biết hay không?
Lục bá phụ sợ tới mức co rụt người lại, vội nói:
– Không liên quan đến con, không liên quan đến con! Nếu không phải mẫu thân bắt con về sớm thì sao Vạn Nguyên có thể gây chuyện phiền phức thế này?
Hắn nhỏ giọng nói thầm, ngữ khí có chút hậm hực, không cho là đúng.
Nhị thái phu nhân giận dữ hồi lâu không nói gì.
Lục bá phụ Đậu Thế Hoành là khi nhị thái phu nhân đã già mới sinh ra, lúc hắn sinh ra thì các huynh đệ đều đã có công danh, bởi vậy nhị thái phu nhân không nghiêm khắc với hắn như những người con khác, thực ra lại rất cưng chiều. Giữa các huynh đệ, hai người qua lại rất thân thiết. Đậu Chiêu còn nhớ, sau khi phụ thân chuyển về kinh thành còn để lại cho lục bá phụ một sân riêng, mỗi lần lục bá phụ vào kinh đều đến đó ở. Sau này hai người lại cùng làm quan trong Hàn lâm viện. Phụ thân chuyên dạy “Chu Dịch“, lục bá phụ chuyên giảng “Tả truyện“, người trong Hàn lâm viện gọi bọn họ là “Đậu thị song kiệt”.
Mẫu thân sửng sốt.
Hiểu ý rằng nhị thái phu nhân đang giúp lục bá phụ thoát khỏi hiềm nghi nên khách khí nói:
– Trời muốn thì trời đổ mưa. Vạn Nguyên tự nổi lòng tà, lục bá phụ dù có một tấc không rời thì cũng có ích gì?
Sắc mặt nhị thái phu nhân thoáng hòa hoãn lại, khiển trách lục bá phụ:
– Còn không cảm ơn đệ muội con đi!
Lục bá phụ thi lễ với mẫu thân.
Mẫu thân vội vàng hoàn lễ.
Anh mắt Đậu Chiêu lóe ra.
Nếu lục bá phụ không xin lỗi, cũng không an ủi thì có thể thấy là hắn đứng về phía phụ thân.
Nhị thái phu nhân chắc cũng hiểu được, đứng dậy nói với mọi người:
– Chúng ta đến phòng sau ngồi đi!
Để gian phòng này cho đám nam nhân.
Mọi người đương nhiên không hề dị nghị.
Mẫu thân cùng tam bá phụ đỡ nhị thái phu nhân đứng dậy, có một gia đinh chạy vào:
– Lão thái gia, người hầu của phủ Tế Ninh hầu gửi thiếp mời, nói Hầu phu nhân nhà bọn họ và Thất phu nhân nhà chúng ta có quan hệ thân thiết, lần này hồi hương đặc biệt đến thăm.
Mọi người ngạc nhiên.
Đậu Chiêu lại thất kinh.
Hầu phu nhân phủ Tế Ninh hầu, chẳng phải là mẹ chồng sao?
Sao mẹ chồng cũng đến góp vui?
– Là tỷ tỷ Điền gia ở thôn Tây Lưu.
Mẫu thân vui mừng giải thích với mọi người:
– Nhà bọn họ và nhà con có quen biết từ khi ở Biện Kinh, tổ tiên cũng từng kết thân. Chỉ là Điền bá phụ con đường làm quan thênh thang, Điền tỷ tỷ được gả đến phủ Tế Ninh hầu ở kinh thành thì hai tỷ muội mới bớt qua lại. Không ngờ nàng lại tới thăm con!
Nói xong nhìn qua tổ phụ.
Có khách từ xa đến, chuyện của con đành tạm gác lại.
Tổ phụ nghĩ nghĩ rồi bảo gia đinh kia gọi quản sự của phủ Tế Ninh hầu vào.
Quản sự phủ Tế Ninh hầu bưng tráp lễ lên, khách khí một hồi, biết được Hầu phu nhân đi rất vội vã, quyết định đầu giờ Tỵ sáng mai sẽ tới chơi.
Mẫu thân cũng mặc kệ chuyện bên kia, sai Du ma ma quét dọn phòng, lên thực đơn.
Đậu Chiêu ngồi một bình trên giường, bẻ bẻ ngón tay.
Không biết Ngụy Đình Du có theo đến không?
Mẹ chồng nói trước kia bọn họ đã từng gặp, chẳng lẽ chính là lần này?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đang suy nghĩ thì thấy tam bá mẫu vội vàng đi tới.
Nàng kêu Thỏa Nương:
– Bế ta đi đến chỗ mẫu thân!
Thỏa Nương vui mừng:
– Tứ tiểu thư, người có thể nói!
Đậu Chiêu sửng sốt, hồi lâu sau mới phản ứng lại, sai nàng:
– Nhanh, mau đuổi theo tam bá mẫu, vào phòng trước bá mẫu.
– Được!
Thỏa Nương vô cùng cao hứng đáp lời, bế nàng đến chỗ mẫu thân:
– Thất phu nhân sẽ rất vui, tứ tiểu thư biết nói rồi!
– A! Nói vài câu cho mẫu thân nghe đi?
Mẫu thân mỉm cười dỗ dành Đậu Chiêu.
Đậu Chiêu thoải mái nói:
– Con muốn đến nhà cữu cữu, chơi!
Mẫu thân cười lớn.
Đậu Chiêu cũng cười.
Dù sao cũng không phải huynh đệ ruột thịt, nhị thái phu nhân tuy giúp đỡ mẫu thân nhưng lại càng nóng lòng phủi sạch quan hệ cho con mình.
Cữu cữu rốt cuộc là người thế nào, lúc nào phải thử một lần mới được.
Lúc này tam bá mẫu đi vào, Thỏa Nương tránh ra ngoài, Đậu Chiêu vẫn ngồi trên giường. Tam bá mẫu nắm bàn tay nhỏ bé của Đậu Chiêu, khẽ nói với mẫu thân:
– Đã hỏi rõ ràng, đều nói chỉ này sinh tình cảm đơn thuần mà thôi.
Mẫu thân cười nhạt.
Tam bá mẫu cười giận dữ:
– Muội quản gì bọn họ là thật hay giả! Bọn họ nói như vậy, chúng ta cứ tin thế. Nếu cả hai trong sạch, chờ người của họ Vương đến, chúng ta giao nàng lại cho bọn họ là được.
Mẫu thân gật đầu:
– Muội hiểu rồi!
Bên ngoài truyền đến tiếng cười khẽ và giọng nói có chút bối rối:
– Thất gia, thất phu nhân đang nói chuyện với tam phu nhân…
Lời còn chưa dứt, rèm cửa đã được vén lên, phụ thân tái mặt đi vào.
– Thất thúc đã trở lại!
Tam bá mẫu cười, kéo mẫu thân ra sau mình:
– Tam ca của ngươi đâu?
– Tam tẩu!
Phụ thân ấp úng nhìn tam bá mẫu, gân xanh trên trán nổi đầy:
– Đinh di thái thái thiết yến ở hoa viên, Cốc Thu giúp đệ thay y phục rồi qua đó.
Tam bá mẫu có chút do dự.
Mẫu thân đặt tay lên vai tam bá mẫu.
– Tam tẩu, tẩu đi trước đi! Đừng để bọn Tam bá chờ lâu. Muội và Vạn Nguyên sẽ qua đó ngay.
Mẫu thân dịu dàng nói.
Tam bá mẫu đ.á.n.h mắt với Du ma ma rồi cười đi ra ngoài.