Song chi và tiểu nha hoàn đều hoang mang nhưng vẫn cho Hương Thảo đi vào.
Hương Thảo đắc ý vênh mặt với hai người, chân ch.ó chạy tới trước mặt Đậu Chiêu, khép nép nói:
– Tứ tiểu thư, Thỏa Nương mà tiểu thư nói, ta đã tìm được rồi.
Nói đến đó, ngữ khí hơi nhẹ xuống, ánh mắt lại nhìn nàng chờ mong.
Đậu Chiêu hơi mỉm cười.
Lúc ở Tế Ninh phủ, nha hoàn như vậy nàng thấy nhiều rồi.
Vì có thể trở nên nổi bật, chỉ cần có chút hi vọng thì các nàng sẽ dùng hết sức để nắm bắt.
Nàng cũng không quá phản cảm với những người như vậy?
Nếu ai cũng đều an phận thủ thường thì cuộc sống còn cần gì đến sự phấn đấu?
Chẳng qua Hương Thảo hành sự quá nóng nảy, gửi hết hi vọng cho đứa trẻ còn chưa hiểu chuyện, không biết mưu tính sâu xa, xem xét thời thế. Nhưng nàng vẫn phải cảm ơn Hương Thảo. Bằng không nàng sao có được tin tức của Thỏa Nương?
Đậu Chiêu nói với Song chi:
– Thưởng! Hương Thảo!
Song Chiêu ngập ngừng.
Dù là chủ nhân thì tứ tiểu thư hình như cũng hơi… ít tuổi!
Có nên báo cho thất phu nhân biết không?
Nàng cân nhắc, thấy mắt Hương Thảo sáng lên, đã hành lễ cảm ơn Đậu Chiêu, sau đó đến trước mặt Đậu Chiêu, líu ríu nói:
– Thỏa Nương là tiểu nha hoàn ở phòng giặt đồ hậu viện, là thất phu nhân mang về sau lần đến chùa Đại Từ dâng hương. Ta phải hỏi rất nhiều người trong phủ mới tìm được nàng. Tiểu thư tìm nàng có chuyện gì? Có cần ta gọi nàng tới cho tiểu thư? Nàng rất dễ gần. Ở phòng giặt đồ những chuyện nặng nhọc nàng đều không nề hà, mọi người ở đó đều rất thích nàng. Sau khi ta hỏi thăm, các nàng đã dẫn ta đi tìm Thỏa Nương…
Đậu Chiêu hiểu ra.
Có thể là nha hoàn bên cạnh mẫu thân hay nàng thì đều là những v.ú già có uy tín trong Đậu phủ, sao có thể biết được nha hoàn thô lậu của phòng giặt đồ? Như vậy, Thỏa Nương là nha hoàn thô lậu ở Đậu phủ, năm đó đã xảy ra chuyện gì, nàng không chứng kiến, chỉ là về sau nghe người ta nhắc lại mà thôi. Cái này cũng giải thích được vì sao lời của Thỏa Nương lại không khớp với thực tế…
Mắt nàng giật giật.
Sự thật!
Chẳng lẽ tất cả những chuyện xảy ra trước mắt đều là sự thật?
Thế thì nàng đang ở đâu?
Một số suy nghĩ lúc trước đã xem nhẹ, giờ lại xoay vần trong đầu, làm cho Đậu Chiêu hết hồn, người lạnh toát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có một tiểu nha hoàn chạy vào.
– Song Chi tỷ tỷ, không hay rồi.
Thần sắc nàng rất kích động như thể gặp phải kẻ thù mạnh.
– Hạc Thọ đường xảy ra chuyện rồi.
Đậu Chiêu động lòng.
Song Chi vội vàng hỏi:
– Xảy ra chuyện gì?
– Lúc Thất gia ở kinh thành bị một nữ nhân mê hoặc. Muốn lấy nữ nhân kia về, còn mời tam gia của Đông phủ đến nói đỡ. Lão thái gia giận dữ, cầm kiếm đòi g.i.ế.c thất gia đó!
Mặt nàng trắng bệnh. Đám nha hoàn trong phòng rối lên:
– Sau đó thì sao?
– May mà tam gia chưa đi, cản được lão thái gia.
Tiểu nha hoàn nói:
– Nhưng thất gia quyết tâm muốn lấy nữ nhân kia về, trời đông giá rét nhưng quỳ gối trên tuyết trắng xin lão thái gia đồng ý. Kết quả, thất phu nhân tìm đến, thất gia lại cầu xin thất phu nhân khiến thất phu nhân giận muốn c.h.ế.t. Không chỉ không đồng ý còn khóc mắng thất gia là kẻ vong ân phụ nghĩa, đến lão thái gia cũng không cản được. Tam gia thấy thể thì bảo Đại Phúc lén mời tam phu nhân đến.
– Khó trách Hàm Tiếu tỷ tỷ bị Du ma ma gọi đi rồi không thấy tăm hơi!
– Chẳng lẽ nữ nhân kia xinh đẹp hơn thất phu nhân?
– Rốt cuộc thì lão thái gia có đồng ý cho nữ nhân kia vào cửa không?
– Thế thì trong nhà lại thêm một chủ nhân sao?
Đám nha hoàn bảy miệng tám lưỡi bàn tán, không ai để ý đến Đậu Chiêu.
Đậu Chiêu ngây người ngồi đó, vô cùng hoảng sợ.
Từ khi nàng quản lý việc bếp núc của phủ Tế Ninh hầu cho đến khi trở thành đương gia vẫn luôn rất nghi ngờ. Tam bá phụ là người quản lý công việc của Đậu phủ, là trưởng bối được mọi người tôn kính, sao có thể năm ngày ba lượt đến điền trang thăm một người thiếp vốn ít khi liên quan đến Đậu gia như tổ mẫu (bà nội)?
Thì ra ông đi thăm nàng.
Thỏa Nương nói, mẫu thân bị ép tự t.ử.
Là người nói đỡ cho phụ thân, lòng ông hẳn rất áy náy với nàng nên mới như vậy?
Đậu Chiêu nhớ lại ánh mắt tam bá phụ nhìn mình.
Trong sự từ ái còn có mấy phần xót xa.
Còn cả di chúc sau khi ông qua đời, để lại hết cho nàng những bức họa, thư pháp của danh nhân đời trước mà ông sưu tầm được.
Khi đó họ Đậu còn chưa ở riêng, tam bá phụ không có tài sản riêng, để lại cho con đẻ là anh em Đậu Phồn Xương, Đậu Hoa Xương cũng chỉ là mấy nghiên mực và đá ngọc thạch.
Nàng vẫn nghĩ đó là vì tam bá phụ rất thích mình.
Có thể thấy, thứ nhìn được không nhất định là sự thật, nghe được cũng không nhất định là sự thật, thậm chí cảm nhận được cũng không nhất định sẽ là sự thật.