Sinh Hòa Đường

Chương 3



Ta phi một tiếng trong lòng.

Hắn cũng đâu phải không có miệng, không muốn ăn thì không biết nói thẳng chắc?

Ta đặt đũa xuống, ôm bụng, mặt nhăn thành một cục vì đau.

[Không thể đổ hết lên đầu Giang Từ được. Nếu hắn không cẩn thận như vậy thì đã c.h.ế.t cả trăm cả ngàn lần rồi.]

[Trước kia Giang Từ từng bị người thân cận hạ độc, suýt mất mạng. Hắn cảnh giác nặng cũng là bình thường thôi. Không từ chối trực tiếp chẳng phải cũng là muốn giữ thể diện cho Xuân Hòa sao?]

Ta co người trên giường, đầu óc mơ màng hỗn loạn.

Không biết từ lúc nào bên giường đã có thêm một người. Ta mơ mơ màng màng nhìn thấy bóng người, sợ đến giật mình.

Tay bị hắn nắm lấy, nhẹ nhàng bôi lên một lớp t.h.u.ố.c mát lạnh.

Giang Từ đỡ ta ngồi dậy, đưa tới một bát t.h.u.ố.c:

"Uống đi, sẽ dễ chịu hơn chút."

Ta mờ mịt nhận lấy.

Hắn khẽ thở dài:

"Là ta không đúng, làm tổn thương tâm ý của nàng. Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn nên tới xin lỗi nàng."

Ta đưa tay sờ bụng mình.

Vốn cũng không phải bệnh gì nghiêm trọng, đau một lúc là qua thôi.

Không ngờ Giang Từ lại tới, còn để hắn nhìn thấy dáng vẻ chật vật thế này của ta nữa.

Ta hít một hơi rồi uống cạn bát t.h.u.ố.c.

Giang Từ lấy một viên mứt đưa cho ta:

"Phu nhân đúng là rất chịu khổ."

Chịu khổ… nghe chẳng giống lời hay ho gì cả.

Ta nhai viên mứt, đột nhiên chậm chạp nhận ra… liệu hắn có nghi ngờ thân phận của ta không?

Tiểu thư mỗi lần uống t.h.u.ố.c đều giả vờ này nọ kéo dài cả buổi. Những tiểu thư quý tộc khác cũng như vậy sao?

Ta lập tức cảnh giác nhìn về phía hắn, vừa lúc chạm phải đôi mắt sâu thẳm kia.

Đầu óc trong nháy mắt lạnh toát.

"Hôm nay ăn cay nhiều quá nên vị giác hơi tê mất rồi, giờ mới thấy t.h.u.ố.c đắng."

Ta nhíu mày:

"Ôi, đắng quá đi, mứt cũng chẳng còn thấy ngọt nữa."

Dường như ta nghe thấy một tiếng cười khẽ.

Ta ngẩng đầu nhìn lên, khóe môi Giang Từ hơi cong, lại nhét thêm một viên mứt vào miệng ta.

Đầu ngón tay mát lạnh lướt qua cánh môi ta rồi nhanh ch.óng rời đi.

"Bây giờ còn đắng không?"

6

Hắn cong mắt nhìn ta.

Đầu óc ta chậm mất nửa nhịp.

Đây chắc là kiểu… tát một cái rồi lại cho một viên táo ngọt mà tiểu thư từng nói.

Rùa

Tâm tư nhiều hơn cả tổ ong vò vẽ, tiểu thư từng dặn ta gặp kiểu người thế này thì nên tránh xa một chút.

Ta vẫn thích kiểu người thẳng thắn chân thành hơn.

Ta lặng lẽ lắc đầu.

"Lần sau thấy khó chịu thì nhớ gọi đại phu, đừng tự mình chịu đựng. Nàng là phu nhân của ta, không cần làm mấy việc vất vả ấy. Chuyện ăn uống cứ giao cho nhà bếp là được."

Vậy thì ta còn lý do gì để tiếp xúc với Mặc Phong nữa?

"Nhưng thiếp muốn làm gì đó cho chàng."

Ta nắm lấy một góc áo của hắn, thấp thỏm nói:

"Thiếp biết phu quân không thiếu người hầu hạ, nhưng bọn họ là bọn họ, thiếp là thiếp. Tấm lòng của thiếp… thiếp muốn tự mình đưa cho phu quân."

Giang Từ cúi mắt nhìn ta.

Không từ chối nữa.

Ta dò hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Thiếp thấy quanh nhà bếp có nuôi gà, ngày mai thiếp hầm canh gà cho phu quân nhé?"

Thần sắc hắn thoáng phức tạp:

"Thôi được, chỉ cần nàng đừng để bản thân mệt là được."

Sao có thể mệt được chứ.

Ta nở với hắn một nụ cười thật tươi.

Khóe môi hắn cũng hơi cong lên một chút, nhưng rất nhanh lại lấy cớ có việc rồi rời đi.

Ta ngủ một giấc thật ngon, sáng hôm sau hăng hái đi hầm canh gà.

Canh gà được ta chia thành ba phần.

Hai phần thịt gà, một phần nước canh béo ngậy.

Lúc mang đến cho Giang Từ, thái độ của hắn với ta rất ôn hòa. Động tác đặt hộp thức ăn sang một bên cũng rất tự nhiên.

Hắn nói:

"Đợi lát nữa ta sẽ ăn."

7

Ta nhìn quyển sách trong tay hắn, săn sóc lên tiếng:

"Vậy phu quân cứ bận trước đi, thiếp xin phép về trước."

Ra khỏi thư phòng, ta đưa chiếc hộp thức ăn còn lại cho Mặc Phong đang đứng canh cửa:

"Ngươi theo hầu hầu gia vất vả rồi. Canh gà ta nấu hơi nhiều, phần này ngươi giữ lại ăn nhé."

Mặc Phong được yêu quý mà lo sợ, vội vàng nhận lấy:

"Đa tạ phu nhân."

Ta mím môi cười, quay về hưởng thụ phần còn lại của mình.

Những dòng chữ lại hiện lên:

[Giang Từ sao không thể nói thẳng là hắn không ăn nhỉ? Canh gà nguội lạnh hết rồi hắn mới bảo Mặc Phong mang đi xử lý, đến nắp còn chẳng mở.]

[Hắn chắc chắn có lý do của hắn. Người đã quen nhìn lòng người lạnh nhạt như hắn sao có thể bị một bát canh gà làm cảm động chứ, Xuân Hòa đúng là phí công.]

[Không phí công đâu, tôi thấy nàng ấy tự ăn rất vui vẻ mà.]

Đúng là rất vui vẻ.

Ở Tống phủ ta chưa từng bị bạc đãi, nhưng ta vẫn đau lòng tiền của tiểu thư, cũng tiếc tiền của bản thân.

Nhưng ta không tiếc tiền của Giang Từ, ăn uống cực kỳ thoải mái.

Muốn ăn sẵn thì sai người mua, muốn tự làm thì tự xuống bếp. Nhưng mỗi lần mang tới cho Giang Từ, không ngoại lệ, hắn đều đặt sang một bên.

Ta cũng chẳng buồn.

Thứ nhất, đưa cho hắn vốn đều là mấy món thừa méo mó.

Thứ hai, đám chữ kia cũng nói rồi, cách Mặc Phong xử lý phần của Giang Từ chính là tự mình ăn sạch.

Ta thích kiểu người chân chất biết quý trọng lương thực thế này lắm.

[Đến người ngốc nhất cũng nhìn ra được hai phần đồ ăn khác nhau.]

[Mặc Phong: Một lần thì là phu nhân đưa nhầm, chẳng lẽ lần nào cũng nhầm được sao?]

[Mặc Phong hoảng đến mức không dám ngẩng đầu nhìn Xuân Hòa luôn, buồn cười c.h.ế.t mất.]

Phân biệt đối xử như vậy cũng có thể khiến Mặc Phong hiểu được sự đặc biệt của ta dành cho hắn.

Ta mỉm cười nhìn hắn:

"Hôm nay là bánh bí đỏ đấy, ngươi thích ăn không?"

Hắn cúi đầu nhận lấy hộp thức ăn, khô khan đáp:

"Thích chứ, phu nhân."

Những chiếc bánh bí đỏ làm xấu xí ta đều bỏ vào hộp của Giang Từ.

Còn phần cho Mặc Phong đều là những chiếc đẹp mắt nhất.