Tôi không mềm lòng, thậm chí cố ý đâm vào sâu bên trong.
Cố Văn Tranh dùng tay còn lại nắm chặt chăn.
Anh rũ mắt, hôn cổ tôi lấy lòng, nhẹ giọng nói: "Đừng như vậy được không! " 201 Tất nhiên tôi chỉ muốn trêu Cố Văn Tranh mà thôi, làm sao có thể làm trò trước mặt Tiểu Nguyên Bảo được.
Âm thầm xin lỗi linh hồn trẻ thơ của Tiểu Nguyên Bảo, tôi quăng gối về phía nó.
Chiêu này bao giờ cũng hữu dụng, nó nhanh chóng bị doạ chạy khỏi phòng.
Dụ mèo con chạy xong rồi đến dỗ dành mèo lớn đang thẹn quá hoá giận.
202
Khi cán dao xẹt phải một chỗ, phản ứng Cố Văn Tranh đặc biệt dữ dội.
Như chú cá giãy giụa khi mắc lưới.
Tôi khựng lại, ngẩn ngơ một hồi mới nhớ đến chuyện tìm kiếm thường thức trong đầu.
203 Hình như tôi mới đụng phải khoang sinh sản của Cố Văn Tranh? Không giống miêu tả trong sách lắm, hoặc do chưa tới kỳ ph@t tình.
Nếu không tại sao không mở ra hoàn toàn? * 【 Nhật ký của Cố tổng- Đoạn trích 16】 Phương Nghi An luôn có khả năng khiến mình đổi mới nhận biết về em ấy.
Sao lại có người tự giận mình vì không thể chửi nhau trên game chứ? Mình không cố ý cười ra tiếng, hình như em ấy thẹn quá hoá giận rồi, phải nghĩ cách dời sự chú ý của em ấy thôi.
! Hình như chọn sai cách dời sự chú ý rồi.
Sự thật chứng minh, để Phương Nghi An cắn thêm mấy lần cũng không hết nhạy cảm, vừa cắn vừa làm chỉ tổ làm mình nhếch nhác thêm thôi.
Có thể xoá sổ hai điều này ra khỏi quá trình trị liệu.