Lăng Phong từ rất lâu rất lâu trước kia, đã hiểu rất nhiều chuyện sẽ không đơn giản như trong tưởng tượng.
Vì từ khi còn bé, gia giáo nghiêm khắc, dù làm cái gì cũng đều phải cố gắng hết sức, ở phòng đàn anh phải là người về cuối cùng, ở phòng tập vũ đạo anh luôn là người tập lâu nhất.
Từ nhỏ, khi cha mẹ nói chuyện cùng người khác, lúc nhắc tới anh đều mang vẻ mặt kiêu ngạo, bọn họ nói:
“Lăng Phong nhà chúng ta ấy, không cần ai dạy, đều tự nó muốn học.”
“Đứa nhỏ này rất thích tập luyện.”
“Người làm cha như tôi cũng bớt lo.”
Những người khác cũng luôn khen anh:
“Lăng Phong thật hiểu chuyện.”
“Thật ngoan ngoãn, về sau tiền đồ xán lạn lắm đây.”
“Con thích nhiều thứ nhỉ.”
Thích.
Lăng Phong luôn hiểu lầm từ thích đó, anh thích ca hát thích khiêu vũ, vì thế phải làm cho tốt nhất, nhưng đó không phải bởi vì thích, anh chỉ là đem những thứ đó thành nơi phát tiết nội tâm, ở trong mắt người ngoài, anh là một người tinh thông thi họa, không ai để ý đến mặt khác.
Anh cứ tưởng sẽ không sao cả.
Dù sao anh cũng đạt được mọi yêu cầu.
Từ khi còn bé đến khi trưởng thành, Lăng Phong vẫn luôn duy trì thành tích ưu việt, vẫn luôn không mắc sai lầm, ít khi để lộ vẻ vui buồn, sẽ mãi như thế nếu không có gì ngoài ý muốn, cho đến gặp được ——
“Trời má, trước giờ tôi chưa bao giờ gặp người nào không thú vị như cậu đấy!”
Thẩm Dã.
Định sẵn sẽ đối nghịch cả đời với anh.
18 tuổi, lần đầu tiên Lăng Phong nhìn thấy Thẩm Dã, đại thiếu gia khí phách trêu hoa ghẹo nguyệt bước xuống từ xe thể thao, không chỉ vung tay một cái là có người đem đồ đến, còn mang vẻ mặt cà lơ phất phơ tiến đến trước mặt Lăng Phong, nói: “Đi chơi đi.”
Lăng Phong không có hứng thú đối với chuyện này, trực tiếp cự tuyệt.
Thẩm Dã bĩu môi, khoa trương nói: “Chơi game cũng không đi, tôi chưa từng thấy người nào không thú vị như cậu đấy!”
Mang theo các bạn học trong phòng huấn luyện trốn học tập thể.
Lăng Phong không muốn đi, định đi tập luyện, là Thẩm Dã mạnh mẽ lôi kéo anh đi, ngoài miệng nói ra những lời ngụy biện:
“Cậu không đi thì những người khác phải sống làm sao đây.”
“Đi mau!”
“Đời người mà không trốn học một lần thì không viên mãn!”
“Đi đi đi!”
……
Lăng Phong 18 năm nay, đó là lần đầu tiên phản nghịch trốn học.
Khu trò chơi điện tử kia lúc còn nhỏ anh cũng thấy những người khác chơi, chẳng qua khi đó mấy thứ này ở trong mắt cha mẹ đều là thứ vô bổ, không có giá trị, cho nên phần lớn thời gian Lăng Phong đều đứng ngoài cửa kính hoặc đi ngang qua nhìn vào thế giới xa lạ.
Anh không hâm mộ.
Anh chỉ cảm thấy bên trong rất ầm ĩ.
Hiện tại, bên cạnh còn có thêm một người ầm ĩ - Thẩm Dã.
Thẩm Dã vỗ máy chơi game kêu: “Nhanh lên nhanh lên, a a a lại chết! Làm sao các cậu ăn được vậy!”
Lăng Phong hận không thể lấp kính miệng hắn lại.
Thẩm Dã thua còn chưa đủ, quay đầu lại nhìn Lăng Phong, nói: “Cậu tới đánh với tôi một trận xem!”
Những người khác trong phòng huấn luyện nói:
“Hình như trước giờ Lăng ca không thích mấy trò này lắm.”
“Ha ha ha không chừng còn "ăn" cả chúng ta đó.”
“Dã ca cậu phải cẩn thận đó.” Thẩm Dã từ nhỏ đã chơi đến bậc đại vương, nghe được lời này liền nảy tâm phản nghịch, hắn cười nói: “Núp trong hang như các cậu thì bản lĩnh cái gì, phải chạy ra chiến trực diện như tôi, đó mới là bản lĩnh!”
Mọi người thổn thức, vị đại thiếu gia này khẩu khí thật lớn.
Thẩm Dã đi qua đối diện với Lăng Phong nói: “Mau tới, chơi một ván.”
Lăng Phong cự tuyệt: “Tôi không có hứng thú.”
“Không có hứng thú?” Thẩm Dã hừ hừ: “Tôi thấy cậu vì sợ thua nên mới không dám chơi cùng tôi thì có!”
Lăng Phong căn bản không thèm để ý tới hắn, nhưng nhìn thấy Thẩm Dã như vậy, rốt cuộc mở miệng: “Cậu chắc chắn muốn chơi với tôi?”
Thẩm Dã khẽ hừ một tiếng, đắc ý nhìn anh: “Không được sao?”
Lăng Phong đứng lên trong ánh mắt mọi người, mở miệng nói: “Được, đến đây.”
Dưới ánh nhìn chăm chú của Thẩm Dã, Lăng Phong đi tới phía trước máy, cầm tay cầm rồi bắt đầu thao tác, ván thứ nhất hai người cùng đội, Thẩm Dã dẫn đầu, chơi rất hùng hổ, không màng sống chết của đồng đội. Nhưng càng về sau, Lăng Phong bắt đầu tìm được cách chơi phù hợp, theo kịp tiết tấu của Thẩm Dã.
Ngay lúc Thẩm Dã chuẩn bị thư giãn, không nhìn map, Lăng Phong mở miệng nói: “Bụi cây bên trái.”
Thẩm Dã ngẩn người.
Lăng Phong mặt không biểu tình nói: “Nhanh.”
Thẩm Dã do dự một chút nhưng vẫn ném một chiêu, không ngờ vừa mới đánh xong liền báo hiệu một người chết.
Thẩm Dã thốt lên một tiếng: “Sao cậu biết ở kia, cậu 'hack' hả?”
Ánh mắt Lăng Phong nhìn hắn như đang nhìn một tên ngốc, thấp giọng: “Tôi và cậu cùng team.”
Thẩm Dã chậm nửa nhịp mới kịp phản ứng lại.
Ván thứ hai hai người bị phân đến hai trận doanh khác nhau.
Ngay từ đầu, Thẩm Dã đánh rất hung hãn theo đúng phong cách của hắn, nhưng rất nhanh, dù hắn có cố gắng tung chiêu ra sao thì đối thủ cứ như bất tử, Lăng Phong giống như dự đoán trước mọi động tác của hắn, làm hắn tiêu hao nhiều thể lực, cuối cùng ngay lúc Thẩm Dã tức muốn hộc máu liền nắm lấy cơ hội đánh bại hắn.
!!
Thẩm Dã tức giận nói: “Lăng Phong ngươi con mẹ nó cố ý?”
Hắn vẫn luôn tự phong mình là thiên tài trò chơi, lại không ngờ có ngày bị cái tên mới chơi đánh bại thảm hại!
Thẩm Dã nghiến răng nghiến lợi nhìn người trước mặt, oán hận nói: “Cậu thật sự là một tên nhàm chán.”
Lăng Phong bình tĩnh tự nhiên, thậm chí còn mỉm cười: “Quá khen.”
……
Anh cùng Thẩm Dã nhìn nhau không thuận mắt, anh chán ghét tính tình kiêu ngạo ương ngạnh của Thẩm Dã, mà Thẩm Dã chán ghét anh nhàm chán, không thú vị.
Hai người đều cho rằng sẽ không còn dính líu gì với đối phương, lại không nghĩ đến, ngày nọ 5 năm sau, bọn họ sẽ gặp lại ở một chương trình tuyển tài năng.
Mặc dù nhiều năm trôi qua, vẫn như cũ không thuận mắt nhau. Thậm chí trong một lần thành lập nhóm nhỏ, bọn họ cãi nhau ầm ĩ chỉ để tranh cái chức đội trưởng.
Lăng Phong vẫn luôn cho rằng Thẩm Dã không phục mình, cho nên anh cũng lười cãi cọ với Thẩm Dã, dù sao từ nhỏ anh cũng biết mình không nên nói lý với mấy tên ngốc, Thẩm Dã chính là tên ngốc kém văn hóa.
Mãi đến ——
Ngày đó.
Bởi vì anh được nhiều người hâm mộ, đồng đội ngày xưa đều muốn tranh thủ cọ nhiệt, Lăng Phong không thích, chỉ lo tập luyện, không ngờ dẫn tới sự ganh ghét của đồng đội.
Công viên vắng vẻ phía sau truyền đến vài tiếng bàn luận:
“Lăng Phong thật không màng tình nghĩa gì hết.”
“Thật.”
“Cậu ta có gì đặc biệt hơn người, nổi tiếng liền lên mặt khinh người?”
“Trước kia làm bộ quá mà, giờ nhìn thật không quen……”
Thanh âm vụn vặt truyền đến.
Đáy mắt Lăng Phong tụ ra một màng sương đen.
Chợt vào lúc này, có người từ nơi khác đi tới: “Bốp!” một tiếng, liền truyền đến tiếng quỷ khóc sói gào!
Học viên bị đánh đau hô một tiếng, cao giọng nói: “Ai, ai đánh tôi vậy!”
Thẩm Dã chậm rì rì đi tới, cà lơ phất phơ nói: “Cậu tìm cha cậu làm gì?”
“Thẩm Dã, cậu bị gì vậy?” Tên học viên tức giận bất bình nói: “Mắc mớ gì đánh tôi?”
Thẩm Dã cười nói: “Tôi có đánh cậu đâu, tôi rõ ràng đang đánh bạch nhãn lang!”
Học viên đỏ mặt tía tai: “Cậu nói ai đấy, cậu không phải cũng muốn đối phó với Lăng Phong sao, còn tới xen vào chuyện người khác làm gì?!”
“Nóng nảy cái gì?” Thẩm Dã chậm rì rì mở miệng, kiêu ngạo đến cực điểm: “Tôi với Lăng Phong thế nào thì là chuyện của hai chúng tôi, có liên quan gì tới cậu, Lăng Phong không tốt, nhưng năng lực mạnh hơn các cậu rất nhiều.”
Lăng Phong cách đó không xa rất bất ngờ.
Dù sao trước giờ Thẩm Dã chưa từng khen anh, ngày thường mỗi lúc huấn luyện, cứ có cơ hội lại giận dỗi anh.
Đồng đội đỏ mặt tía tai nói: “Ai kém hơn cậu ta, cậu ta chỉ là có vận khí tốt, mặt đẹp hơn một tí thôi.”
Thẩm Dã cười to ra tiếng, thậm chí ôm bụng cười tới mức nước mắt phải tràn ra, hắn nói: “Đừng có giỡn, đầu cậu bị lừa đá à, cậu còn nghĩ cậu xứng để so với Lăng Phong à, lúc cậu ấy chăm chỉ ở phòng huấn luyện thì cậu lười biếng nằm dài, ăn chơi, giả dụ Lăng Phong không dựa vào khuôn mặt đó, chỉ với năng lực nghiệp vụ, cậu cũng không bằng một cọng tóc của cậu ấy, nếu người như cậu còn có thể so với Lăng Phong, vậy cậu cũng làm nhục mặt lão tử quá.”
Đồng đội kia bị Thẩm Dã nói đến mức ngượng ngùng.
Thẩm Dã chọc chọc cột sống đồng đội phía trước: “Làm người á, vẫn nên thường xuyên soi gương xem lại bản thân, tôi đây sẽ cho các cậu thời gian rèn luyện, khi nào thông minh hơn thì hẵng nói chuyện với tôi!”
Vài người ngượng ngùng gật đầu, tất cả đều bỏ chạy.
Thẩm Dã giáo huấn xong, chuẩn bị đi về, đi chưa được mấy bước liền gặp được Lăng Phong ở khúc quẹo, hắn sửng sốt.
Lăng Phong nhìn hắn.
Thẩm Dã tự mình hốt hoảng: “Cậu có bệnh à, đứng ở chỗ này mà không lên tiếng!”
Lăng Phong không để ý hắn hùng hổ, chỉ mở miệng nói: “Vì sao lại nói giúp tôi?”
Thẩm Dã kỳ quái hỏi lại: “Cái gì?”
“Vì sao lại bảo vệ tôi.” Lăng Phong bướng bỉnh muốn hỏi cho rõ: “Cậu không phải không thích tôi sao?”
Thẩm Dã rốt cuộc cũng hiểu, hắn cười nhạt một tiếng nói: “Ai bảo vệ cậu, cậu có lầm không, toàn bộ khu huấn luyện đều biết thực lực của tôi với cậu không phân trên dưới, bây giờ con mèo con chó còn dám tự nhận bản thân mạnh hơn cậu, cậu xem tụi nó để mặt mũi của lão tử ở đâu!”
Lăng Phong nghẹn cứng.
Anh chắc chắn miệng Thẩm Dã không phun ra nổi cái ngà voi*.
*Miệng chó không mọc nổi ngà voi: kẻ xấu không thể nói ra lời tử tế.
Cố tình, hai tay Thẩm Dã còn cắm trong túi quần, rất kiêu ngạo nhìn anh, rút ra một tay vỗ vỗ vai Lăng Phong: “Cậu chính là người của tôi, chỉ có thể bị so với tôi thôi, biết không?”
Lăng Phong trừng mắt nhìn hắn một cái.
Thẩm Dã hừ nhẹ một tiếng nói: “Thật nhàm chán, đùa một chút cũng không được.”
“……”
Bọn họ vẫn không thuận mắt nhau, là đối thủ một mất một còn, chỉ là không biết bắt đầu từ khi nào, Lăng Phong bắt đầu phát hiện bản thân mình dần coi trọng Thẩm Dã, anh xuyên qua đám người, âm thầm quan sát Thẩm Dã, chú ý nhất cử nhất động của hắn, bởi vì hắn hỉ nộ ái nhạc mà ảnh hưởng, từ nhỏ đến lớn anh chỉ có một mình một cõi trong thế giới tâm hồn, lần đầu tiên bị một người khác chậm rãi xâm chiếm.
Anh phát hiện Thẩm Dã thật ra cũng là một cậu nhóc thông minh.
Tuy rằng dùng thủ đoạn có hơi...
Anh phát hiện tính tình Thẩm Dã cũng không kém như vậy, bộ dạng hắn bảo vệ bạn bè rất quyết liệt.
Anh phát hiện Thẩm Dã cũng không giống đại thiếu gia tí nào.
Anh đành tự ngầm hiểu Thẩm Dã chính là một cậu nhóc vừa ngốc ngốc vừa ngay thẳng thôi.
Thẩm Dã……
Thẩm Dã……
Cái tên này đã lòng vòng vô số lần trong tâm trí anh.
Mãi đến sau này, vào đêm tiệc chia tay, Thẩm Dã uống say, Thẩm Lâm Kiệt nhờ anh mang Thẩm Dã lên lầu thuê phòng nghỉ ngơi, anh ôm Thẩm Dã tới phòng rồi đặt người xuống giường, quan tâm hắn, lúc giúp Thẩm Dã c** q**n áo, tay chân Thẩm Dã có chút không thành thật.
Lăng Phong thở dài trong lòng, mở miệng nói: “Cậu nằm yên một chút coi!”
Thẩm Dã uống say không chịu nằm yên, liếc anh một cái rồi nói: “Lăng Phong?”
Lăng Phong gật gật đầu.
Uống say hơi chóng mặt, hắn xoa xoa đầu: “Sao lại là cậu.”
Lăng Phong nhíu mày: “Tại sao không thể là tôi?”
“Cậu, tôi ghét cậu muốn chết.” Khuôn mặt anh tuấn của Thẩm Dã khi say ửng hồng, hắn lẩm bẩm: “Lần nào cậu cũng đứng đầu, tôi đứng hai, lần thi này cũng vậy, cậu làm tôi không biết để mặt mũi chỗ nào, ghét muốn chết, ghét như vậy nhưng tại sao lúc cậu lên nhận giải tôi lại thấy vui cho cậu nhỉ, toàn nghĩ tới cậu không……”
Nếu đổi lại trước kia, Lăng Phong tất nhiên sẽ không thèm so đo với Thẩm Dã.
Giống như trước kia, không thèm để ý gì hết.
Chỉ là lúc này, nghe được sự chán ghét của hắn, anh lại có chút để ý, anh lại hy vọng Thẩm Dã không ghét mình.
Thẩm Dã còn đang lải nhải: “Thôi kệ, dù sao nói cậu cũng không hiểu, cậu thật sự rất nhàm chán……”
Cái miệng lải nhải kia bỗng nhiên bị lấp kín, là nụ hôn nồng nhiệt và đầy cảm xúc, hòa quyện mùi rượu còn đọng lại trong khoang miệng, Thẩm Dã có chút khó tin, mở to hai mắt nhìn, tay chân cả người bị giam lại, tiếp theo liền thấy đôi mắt âm trầm của Lăng Phong, đôi mắt hay né tránh trước kia như đã bốc hơi, chỉ còn lại sự bình tĩnh, trưởng thành, ngón tay thô ráp lướt qua cánh môi hơi sưng đỏ của Thẩm Dã, thanh âm đè xuống khàn khàn, mang theo chút cường thế: “Chúng ta chơi trò thú vị đi.”