Sau Khi Xuyên Sách Tôi Trở Thành Đứa Trẻ Người Sói

Chương 20



Đến khi tỉnh lại lần nữa thì đã là xế chiều, sắp chập tối.

Ngân Nhất cũng mới tỉnh chưa được bao lâu, ngọ nguậy trong ổ một lúc, thấy Diệp Tri Chi mở mắt liền ghé đầu l.i.ế.m trán cô, sau đó nằm rạp xuống trước mặt Diệp Tri Chi.

Ngân Nhất thường xuyên làm "người vận chuyển" cõng em đã rất tự giác, nó cần cõng em sói xuống dưới.

Diệp Tri Chi leo lên lưng anh Sói.

Lúc này anh Sói đã có thể cõng em sói rất nhẹ nhàng, vốn dĩ sự chênh lệch hình thể giữa hai đứa không quá lớn, nhưng hiện tại đã có thể thấy rõ sự khác biệt.

Đứa trẻ loài người mười tháng tuổi, ngoài cơ thể trông rắn rỏi hơn một vòng thì hình thể thực sự không lớn thêm bao nhiêu, nếu không thì chiếc áo bông dành cho trẻ sơ sinh hai ba tháng tuổi mà cô đang mặc đã sớm bị rách toạc rồi. Còn hình thể của sói con, sau mùa đông gần như lớn nhanh như thổi.

Ngân Nhất sải bước xuống khỏi ổ đá lớn, nhưng không đặt Diệp Tri Chi xuống ngay mà cõng cô đi dạo một vòng.

Diệp Tri Chi như đi tuần tra lãnh địa, quan sát các ngóc ngách trong hang động, sau đó cô nhìn thấy động tĩnh của các thành viên trong đàn ở trong ổ.

Chú Đao Ba và chú Đoạn Vĩ đều lẻ bóng một mình, một con nằm gối lên chân trước chán nản rung rung tai, một con nhắm mắt nằm sấp bất động.

Ngược lại, hai cặp đôi sói ngủ cùng nhau...

Diệp Tri Chi bỗng mở to mắt, tò mò nhìn chằm chằm, bố mẹ sói Nhị Tông đang thân mật rúc vào nhau, cọ tai cọ má, vô cùng tình cảm.

Đôi vợ chồng sói đang âu yếm nhau nhận ra ánh mắt sáng rực của nhóc con đang nhìn chằm chằm mình: "..."

Không hiểu sao, hứng thú bỗng dưng tắt ngóm.

Diệp Tri Chi quay đầu nhìn ngó, thấy chúng không động đậy nữa thì tiếc nuối thu hồi tầm mắt, sao không tiếp tục nữa dợ?

Khi đi ngang qua bố mẹ sói Tam Bạch, Diệp Tri Chi hào hứng nhìn sang, phát hiện chúng không có cử chỉ thân mật, hình như bố sói Tam Bạch làm sai chuyện gì đó, đang cúi đầu cụp tai nghe giáo huấn, thỉnh thoảng mẹ sói Tam Bạch lại giơ chân vỗ cho một cái.

Còn Tam Bạch và Tiểu Bạch, hai con sói con nằm một bên, hai mắt phát sáng nhìn xem.

Lúc này biểu cảm của Diệp Tri Chi và hai con sói con y hệt nhau, cô hận không thể có ngay một cái máy phiên dịch tiếng sói để nghe xem chuyện gì đang xảy ra.

Tam Bạch và Tiểu Bạch nhìn thấy Ngân Nhất và Diệp Tri Chi, chẳng màng xem kịch vui nữa, vèo một cái lao ra, vẫy đuôi cọ cọ với hai anh em Ngân Nhất.

Diệp Tri Chi vươn tay nhỏ sờ sờ từng đứa một.

Một lát sau Nhị Tông cũng chạy ra, sau khi nhóm trẻ hội họp thành công, Ngân Nhất mới đặt Diệp Tri Chi xuống.

Diệp Tri Chi ngồi vững trên mặt đất bằng phẳng, nhìn bốn con sói nhỏ đứng cùng nhau, gầm gừ khe khẽ giao lưu, thỉnh thoảng cọ cọ vào nhau.

Cô chợt phát hiện, hình thể của Ngân Nhất vậy mà lại lớn hơn ba con sói con kia một vòng, tuy chênh lệch không quá lớn nhưng đã nhìn ra được sự khác biệt.

Quả nhiên là hậu duệ của Sói Vương và Sói Hậu, anh Sói của cô, ngày sau chắc chắn sẽ trở thành tân Sói Vương!

Nhắc đến Sói Vương, Diệp Tri Chi lại nhớ đến ý định trước khi ngủ trưa của mình, cô ngẩng đầu nhìn sang.

Con dốc nơi Sói Vương nằm ngay sát rìa bãi đất bằng, phía bên kia của con dốc đối diện với bãi đất dựng đứng một vách đá cao gần ba mét.

Từ góc độ này của Diệp Tri Chi không nhìn thấy Sói Vương trên dốc.

Cô bò một đoạn trên đất bằng, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía Sói Vương, rất nhanh tầm nhìn của cô đã đổi góc độ, có thể nhìn thấy mặt bên kia của con dốc, sườn dốc dài nằm trên một gờ đất.

Cô lại bò thêm chút nữa, lúc này góc độ của Diệp Tri Chi đã có thể thấy bóng dáng Sói Vương.

Cô ngồi vững trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn lên.

Diệp Tri Chi bỗng rất muốn biết thái độ của Sói Vương đối với cô rốt cuộc là như thế nào.

Tuy Sói Vương lúc đầu có dọa cô, nhưng thực tế nó không làm gì cô cả, hơn nữa nếu nó thực sự không muốn đứa bé khác loài là cô ở trong bầy sói, thì cho dù là Sói mẹ cũng không có cách nào giữ cô lại, dù sao nó mới là vị vua duy nhất của bầy đàn.

Cho nên thực ra, Sói Vương đã chấp nhận sự tồn tại của cô rồi đúng không?

Cô có nên thử một chút không nhỉ?

Đôi mắt Diệp Tri Chi không chớp nhìn chằm chằm vào bóng lưng Sói Vương.

Sói Vương lại bị theo dõi: "..." Cái con nhóc này rốt cuộc muốn làm gì đây =.=

Diệp Tri Chi do dự mãi, vẫn không dám hành động.

Cô chống hai tay xuống đất, thôi thì cứ tập luyện trước đã, tiếp tục tập bò vậy.

Cô cắm cúi bò mãi bò mãi, trước mắt bỗng bị vách đất vàng trơ trọi chặn đường, cô ngồi phịch xuống lùi lại phía sau, ngẩng đầu lên nhìn, chợt phát hiện mình đã vô thức bò đến bên cạnh cái gờ đất cao chưa đến 50cm dưới chân dốc.

Diệp Tri Chi: "!!!"

Cô nhìn con dốc dài nghiêng nghiêng trước mắt, cảm thấy hình như rất dễ leo.

Thế là cô rục rịch muốn thử.

Cô không lại gần Sói Vương, chỉ bò chơi ở con dốc này thôi, chắc không sao đâu nhỉ?

Diệp Tri Chi nhìn bóng lưng Sói Vương, thấy nó bất động, có vẻ như chưa phát hiện ra sự tồn tại của cô.

Cô bò đến bên gờ đất, trước tiên giơ một tay nhỏ định sờ lên trên, kết quả lại gần mới phát hiện tay cô không với tới mép trên.

Diệp Tri Chi: "..." Cô đ.á.n.h giá cao bản thân quá rồi.

Đừng nói là leo dốc, ngay cả cái gờ đất này cô cũng không leo lên nổi.

Diệp Tri Chi nhìn bóng lưng Sói Vương, ánh mắt bất giác trở nên đáng thương tội nghiệp.

Đúng lúc Tam Bạch ở cách đó không xa phát hiện ra cục bông nhỏ xíu dưới gờ đất, nó đi tới, nghiêng đầu thắc mắc, như muốn hỏi làm gì đấy.

Diệp Tri Chi nhìn thấy Tam Bạch, hai mắt sáng rực lên ngay lập tức.

Một lát sau, Diệp Tri Chi leo lên gờ đất thành công, quay đầu gâu gâu cảm ơn Tam Bạch một hồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tam Bạch không hiểu điểm hưng phấn của con non, vẫy đuôi quay người bỏ đi.

Sau khi Diệp Tri Chi lên được, từ góc độ của cô, con dốc này rất dài rất dài, cho nên, cô chỉ bò chơi ở phía dưới này thôi, chắc không sao đâu nhỉ?

Cô ngồi một lúc, ngẩng đầu xem phản ứng của Sói Vương, thấy nó vẫn không có động tĩnh gì, dường như không phát hiện ra cô, thế là cô bắt đầu bò.

Nhưng khoảng trống dưới chân dốc này nhỏ quá, Diệp Tri Chi không nhịn được muốn bò xa hơn chút.

Thế là cô lại ngẩng đầu nhìn Sói Vương.

Sói Vương: "..."

Sói Vương cử động, nó đứng dậy đổi hướng, đầu hướng về phía Diệp Tri Chi nằm xuống, mắt thú hơi nheo lại.

Nó muốn xem thử, con nhóc này muốn làm cái gì.

Đương sự nhí bị Sói Vương nhìn chằm chằm tỏ vẻ: Không dám động đậy.

Hai bên im lặng nhìn nhau một lúc.

Cuối cùng vẫn là Diệp Tri Chi động đậy trước, cô bò qua bò lại trong khoảng không gian nhỏ hẹp dưới chân dốc, vừa bò vừa quan sát phản ứng của Sói Vương.

Sói Vương: "..." Biểu cảm của nó có chút cạn lời, chỉ thế thôi à?

Thế là Sói Vương không có phản ứng gì.

Diệp Tri Chi biết, loài sói rất coi trọng lãnh địa của mình, con dốc này được coi là lãnh địa riêng của Sói Vương, giống như ổ đá lớn vậy, không có sự cho phép thì những con sói khác không được lên, ngoại trừ những con non không có tính uy h.i.ế.p, nếu không trong mắt loài sói đó chính là khiêu khích.

Diệp Tri Chi tuy là con non, nhưng cô biết Sói Vương biết cô không phải sói con, đối với con non khác loài, không biết sói có khoan dung như vậy không?

Dù nói thế nào, sự im lặng của Sói Vương trong mắt Diệp Tri Chi chính là một tín hiệu.

Diệp Tri Chi thả lỏng cơ thể nhỏ bé, sau đó vui vẻ bò tới bò lui.

Sau khi Sói Vương đổi hướng, nó không quay lại như cũ mà tiếp tục đối mặt với cô.

Diệp Tri Chi cứ bò mãi bò mãi, trong lúc cô không để ý, đã vô thức bò ngày càng gần Sói Vương.

Đến khi cô phản ứng lại thì đã bò đến lưng chừng dốc rồi.

Diệp Tri Chi: "!!!"

Cô theo bản năng nhìn về phía Sói Vương.

Mắt thú của Sói Vương khép hờ, hơi thở bình hòa.

Tuyền Lê

Diệp Tri Chi nhớ tới việc mình ôm đùi lớn mà không sao, không nhịn được lại bò về phía Sói Vương thăm dò.

Nỗ lực tiếp cận.jpg

Cô bò một lúc rồi lại dừng, xem phản ứng của nó.

Chung sống với bầy sói mấy tháng, cô đã có thể lĩnh hội được thông tin chúng muốn truyền đạt qua biểu cảm, tiếng kêu và tư thế.

Hiện tại biểu cảm của Sói Vương rất bình tĩnh, còn là một tư thế thả lỏng.

Sói Vương lúc này không có sự đe dọa.

Bất tri bất giác, Diệp Tri Chi đã ở rất gần, mà từ đầu đến cuối, hơi thở của Sói Vương vẫn không hề thay đổi.

Diệp Tri Chi ngẩng đầu nhìn Sói Vương, bò càng lúc càng gần, càng lúc càng gần.

Lại gần hơn nữa, Diệp Tri Chi cảm nhận trực quan hơn sự uy h.i.ế.p thuộc về Sói Vương, cho dù lúc này tư thế của nó có thoải mái, cũng khiến người ta liên tưởng đến việc dường như ngay khoảnh khắc tiếp theo nó sẽ chồm lên c.ắ.n đứt cổ họng con mồi.

Diệp Tri Chi lúc này đã ở rất rất gần Sói Vương, nếu Sói Vương muốn làm gì cô, cô tuyệt đối không thể thoát, thậm chí Sói mẹ ở tận ổ đá lớn cũng không kịp đến cứu cô.

Tim Diệp Tri Chi lúc này mới bắt đầu đập thình thịch, cô cảm thấy căng thẳng, thậm chí tinh thần có chút hưng phấn khó tả.

Mắt thú của Sói Vương nheo lại, nhưng vẫn nhìn rõ từng cử động của con non, nó không hiểu nổi con nhóc này, rõ ràng sợ nó, nhưng lại cứ lại gần nó, không sợ bị dọa khóc nữa à? Đừng tưởng có vợ nó chống lưng thì nó không dám làm gì... mà đúng là không dám làm gì thật.

Sói Vương muốn mở mắt, dọa con nhóc vừa nhát gan vừa to gan này một trận.

Rồi móng vuốt của nó bị chạm nhẹ, giống như lông vũ khẽ lướt qua, xúc cảm mềm mại khiến trái tim lạnh lẽo cứng rắn của Sói Vương như bị thứ gì đó cào nhẹ.

Sói Vương chợt mở mắt.

Diệp Tri Chi vươn một bàn tay nhỏ lén lút đến gần, vừa mới rụt rè đặt lên móng vuốt của Sói Vương thì đụng ngay phải đôi đồng t.ử dựng đứng lạnh băng độc nhất của loài dã thú, khiến cô cứng đờ ngay lập tức, nhìn lại trân trân.

Nhưng Diệp Tri Chi đã chuẩn bị tâm lý từ sớm, cô rất nhanh hoàn hồn, cố gắng phát ra tín hiệu thân thiện, tuy nhiên giọng nói non nớt lại run rẩy: "Gâu... gâu uuu?"

Sói Vương ngẩng đầu, liếc nhìn nhóc con ngay sát sạt, mặt không cảm xúc, đôi mắt sói từ trên cao nhìn xuống toát lên khí thế bá đạo của bậc đế vương.

Mặc dù vậy, nhưng Sói Vương không có động tác gì, bàn tay nhỏ của cô vẫn bình an đặt trên chân trước của Sói Vương.

Sói Vương thế là chấp nhận cô rồi?

Cô thăm dò kêu thêm tiếng nữa: "Gâu uuu?"

Sói Vương: "..."

Đôi mắt đen láy vừa to vừa tròn của Diệp Tri Chi vụt sáng.

Sói Vương không từ chối cô! Sói Vương chấp nhận cô rồi!

Diệp Tri Chi đặt nốt tay kia lên, hai bàn tay trắng nõn mềm mại đặt trên móng vuốt thô ráp của sói, cô ngẩng đầu, kêu vang dõng dạc ——

"Gâu uuu!"

Bố ơi!

Sói Vương: "..."