Lục Hoài Tự vừa mới khỏi vết thương, sắc mặt trắng bệch. Lục phu nhân trông cũng rất tiều tụy, dường như già đi nhiều lắm. Cả hai đều mặc đồ vải thô, không còn hào quang như ngày xưa nữa.
Lục Hoài Tự nói với ta: "Trước kia là ta đã có lỗi với Cố thiếu phu nhân rồi. Sau này có lẽ không còn cơ hội gặp lại nữa, mong Cố thiếu phu nhân hãy bảo trọng."
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Lục phu nhân đỏ hoe mắt: "Nguyên Nguyên, con và Cố thiếu gia đều rất tốt. Giờ nghĩ lại, là Lục gia bọn ta không có phúc phận đó. Đây đúng là ý trời định sẵn trong bóng tối rồi."
Ta chỉ lịch sự nói hai chữ: "Bảo trọng."
Bọn họ đuổi theo sau bóng lưng của Lâm Vãn Nương ra khỏi cổng thành, nói là để chuộc tội.
25
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi ta quay về phủ thì Cố Diễn Chi cũng vừa mới về.
Hắn bưng đĩa bánh mà ta yêu thích nhất đưa tới trước mặt ta, đôi mắt lấp lánh nói: "Nguyên Nguyên, ta đặc biệt đi mua đấy, vẫn còn nóng hổi đây này."
Ta nếm một miếng, đúng là hương vị ta thích. Người trước mặt cũng là người ta thích. Mọi cảm xúc tiêu cực phút chốc tan biến không còn dấu vết.
Cố Diễn Chi mỉm cười nhìn ta, ánh mắt trong trẻo, tình ý dưới đáy mắt dường như muốn tràn ngập khắp cả căn phòng. Ta không tự giác mà cong môi cười.
Giờ nghĩ lại, lúc đó sau khi ta bị từ hôn đã tích cực đối mặt, không tự oán tự ngã, mà Cố Diễn Chi lại kịp thời quay về kinh thành để xem mắt với ta, đó chính là cái nhân của bọn ta. Có được những ngày tháng vui vẻ hiện tại chính là cái quả của bọn ta. Mong rằng bọn ta đều có dũng khí để tiến thêm một bước, càng không sợ lùi lại một bước.