Sau khi Mạnh Thiến Thiến rời đi, Phong viện ngổn ngang như bãi chiến trường.
Lục Lạp vừa khóc vừa đỡ Lâm Uyển Nhi dậy: "Sao họ dám đối xử với cô nương như vậy? Dù sao cô nương cũng là người của tướng quân... lại đang mang thai... Chẳng lẽ họ không sợ tướng quân tỉnh dậy đuổi cổ họ ra khỏi phủ sao? Thiếu phu nhân rõ ràng nhân lúc tướng quân hôn mê đến hành hạ cô nương! Tâm địa thật độc ác!"
Lâm Uyển Nhi ngồi trên ghế, n.g.ự.c phập phồng, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Trước nay, Mạnh Thiến Thiến luôn thờ ơ với Phong viện, dù cắt giảm chi tiêu nhưng chưa bao giờ trực tiếp làm nhục nàng.
Lần trước ở cửa hiệu, Mạnh Thiến Thiến tát Lâm Uyển Nhi, nhưng đó là ở bên ngoài.
Vì vậy, ngay cả Lục Lạp cũng nghĩ Mạnh Thiến Thiến không dám động thủ trong phủ.
Hành động hôm nay của Mạnh Thiến Thiến chính là tuyên bố: Nàng không đấu với ngươi không phải vì sợ, mà là vì khinh thường.
◇ ◇ ◇
Trở về Hải Đường viện, Mạnh Thiến Thiến cho Bán Hạ lấy ba túi tiền thưởng cho ba bà v.ú đi theo.
Ba người cầm túi tiền nặng trịch, mừng rỡ khôn xiết.
Bán Hạ nói: "Chỉ cần các ngươi trung thành phục vụ thiếu phu nhân, sẽ không bị thiệt thòi!"
Vạn bà bà ôm túi tiền, cười tươi: "Bán Hạ cô nương nói gì thế, dù không có thưởng, lão nương cũng hết lòng vì thiếu phu nhân!"
Hồ bà bà gật đầu: "Đúng vậy! Hiện giờ trong phủ, ai không ghen tị với người làm ở Hải Đường viện? Thiếu phu nhân có cần gì cứ sai bảo!"
Lưu bà bà cũng nói: "Thiếu phu nhân đối đãi người dưới rộng rãi, chúng tôi nguyện theo phục vụ!"
Ba người đều nói thật lòng. Khi Mạnh Thiến Thiến mới về làm dâu, chỉ là đứa trẻ chưa đầy mười hai tuổi, quyền hành trong phủ đều do lão phu nhân nắm giữ.
Lúc đó, người làm đua nhau đến hầu lão phu nhân và nhị phòng.
Ai ngờ, sau khi tiền hồi môn của Mạnh Thiến Thiến cạn kiệt, lão phu nhân cắt giảm mọi chi tiêu, lương của người làm cũng bị giảm, tiền thưởng không còn đồng nào.
Trong khi đó, Hải Đường viện vẫn phát lương đầy đủ, thưởng hậu hĩnh, ai chẳng khen ngợi?
Mạnh Thiến Thiến nhìn ba người, bình thản nói: "Ta đặt quy củ trước, các ngươi theo ta thì chỉ được nghe lệnh ta."
Ba người liên tục gật đầu.
Mạnh Thiến Thiến lại nói: "Vạn ma ma, từ nay ngươi vào nội viện."
Gọi là "ma ma", nghĩa là không còn là bà v.ú thô lỗ nữa!
Vạn ma ma mừng rơn: "Đa tạ thiếu phu nhân! Đa tạ thiếu phu nhân!"
Hai cái tát cho con hồ ly tinh không uổng phí!
Mạnh Thiến Thiến dặn dò: "Ta ra ngoài một chuyến, các ngươi canh giữ viện tốt, không cho ai động đồ đạc của ta."
Vạn ma ma vỗ ngực: "Thiếu phu nhân yên tâm, dù lão thái quân đến——"
"Cụ tổ thì được."
Vạn ma ma ngượng ngập: "Dạ, dạ."
◇ ◇ ◇
Mạnh Thiến Thiến cùng Bán Hạ rời phủ.
"Gọi Vũ ca đến."
"Vâng, tiểu thư!"
Lần trước người đánh xe không phải Vũ ca, Mạnh Thiến Thiến không tin tưởng, phải cùng Bán Hạ lén đi bộ đến đông phố.
"Thiếu phu nhân!"
Vũ ca đưa xe ngựa tới, bắc bục lên.
Mạnh Thiến Thiến gật đầu, cùng Bán Hạ lên xe.
"Đến đông phố."
"Tuân lệnh!"
Đến hiệu mỹ phẩm, Mạnh Thiến Thiến bảo Vũ ca dừng xe, cùng Bán Hạ đội mũ che mặt.
Vũ ca nhận ra đây là cửa hiệu nhà họ Triệu dùng trả nợ, cũng là nơi thiếu phu nhân bị bắt cóc.
Dù tò mò nhưng làm người hầu, không nên hỏi nhiều.
Mạnh Thiến Thiến ngồi trong hiệu suốt một canh giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
"Đi thôi."
"Tiểu thư, không thu lại cửa hiệu sao?" Bán Hạ đã biết chuyện.
"Chưa vội."
Bán Hạ ngơ ngác: "Vậy ta đến làm gì?"
◇ ◇ ◇
Lên xe, Mạnh Thiến Thiến nói: "Đến Tứ Phương quán."
Tứ Phương quán vốn là nơi vương tôn công tử chiêu nạp nhân tài, nhưng do lẫn lộn gián điệp các nước, bị Cẩm Y vệ của Lục Nguyên điều tra phong tỏa.
Tuy nhiên, chợ búa xung quanh vẫn nhộn nhịp, có người buôn bán nhỏ, cũng có kẻ buôn người.
Mạnh Thiến Thiến bước vào một nhà môi giới.
Dù che kín mặt, nhưng bà chủ nhà môi giới kinh nghiệm nhận ra đây là khách quý, vội mời ngồi, sai người pha trà ngon.
Mạnh Thiến Thiến đi thẳng vào vấn đề: "Nhà ngươi có ai giỏi tính toán không?"
"Có! Quý nhân muốn người lớn tuổi hay trẻ——"
Mạnh Thiến Thiến đặt lên bàn một cuốn sổ: "Tìm người hiểu được sổ này, lương tùy ý, ba ngày sau ta quay lại."
Bà chủ nhà môi giới mừng rỡ: "Quý nhân yên tâm! Giao cho lão nương!"
Bán Hạ đặt một thỏi bạc lên bàn.
Bà chủ cười toe toét: "Lão nương sẽ tìm mười người cho quý nhân chọn!"
Mạnh Thiến Thiến lại hỏi: "Có tỳ nữ không?"
"Hợp đồng ngắn hạn hay dài hạn?"
"Đều được."
Bà chủ đứng dậy, vẫy khăn gọi: "Các cô, ra chào khách đi!"
Mạnh Thiến Thiến nghiêng đầu: "Ồ?"
Bà chủ ngượng ngập: "Xưa... xưa làm trong thanh lâu."
Quả nhiên là gái thanh lâu, các cô gái một đứa đẹp hơn một, da trắng mịn, nhìn đâu ra dáng làm việc.
Mạnh Thiến Thiến đứng dậy.
Bà chủ vội kéo tay áo: "Quý nhân muốn kiểu người nào, ba ngày sau lão nương tìm cho!"
Mạnh Thiến Thiến chỉ ra phía sau: "Không cần, ta muốn đứa kia."
Bà chủ nhìn theo, gượng cười: "Quý nhân... không phải lão nương không muốn kiếm tiền, nhưng con bé đó... rất khó bảo... Đến đây ba ngày, đánh bảy hộ vệ, đuổi ba vị khách! Lão nương đang định bán... cho đi!"
Mạnh Thiến Thiến bước vào sân sau.
Bà chủ hoảng hốt đuổi theo: "Quý nhân! Đừng lại gần lồng! Nó cắn người đấy!"
Mạnh Thiến Thiến nhìn đứa bé gái áo rách rưới, lấy ra ba viên kẹo gói trong khăn tay đưa cho nó.
Đứa bé giật lấy, ăn ngấu nghiến.
Ăn xong, nó lau miệng, không nhìn Mạnh Thiến Thiến: "Nị là ai?"
Bà chủ sửng sốt: "Mày biết nói?"
Phiêu Vũ Miên Miên
Thì ra đứa bé này có giọng địa phương nặng.
Mạnh Thiến Thiến nói: "Đi với ta."
"Có cơm ăn không?"
"Ăn no."
Đứa bé ngẩng đầu, lộ ra đôi mắt cực kỳ xinh đẹp: "Ừa, tui đi với nị. Mà nị hứa trước, không ngon, tui không làm đầy tớ đâu."
Mạnh Thiến Thiến cười: "Được."
Bà chủ vội ngăn lại: "Đừng! Quý nhân! Con bé này xảo quyệt lắm! Thật ra nó từng trốn thoát, đánh bọn nha dịch, lão nương phải bồi thường rất nhiều! Quý nhân mua về chỉ thêm phiền!"
Đứa bé vô tư: "Bả nói xạo, tui ngoan lắm!"
Bán Hạ cũng nghi ngờ một đứa bé mười hai, mười ba tuổi có thể hung dữ như vậy, nhưng cô lo lắng chuyện khác: "Tiểu thư, nếu nó trốn mất thì sao?"
Đứa bé nắm chặt song sắt, chân thành nhìn Mạnh Thiến Thiến: "Chị, tui không trốn đâu! Tui không bao giờ nói dối!"