Sau Khi Ta Nhặt Được Một Công Chúa Ở Ven Đường

Chương 12



Mồng hai tháng mười, đứa trẻ chào đời. Ta mãi mãi không quên được ngày này.

16

Từ giữa trưa Lục Uyển đã bắt đầu khó chịu. Ba bà đỡ vây quanh giường nàng ấy, cung nữ bưng nước sạch vào, lại bưng nước má-u ra. Tiếng kêu đau của Lục Uyển kéo dài mãi cho tới đêm khuya.

Ôn Quân sốt ruột giống như con ruồi mất đầu đi đi lại lại, hết lần này đến lần khác hỏi han tình hình trong phòng.

Bà đỡ nói, Lục Uyển khó sinh rồi.

Người già nhất run rẩy hỏi Ôn Quân: "Hoàng thượng, là muốn giữ mẹ, hay là giữ con..."

Ôn Quân không cần suy nghĩ: "Nhất định phải giữ lấy tính mạng Hoàng hậu."

Ta ở trong phòng với Lục Uyển.

Trên trán nàng ấy toàn là mồ hôi ướt đẫm tóc, hai tay nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, hét lên thành tiếng.

Ta chưa từng sinh nở, lần đầu tiên chứng kiến nữ nhân sinh con đáng sợ như thế.

Ta nắm lấy tay nàng ấy, nàng ấy bấm tay vào tay ta đến chảy má-u, ta lại không thấy đau, chỉ thấy trong lòng khó chịu vô cùng.

Đến giờ Tý, giọng của nàng ấy dần yếu đi, ý thức cũng bắt đầu tản mác.

Ta nghe thấy bà đỡ nói, nhìn thấy đầu đứa trẻ rồi. Nàng ấy dường như hồi lại chút thần trí, siết c.h.ặ.t lấy tay ta, ánh mắt kiên định. Ánh mắt như vậy, làm ta nghĩ tới mẹ ta.

Lục Uyển đã dốc hết toàn lực, mãi cho đến giờ Dần, cuối cùng cũng sinh ra đứa trẻ.

Lúc đứa trẻ rơi xuống oa oa khóc lớn.

Ôn Quân vừa nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ liền cuống lên: "Trẫm chẳng phải đã nói là phải giữ người lớn sao? Hoàng hậu đâu, Hoàng hậu nàng ấy thế nào rồi?"

Hắn không thèm nghe lời ngăn cản nữa, xông vào phòng sinh.

Bà đỡ ôm đứa trẻ: "Hoàng hậu cũng tốt, nàng ấy đã sinh được một tiểu Công chúa."

Lúc này Ôn Quân mới thở phào nhẹ nhõm. Ngàn vạn lần may mắn, cuối cùng cũng có một chuyện suôn sẻ.

Lục Uyển nói nàng ấy muốn nhìn Công chúa. Bà đỡ bế Công chúa tới trước mặt nàng ấy. Nàng ấy đưa tay lên, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ, trên mặt vừa mới lộ ra nụ cười dịu dàng, nhưng lại lập tức đau đớn cau mày.

Bà đỡ lật chăn nệm lên, lúc này mới phát hiện bên dưới má-u tươi đầm đìa. Lục Uyển bị băng huyết sau sinh.

Ôn Quân điên cuồng gọi thái y đang đợi ngoài cửa vào, yêu cầu bọn họ nhất định phải cứu lấy Hoàng hậu.

Nhưng Hoàng hậu băng huyết, thái y vô lực xoay chuyển trời đất. Lục Uyển chỉ mới thấy đứa trẻ được một lần, còn chưa kịp dạy nó ủ rượu, còn chưa kịp mặc cho nó chiếc áo nhỏ do chính tay mình khâu, đã tắt thở.

Ta và Ôn Quân ở bên cạnh nàng ấy, hết lần này đến lần khác gọi tên nàng ấy. Nàng ấy chỉ từ từ khép mắt lại, buông thõng tay xuống.

Ta khóc hỏi: "Hoa diên vĩ ở Trường Xuân cung thì sao? Nếu ngươi dám đi, ta sẽ nhổ tận gốc diên vĩ lên!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nàng ấy rốt cuộc cũng chịu để ý đến bọn ta.

Vạn vật im lìm, chỉ còn giọng nói của nàng ấy thấp đến mức không thể nghe rõ, nhưng lại đá-nh mạnh vào lòng ta và Ôn Quân.

Nàng ấy nói: "U Châu."

"Hãy chôn ta ở U Châu, cầu xin các ngươi đấy."

Lúc sống nàng ấy là Trung cung, sau khi chế-t nàng ấy chỉ làm Lục Uyển. Nàng ấy nhớ vị tiểu tướng quân của mình rồi, nàng ấy muốn đi tìm chàng.

Ôn Quân đồng ý rồi.

"Trẫm đưa ngươi tới U Châu, trồng đầy hoa diên vĩ ở thành U Châu."

Lục Uyển cười rồi. Nàng ấy là mỉm cười mà ra đi. Ta lại quỳ bên giường khóc không thành tiếng.

Ta không giữ được Lục Uyển, giống như ta không ngăn cản được Ngọc Ninh mười sáu tuổi đi hòa thân vậy. Vạn sự đều không do ta.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Ôn Quân canh giữ Lục Uyển suốt một đêm, ngay cả đứa trẻ cũng không màng nhìn tới.

Đế Vương ôm gối ngồi dưới đất, vùi mặt vào cánh tay. Lúc ngẩng đầu lên, y bào của hắn toàn là vệt nước. Hắn muốn an ủi ta, muốn hướng về phía ta rặn ra một nụ cười.

Nhưng hắn cười không nổi, rơi xuống hai hàng lệ nóng, giọng nói nghẹn ngào lại khản đặc:

"A Sênh, trẫm lại mất đi một người thân nữa rồi."

"Mẫu phi mất rồi, Ngọc Ninh mất rồi, Lục Uyển cũng mất rồi. Có phải trẫm thiên mệnh phạm cô độc, định sẵn không giữ được người thân không?"

"Nàng đừng cũng đi trước mặt trẫm có được không?"

"Cầu xin nàng đấy."

Ta nắm lấy tay Lục Uyển, muốn khuyên hắn vài câu, nhưng trong lòng lại tắc nghẹn vô cùng. Chỉ thấy những ngày tháng này, sao lại có thể khổ đến thế chứ?

Linh cữu của Lục Uyển đặt ba ngày sau đó, hạ táng vào hoàng lăng. Thi thể của nàng ấy được Ôn Quân lặng lẽ đặt vào trong một chiếc quan tài khác, một đường đưa về phía bắc, vận chuyển tới U Châu.

Ta đưa tay hứng lấy cơn mưa thu lất phất, không nhịn được mà nghĩ, lúc này, chắc chắn nàng ấy đã đoàn tụ với vị tiểu tướng quân của mình rồi nhỉ?

Nữ nhi mà nàng ấy sinh ra, Ôn Quân đặt tên là Ôn Niệm.

Ôn Quân rất thương Niệm Niệm, mang nó theo bên mình đích thân chăm sóc.

Hắn nuôi dạy Niệm Niệm kiêu căng vô cùng, giống hệt như Ngọc Ninh lúc nhỏ.

Sau khi Niệm Niệm biết nói, hắn dắt Niệm Niệm tới hoàng lăng. Gọi mẫu hậu, gọi cô cô. Còn ta, Niệm Niệm cũng gọi là cô cô.

Dáng vẻ nó giống Lục Uyển, tính cách lại giống Ngọc Ninh. Cứ thích ăn mì trứng ta làm, thích gối đầu lên gối ta, để ta kể chuyện cho nó nghe.

Những lần sinh nhật sau đó, vẫn là bốn người trải qua. Ta, Ôn Quân, Nguyên Kiêu và Niệm Niệm. Bọn ta luôn mở cửa sổ ra, để ánh trăng rọi vào.