Ta ở bên cạnh Thái hậu làm cung nữ chưởng sự đã tròn hai mươi năm, tính tình trầm ổn đoan trang, người người kính trọng.
Thế nhưng, chẳng ai hay biết một bí mật động trời, ta từng sinh cho Thiên t.ử hai đứa con. Mãi đến tận lúc lâm chung, Thái hậu mới phát giác ra đoạn tư tình này.
Bà nắm lấy tay ta, khẽ thốt lên một tiếng thở dài: "Hài t.ử ngốc này, gạt Ai gia bao nhiêu năm trời."
"Ai gia sẽ hạ ý chỉ ngay bây giờ, sắc phong con làm phi, để mẫu t.ử con được đoàn tụ."
Kiếp trước, ta quả thật đã vào cung. Nhưng khi ấy, lòng Triệu Tuân đã dành trọn cho vị Quý phi mà hắn nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Hắn sủng ái ta nhất thời, rồi cũng tiện tay vứt bỏ.
Ngay cả hai hài nhi của ta, cũng nhận kẻ khác làm mẫu thân.
Trùng sinh một đời, ta chẳng muốn làm phi t.ử của hắn nữa. Trước giường bệnh của Thái hậu, ta dập đầu thật mạnh: "Nô tỳ phận mỏng, không dám trèo cao chạm đến Thiên ân. Cầu xin nương nương từ bi, thả nô tỳ xuất cung!"
Cá Chép Bay Trên Trời Cao